4
Tôi hít sâu một hơi: “Đúng vậy, chỉ là tôi vô tình mang về nhà thôi.”
Không khí trong phòng lặng đi một lúc.
Mãi sau, Phó Hồng Xuyên khàn giọng lặp lại: “Vậy là em thật sự chưa chết.”
“Tất nhiên rồi.”
Yết hầu anh khẽ động.
Anh ngước mắt lên, lại cau mày nhìn môi tôi: “Môi em sao lại sưng vậy? Ở nước ngoài… em bị sao à?”
Sợ anh lại hiểu nhầm rồi làm ra chuyện còn lớn hơn cả tổ chức lễ truy điệu, tôi vội vàng giải thích: “Anh hôn đấy, anh quên rồi à?”
Phó Hồng Xuyên ngẩn ra một lúc.
Cặp lông mày lạnh lùng ấy bất chợt ửng đỏ, anh ho nhẹ hai tiếng rồi nói: “Tôi uống say rồi, mất kiểm soát, xin lỗi.”
Mất kiểm soát cái đầu anh ấy!
Tôi âm thầm nghiến răng.
Thôi vậy, hiểu lầm cũng giải quyết xong rồi.
Tôi nói thẳng vào chuyện chính: “Đúng rồi, lần này tôi vội vàng quay về là để làm thủ tục ly hôn. Hợp đồng kết hôn hai năm của chúng ta đã đến hạn rồi, mai anh có rảnh không?”
“Không rảnh.” Phó Hồng Xuyên lập tức trả lời.
“Vậy ngày kia, hoặc ngày mốt thì sao?”
“Cũng không rảnh.”
Phó Hồng Xuyên nhìn tôi: “Em biết công việc của tôi rất bận mà.”
Tôi im lặng.
Thật ra tôi cũng không gấp.
Sở dĩ vội vã quay về chỉ vì tưởng anh đang sốt ruột muốn ly hôn.
Dù sao anh còn phải đi theo đuổi Tô Du nữa mà.
Nhưng giờ ngẫm lại cái hiểu lầm vừa rồi, tôi bỗng thấy có gì đó không đúng.
Tôi có thể cảm nhận được trong ánh mắt Phó Hồng Xuyên dành cho tôi hình như có thứ tình cảm sâu sắc khác thường.
Nhưng… chẳng phải tôi chỉ là người thay thế Tô Du sao?
Lúc mới cưới Phó Hồng Xuyên, tôi cũng từng nảy sinh chút tình cảm khác biệt.
Dù sao anh đúng là kiểu đàn ông có khuôn mặt khiến con gái trẻ dễ dàng si mê.
Sau hơn một năm sống chung, cho dù có ghét thế nào thì cũng khó tránh khỏi rung động ít nhiều.
Nhưng tôi rất nhanh đã nhắc nhở chính mình nhiều lần.
Tôi và Phó Hồng Xuyên không thuộc cùng một thế giới.
Anh đã có người trong lòng.
Tôi có thể thích bất kỳ ai nhưng tuyệt đối không thể biến tình cảm ấy thành sự hèn mọn.
Vì thế tôi luôn cố gắng không quan tâm đến cuộc sống của Phó Hồng Xuyên.
Chuyện không liên quan thì không hỏi.
Tình cảm không nên có thì dập tắt ngay từ trong trứng nước.
Tôi không rõ tình cảm Phó Hồng Xuyên bộc lộ lúc này là vì sống cùng nhau suốt một năm nên sinh ra thói quen hay đơn giản là vì tôi giống Tô Du nên anh mới động lòng.
Nhưng dù là lý do nào, tôi đều không thể chấp nhận.
Vì thế tôi mỉm cười với anh, nhẹ nhàng nói: “Vậy anh chọn ngày đi, chúng ta nhanh chóng làm thủ tục ly hôn.”
“Mấy hôm tới tôi sẽ không làm phiền anh nữa, tôi sẽ tự thuê nhà ở tạm bên ngoài.”
Lần nữa gặp lại Tô Du là khi cô ta chủ động đến tìm tôi tại nhà.
Cô ta quan sát tôi từ đầu đến chân, sau đó tự tin nhấp một ngụm trà rồi mới chậm rãi mở lời: “Cô biết vì sao Phó Hồng Xuyên lại kết hôn với cô không?”
Tôi bình thản gật đầu, thay cô ta nói luôn phần sau: “Biết chứ, vì tôi có vài phần giống cô, anh ấy coi tôi là người thay thế cho cô.”
Tô Du sững lại một chút, sau đó cười khinh miệt: “Đã biết rồi thì cô còn ở cạnh anh ấy làm gì? Chỉ cần tôi hơi mềm giọng với Phó Hồng Xuyên, anh ấy sẽ lập tức quay lại bên tôi thôi.”
Tôi thành thật đáp: “Tôi biết mà, nên mấy ngày nữa chúng tôi sẽ ly hôn.”
Tô Du rõ ràng không ngờ tôi lại biết điều như vậy.
Cô ta hé miệng rồi lại im bặt.
Như thể không biết phải nói gì tiếp.
Một lát sau cô ta hừ lạnh: “Biết thế là tốt, sau này đừng bám lấy anh ấy nữa.”
Tô Du vừa quay người chuẩn bị rời đi, vừa mở cửa ra thì đụng ngay Phó Hồng Xuyên đang đứng trước cửa.
Rõ ràng không biết đã đứng đó nghe bao lâu rồi.
Tôi có hơi thấy ngượng thay cho hai người họ.
Tô Du nhìn Phó Hồng Xuyên, mắt lập tức đỏ hoe, giọng vừa làm nũng vừa trách móc: “Hồng Xuyên, em biết lỗi rồi, là em sai, không nên bỏ đi nước ngoài.
Chỉ cần anh quay về bên em, em hứa sẽ không rời đi nữa, được không?”
Phó Hồng Xuyên lại nhíu mày, lùi sang một bên: “Xin cô giữ lễ, đừng nói mấy lời dễ gây hiểu lầm như vậy.”
Tô Du sững lại.
Cô ta vốn kiêu ngạo, nay là lần đầu nhận lỗi mà bị người ta thẳng thừng từ chối như vậy, lập tức nổi giận: “Anh có ý gì, Phó Hồng Xuyên? Em đã nhận sai rồi, anh còn muốn thế nào nữa?”
Phó Hồng Xuyên nhìn cô ta với vẻ mặt bình tĩnh: “Muốn thế nào? Lẽ ra phải là tôi hỏi cô mới đúng.”
“Cô cứ bám lấy tôi mãi như vậy, rốt cuộc là muốn gì?”
Tôi giật mình.
Nghe mùi là biết có dưa to rồi.
Phó Hồng Xuyên tiếp tục nói: “Là cô cố tình kéo tôi vào để tạo tin đồn tình cảm, vì muốn tăng tương tác.
Tôi nể mặt nên không truy cứu, cô còn muốn gì nữa?”
Sau đó anh quay đầu nhìn tôi, người đang nghe tám chuyện rất chăm chú, nhướn mày: “Em chỉ biết đứng xem náo nhiệt thôi à? Lần trước tôi còn chưa kịp nói hết đã bị em cắt ngang bỏ đi, hôm nay vừa hay nói rõ mọi chuyện cho xong.”
Sau khi nghe những gì Phó Hồng Xuyên nói,
Tôi thật sự cảm thấy đây đúng là một quả dưa chấn động.
Hóa ra khi ấy, bộ phim mạng của Tô Du đang quay thì nhà đầu tư rút vốn.
Giữa chừng đạo diễn bảo Tô Du đi tiếp khách để tìm tài trợ.
Nói thì hay là tìm tài trợ, thực chất là đi “quy tắc ngầm”.
Trùng hợp hôm đó trong bữa tiệc có Phó Hồng Xuyên.
Thấy Tô Du bị một ông béo phất lên từ buôn bán sàm sỡ, Phó Hồng Xuyên ra mặt giải vây, tiện tay chi luôn toàn bộ chi phí đầu tư cho bộ phim.
Phó Hồng Xuyên xưa nay luôn giữ mình, không giống những công tử khác suốt ngày gái gú vây quanh.
Vì vậy khi chuyện ấy xảy ra, tin đồn bắt đầu lan truyền rằng Tô Du là bạch nguyệt quang mà Phó Hồng Xuyên si mê không thể có được.
Dựa vào thân phận và địa vị của Phó Hồng Xuyên, rất nhiều người cố tình lấy lòng anh, bèn tìm cách bợ đỡ Tô Du.
Dưới sự thúc đẩy của hư vinh, Tô Du không đính chính mà mặc cho lời đồn lan rộng.
Lâu dần đến mức chính cô ta cũng tin là thật.
Đúng vậy, nếu Phó Hồng Xuyên không thích cô ta thì tại sao lại bỏ ra nhiều tiền như thế cho một bộ phim rác không ai muốn đầu tư?
Nếu không thích cô ta thì tại sao anh chưa từng ra mặt phủ nhận bất kỳ tin đồn nào?
Nhưng lần này, Phó Hồng Xuyên không còn giữ thể diện cho Tô Du nữa.
Anh nhìn cô ta, ánh mắt lạnh nhạt: “Biết vì sao tôi chưa từng truy cứu những chuyện cô làm không?”
Bằng không, với bản lĩnh của anh, bất cứ ngôi sao nào đắc tội cũng sẽ nhanh chóng bị xóa sổ chứ đâu có ngày một nổi tiếng như cô ta.
“Cho nên, Tô Du, cô nên cảm ơn gương mặt của chính mình đi.”
Tôi tròn mắt sửng sốt.
Vòng tới vòng lui, thì ra chúng tôi đều là người thay thế à?
Phó Hồng Xuyên nhìn tôi ngạc nhiên, như thấy buồn cười, xoa đầu tôi rồi hỏi: “Còn nhớ lần đầu chúng ta gặp nhau trên máy bay chứ?”
Tất nhiên là tôi nhớ.
Sau này khi biết thân phận của anh, tôi đã bối rối mất một thời gian dài.
Lần đầu tôi gặp Phó Hồng Xuyên là trên chuyến bay về nước.
Khi ấy anh vừa du học trở về.
Tôi là kiểu người dễ làm quen, ngay cả với Hứa Viên lần đầu gặp cũng rảnh quá mà dụ uống rượu được thì biết.
Tôi đúng là khá rảnh.
Hôm ấy thấy anh đẹp trai nên cố tình bắt chuyện.
Tôi nói mình là diễn viên nhưng là loại “nổi tiếng mờ mịt ở vùng ngoại ô”.
Anh đang cầm tờ báo tài chính, hờ hững “Ừ” một tiếng.
Sau đó tôi chỉ vào một tòa nhà sắp xuyên mây ngoài cửa sổ: “Đó là công ty ba tôi đấy.”
Phó Hồng Xuyên rốt cuộc cũng có chút phản ứng.
Anh ngạc nhiên liếc nhìn tôi một cái rồi chỉ vào tòa nhà còn cao hơn kế bên: “Trùng hợp ghê, tòa bên cạnh là công ty ba tôi.”
Tôi thầm cười nhạo trong bụng.
Nói dóc cũng không biết ngượng.
Tôi tùy tiện bịa đại, anh còn quá đà hơn tôi.
Ai mà chẳng biết tòa nhà cao nhất trung tâm thành phố là trụ sở tập đoàn Vạn Xuyên, chẳng lẽ anh là con trai chủ tịch Vạn Xuyên thật?
Sau khi xuống máy bay tôi mới biết, anh thật sự là con trai chủ tịch Vạn Xuyên.
Lúc ấy anh thấy tôi cũng đang đứng trước cửa chờ xe.
Tài xế anh đến trước.
Phó Hồng Xuyên quay sang hỏi tôi: “Tôi đưa cô đi nhé, tiện thể tôi ghé qua công ty cô gặp dì Thẩm một lát, cô là con gái dì Thẩm đúng không?”
Tôi cười gượng, nói không cần đâu.
Nhưng Phó Hồng Xuyên lại nhếch môi cười, nụ cười ấy đủ sức làm mọi cô gái ngây ngất: “Dì Thẩm từng giúp đỡ ba tôi, không sao, tôi đưa cô.”
Tôi lập tức nói: “Vậy… được thôi.”
Nhưng đến cổng công ty, tôi lại không chịu xuống xe…
Tôi nói tôi đói bụng.
Tôi lừa được Phó Hồng Xuyên đến quán ven đường ăn một tô hoành thánh.
Rồi lại dụ anh vào tiệm gà rán ăn thêm một phần gà chiên.
Phó Hồng Xuyên rõ ràng chưa từng ăn mấy món này, ăn uống rất từ tốn, tao nhã.
Khi anh thong thả dùng dao nĩa cắt phần ức gà thành từng miếng nhỏ, tôi ngồi nhìn mà sững người.


