2

“Em với anh, chỉ là chơi cho vui?”

Tôi khẽ nhếch môi cười:

“Ừ, không thì là gì?”

Ở hào môn, lợi ích luôn đặt lên hàng đầu, không nói chuyện tình cảm.

Lý lẽ đó, tôi hiểu.

Anh ta nhìn tôi thất vọng:

“Em luôn vô tình như vậy à?”

Bề ngoài tôi có vẻ như một “trà xanh”, nhưng thực tế, tôi chưa từng yêu ai ngoài đời thật.

Thời đại học, tôi từng có một mối tình online.

Ban đầu còn hẹn ra trường sẽ gặp mặt.

Nhưng trước ngày tốt nghiệp, tài khoản tôi bị hack.

Tôi mất liên lạc với cậu ấy, mối tình đó kết thúc trong im lặng.

“Ừ.”

Tôi sẽ không bao giờ thừa nhận với Phó Xí Kiêu rằng mình chưa từng yêu ai ngoài đời.

Tôi thà để anh ta nghĩ tôi là kiểu con gái “đào mỏ”.

Ánh sáng trong mắt Phó Xí Kiêu chợt tắt.

Anh ta uống nửa ly nước đá để lấy lại bình tĩnh.

Giọng khàn khàn:

“Ba tháng nữa là sinh nhật bảy mươi của ông anh.”

“Đợi ông ấy tổ chức xong, nếu em vẫn muốn ly hôn… đến lúc đó rồi nói tiếp.”

Tôi cũng không gấp.

Từ sau khi kết hôn, Phó Xí Kiêu đưa tôi một thẻ phụ.

Tôi đã kiểm tra, trong đó có 10 con số.

Ba tháng qua, tôi gần như chưa động đến.

Nếu giữ cuộc hôn nhân này thêm ba tháng nữa…

Thì chẳng phải tôi có thể tha hồ tiêu tiền của anh ta sao?

Dù gì nhà họ Phó cũng không thiếu tiền.

Phó Xí Kiêu rất hào phóng, những món quà bình thường anh ta tặng tôi cũng toàn cỡ bạc tỷ.

Chắc anh ta không thèm để ý mấy đồng đó.

Vậy thì đợi ba tháng nữa rồi ly hôn cũng không muộn.

Tôi thu lại mạch suy nghĩ, gật đầu:

“Ừ, vậy quyết định vậy đi.”

Buổi chiều, chúng tôi ra khơi câu cá.

Phó Xí Kiêu lén nhận một cuộc gọi lạ sau lưng tôi.

May là thuyền không lớn, tôi chỉ cần vểnh tai lên là nghe thấy.

Lờ mờ nghe được tiếng bên kia điện thoại:

“Xí Kiêu, tối nay nhớ đến xem em diễn nhé, em sẽ cho anh câu trả lời mà anh muốn.”

Phó Xí Kiêu đáp gọn:

“Biết rồi.”

Tim tôi thắt lại.

Quả nhiên, anh ta lén lút liên lạc với Hạ Hồi.

Hạ Hồi nói sẽ cho anh ta câu trả lời anh muốn, là ý gì?

Giữa họ có thỏa thuận gì sao?

Sau khi trở về từ chuyến câu cá, Phó Xí Kiêu nhìn tôi đang nằm trên ghế sô pha:

“Anh phải đến Mạn Thành một chuyến.”

Không giả vờ nữa à?

Được thôi, tôi cũng đi.

Tôi sẽ đi mua sắm, quẹt thẻ của anh.

Tôi lập tức ngồi bật dậy:

“Em cũng đi, đến trung tâm thương mại thì thả em xuống là được.”

“Ừ.”

Phó Xí Kiêu gật đầu.

Tới Mạn Thành, anh ta thả tôi ở trung tâm thương mại sang trọng nhất, dặn dò:

“Xong thì gọi anh, anh đến đón.”

“Ok, anh cứ lo việc của mình đi.”

Tôi cũng chẳng mong gì việc anh ta sẽ quay lại khách sạn tối nay.

Nếu Hạ Hồi đưa ra câu trả lời mà anh ta muốn, thì chẳng phải đêm nay anh ta sẽ ở lại với cô ta?

Thôi bỏ đi, không nghĩ nữa.

Tiêu tiền của anh ta là cách trả đũa tốt nhất.

Hôm qua bơi mệt quá, tôi mới đi dạo chưa đầy một tiếng đã thấy rã rời cả người.

Tôi tìm một nhà hàng để ăn tối.

Chiến lợi phẩm hôm nay là một chiếc đồng hồ trị giá bạc tỷ, cùng vài món trang sức đá quý.

Tổng cộng tốn vài ba trăm triệu.

Tôi tiện tay mua cho Phó Xí Kiêu một chiếc cà vạt.

Dù sao cũng tiêu tiền anh ta nhiều như vậy, đáp lễ một chút.

Trong lúc ăn, tôi nghe bàn bên có hai cô gái đang trò chuyện.

“Wow, tớ vừa thấy ảnh hậu trường buổi diễn của Hạ Hồi.

Người đàn ông trong ảnh chắc là bạn trai cô ấy nhỉ?”

“Nhìn nghiêng đẹp trai ghê, hai người đúng là xứng đôi vừa lứa.”

“Tiếc thật, bọn mình không mua được vé, lỡ mất buổi diễn của nữ thần rồi.”

Tò mò trỗi dậy, tôi hỏi:

“Ảnh gì vậy? Cho tôi xem với được không?”

Cô gái hào hứng:

“Chị cũng là fan của Hạ Hồi à?”

Cô vừa nói vừa đưa điện thoại cho tôi:

“Nè, chị xem đi.”

Chỉ nhìn một cái, tôi đã nhận ra người đàn ông đang trò chuyện với Hạ Hồi sau cánh gà chính là Phó Xí Kiêu.

Dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng lòng vẫn không khỏi trống rỗng.

Tôi trả điện thoại, cười nhạt:

“Cảm ơn.”

Tôi không đợi Phó Xí Kiêu đến đón, tự bắt xe về khách sạn.

Chiếc cà vạt định tặng anh ta, tôi nhét lại vào hành lý.

Không tặng nữa.

Dù sao anh ta cũng đâu thèm để tâm đến món quà từ tôi.

Phó Xí Kiêu nhắn tin hỏi tôi đã xong chưa.

Tôi trả lời:

“Tôi về khách sạn rồi.”

Lúc Phó Xí Kiêu về đến, tôi đã sắp ngủ.

Anh ta tắm rửa xong rồi chui vào chăn.

Đúng lúc anh ta quay người lại phía tôi, tôi lại vừa vặn trở mình quay lưng về phía anh ta.

Tôi ngáp một cái, lười nhác nói:

“Buồn ngủ quá, ngủ sớm thôi.”

Lời định nói ra đến miệng, anh ta lại nuốt vào.

Chỉ dịu dàng nói một câu:

“Ngủ ngon.”

Sau khi về nước, tôi bắt đầu đơn phương lạnh nhạt với Phó Xí Kiêu.

Ngược lại, anh ta lại đối xử với tôi dịu dàng hơn trước nhiều.

Có lẽ vì trong lòng có chút áy náy khi vẫn còn liên lạc với Hạ Hồi, nên mới muốn bù đắp cho tôi?

Điểm này thể hiện rất rõ qua việc anh ta ngày càng hay tặng quà cho tôi.

Không phải bù đắp thì là gì?

Sau khi kết hôn, chúng tôi ngủ phòng riêng.

Ban ngày anh ta đến công ty Phó thị làm việc, bình thường cũng ít giao tiếp.

Cuối tuần, cả hai sẽ cùng về nhà cũ thăm Phó lão gia, diễn trọn vai một cặp vợ chồng ân ái.

Thậm chí anh ta từng dò hỏi tôi:

“Em có muốn dọn qua ở chung với anh không?”

Tôi nhớ đến tấm ảnh chụp anh ta và Hạ Hồi.

Dù động cơ của anh ta là gì, tôi cũng không thể đặt kỳ vọng vào anh ta nữa.

Tôi lạnh nhạt đáp:

“Thôi khỏi, đừng quên giao ước ba tháng giữa chúng ta.”

Gương mặt Phó Xí Kiêu lập tức trở nên lạnh lùng.

Chớp mắt, ba tháng đã trôi qua.

Hôm sinh nhật bảy mươi tuổi của Phó lão gia, tổ chức tại khách sạn thuộc sở hữu Phó thị.

Tôi đang trong nhà vệ sinh thì nghe hai bà vợ nhà giàu rì rầm to nhỏ:

“Phó lão gia vì muốn bế cháu mà bắt Phó Xí Kiêu cưới một cô gái lạ hoắc.”

“Nhưng mà Phó Xí Kiêu có vấn đề sức khỏe, căn bản không thể khiến phụ nữ mang thai.”

“Ước nguyện có cháu nối dõi của Phó lão gia, xem ra khó mà thành sự thật.”

Gì cơ?

Phó Xí Kiêu vô sinh?

Tôi gả vào nhà họ Phó mà chưa từng nghe tin đồn này.

Hai người kia nói rành rọt:

“Hai năm trước, Phó Xí Kiêu đến khoa nam học của bệnh viện Phó thị kiểm tra sức khỏe.

Kết quả là tinh trùng yếu, khả năng thụ thai cực thấp.”

“Cuộc trò chuyện giữa bác sĩ và anh ta còn bị y tá bí mật ghi âm lại. Sau khi y tá đó bị đuổi việc, đoạn ghi âm lan khắp giới hào môn.

Phó Xí Kiêu cũng không hề lên tiếng giải thích.”

“Nếu không vì chuyện này, tôi đã sớm gả con gái mình vào nhà họ Phó rồi!”

Tiếng nói bên ngoài dần xa.

Tôi rời khỏi nhà vệ sinh, trở lại đại sảnh.

Phó lão gia đang giới thiệu Phó Xí Kiêu với một vài bậc trưởng bối trong giới.

Tôi cầm ly rượu vang, trò chuyện xã giao với hai vị phu nhân quen biết.

Tôi vừa đưa ly rượu lên, còn chưa kịp uống, vừa ngửi thấy mùi rượu đã lập tức buồn nôn.

Bà Trương và bà Lý nhìn nhau, rồi đồng thanh nói:

“Phu nhân Phó, chẳng lẽ cô đang mang thai?”

Tôi lắc đầu chắc nịch:

“Không có đâu, chắc là do tôi ăn phải gì đó lạ thôi.”

Bà Trương chăm chú quan sát vẻ mặt tôi:

“Phản ứng này, trông giống nghén thai lắm đấy.”

Nghén? Không thể nào.

Kinh nguyệt của tôi đã chậm ba tháng.

Tôi vốn thích uống đồ lạnh vào mùa hè, năm nào cũng vậy, uống nhiều thì trễ kinh.

Gần đây tôi đã cố gắng kiêng lạnh, còn hẹn khám sức khỏe ngày mai để điều hòa lại.

Mang thai là chuyện không thể xảy ra.

Vì tôi vẫn còn trong trắng.

Tôi chưa từng đụng chạm đàn ông, làm sao mà có thai được chứ.

Phó Xí Kiêu thấy tôi nôn khan bằng khóe mắt, bèn bước lại hỏi:

“Không khỏe à? Có cần về nghỉ ngơi sớm không? Anh gọi bác sĩ gia đình đến xem cho em.”

Tôi lắc đầu:

“Không cần đâu, em uống chút nước ấm là được rồi.”

Bác sĩ gia đình là nam.

Vấn đề kinh nguyệt thế này, tôi vẫn nên đến bệnh viện cho chắc.

Ngày hôm sau.

Tôi đi khám.

Bác sĩ chỉ vào bảng kết quả, nói:

“Phu nhân Phó, chúc mừng cô, cô đã mang thai rồi.”

Tôi sững sờ:

“Gì cơ???”

Bác sĩ gật đầu xác nhận:

“Vâng, hiện tại thai đã được ba tháng.”

“…”

Tôi từ bệnh viện trở về vẫn trong trạng thái ngơ ngác.

Xác nhận đi xác nhận lại bảng kết quả cũng không thấy sai sót gì.

Dựa vào tuổi thai mà tính, thì là đợt tôi và Phó Xí Kiêu đi nghỉ dưỡng trên đảo.

Chẳng lẽ… tôi thực sự trúng xác suất bể bơi 0.01% rồi sao?

Nhưng mà Phó Xí Kiêu vô sinh mà.

Dù có xảy ra điều kỳ tích 0.01%, thì đứa bé cũng chẳng thể là của Phó Xí Kiêu.

Hay là… bể bơi đó không sạch sẽ, người ở trước từng bơi ở đó?

Tôi sắp phát điên rồi.

Chỉ bơi thôi mà cũng mang thai, tôi đúng là thể chất “thụ thai siêu cấp” đây mà.

Chuyện hoang đường như vậy lại xảy ra đúng với tôi.

Tôi thật sự không dám nói với Phó Xí Kiêu chuyện mình có thai.

error: Content is protected !!