3
Nhưng bệnh viện tôi khám lại thuộc Phó thị.
Tin tôi mang thai, giấu không nổi.
Tôi đứng trước gương trong phòng tắm, tập dượt lời thú nhận với Phó Xí Kiêu:
“Chồng à, anh nghe em giải thích, em vẫn còn trong trắng, chưa từng chạm vào ai cả.”
“Em cũng không biết trong bụng em là gì, chắc có ai đó dùng ý niệm khiến em mang thai rồi.”
Nghe thật vô dụng.
Hay là… tôi ôm bụng bầu bỏ trốn thì hơn?
…
Chiều hôm đó, Phó Xí Kiêu đã biết tôi có thai.
Anh ta tức tốc rời khỏi trụ sở Phó thị, chạy về nhà, đẩy cửa phòng tôi ra:
“Kiều Vụ, em mang thai rồi?”
Tôi khẽ gật đầu, cảm giác tội lỗi trào dâng:
“Ừm…”
Tôi bất ngờ thấy khóe môi Phó Xí Kiêu khẽ cong lên.
Anh ta đỡ tôi ngồi xuống, tâm trạng dường như rất tốt:
“Ông nội mà biết chắc chắn sẽ vui lắm.”
“Sau này em đi khám thai định kỳ, muốn ăn gì cứ bảo đầu bếp làm.”
“Giày cao gót thì đừng đi nữa, lên xuống cầu thang cũng phải cẩn thận.”
Thái độ của anh ta khiến tôi có phần bối rối.
Làm bố vui đến vậy sao?
Tối đó… tôi say đến mức không nhớ gì, chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì với anh ta?
Nhưng sao tôi lại chẳng có ấn tượng gì cả?
Hơn nữa, anh ta chẳng phải vô sinh sao?
Đang định hỏi, thì điện thoại tôi đổ chuông.
Là đàn anh đại học của tôi — Trì Trạch gọi tới.
Tôi ra ban công, quay lưng với Phó Xí Kiêu để nghe máy.
Giọng Trì Trạch vang lên bên kia điện thoại:
“Kiều Vụ, lần trước em nhờ anh giúp tìm lại tài khoản cũ, anh có chút manh mối rồi, rảnh gặp một lúc nhé?”
Trì Trạch học chuyên ngành máy tính, dạo gần đây tôi nhờ anh ấy tìm lại tài khoản từng dùng để yêu qua mạng bị hack.
Tôi đáp:
“Được ạ, vậy hẹn anh chiều mai.”
Chiều hôm sau.
Tôi đến quán cà phê mà Trì Trạch gửi.
Anh ấy đưa cho tôi một tờ giấy đầy những dãy địa chỉ IP.
“Đây là IP trong hai năm qua của người hack tài khoản em. Em xem thử đi.”
Tôi xem từng dòng, thấy loạn hết cả lên, không theo quy tắc nào.
Tôi bắt đầu nghi ngờ Trì Trạch chỉ đang qua loa, nhưng tôi không vạch trần anh ấy.
Anh ấy tiếp tục:
“Bên anh đang cố gắng phá mật khẩu. Đợi lấy lại được nick, anh báo em.”
“Vâng, cảm ơn anh.”
Tôi gấp giấy lại, bỏ vào túi, rồi ngồi trò chuyện thêm với anh một lúc.
Vài phút sau, Trì Trạch nhận được cuộc gọi, áy náy nói:
“Anh có chút việc gấp ở công ty, phải đi trước. Khi khác mình hẹn tiếp nhé.”
Tôi gật đầu:
“Dạ, anh cứ đi lo việc, em ngồi thêm lát.”
Sau khi Trì Trạch rời đi, một người phụ nữ trẻ đội kính râm bước tới.
Cô ta tháo kính, quan sát tôi một lúc:
“Cô là vợ của Xí Kiêu đúng không?”
“Ừ, cô biết tôi?”
Tôi lập tức nhận ra cô ta là Hạ Hồi.
Hạ Hồi khẽ cười:
“Tất nhiên, A Kiêu hay nhắc đến cô với tôi mà.”
Từ “hay nhắc” nghe sao mà khó chịu.
Còn nữa, cô ta gọi anh ta là “A Kiêu”, thân mật quá mức rồi đấy.
Tôi cau mày:
“Cô thân với chồng tôi lắm à?”
“Dĩ nhiên.”
Hạ Hồi chỉ vào ghế đối diện:
“Tôi ngồi đây được chứ?”
Tôi hơi khó chịu, nhẹ giọng từ chối:
“Tôi chuẩn bị đi rồi.”
“Đừng vội đi, nói chuyện chút đã.”
Hạ Hồi đã ngồi xuống đối diện tôi.
Tôi nhìn cô ta im lặng, không biết cô ta muốn nói gì.
Lúc nhân viên mang đồ uống ra, cô ta vén tóc để lộ cổ thiên nga đầy quyến rũ.
“Không biết A Kiêu có từng kể với cô chưa, tôi là mối tình đầu của anh ấy.”
Tôi nhíu mày:
“Nếu cô Hạ có gì muốn nói thì cứ nói thẳng, đừng vòng vo.”
Hạ Hồi từ tốn mở lời:
“Xem ra cô Kiều là người thẳng thắn, vậy tôi cũng không khách sáo nữa.”
“Tôi và A Kiêu từng có hiểu lầm.
Lúc trước anh ấy từng cầu hôn tôi, nhưng do hiểu lầm tôi ngoại tình nên mới chia tay.”
“Chuyện hôm trước ở Mạn Thành, bọn tôi đã giải tỏa được khúc mắc.”
“Chỉ là ông trời trêu ngươi, giữa chúng tôi lại xuất hiện thêm một người — là cô.”
“Tôi biết cô và Phó lão gia có giao dịch.
A Kiêu vô sinh tôi không ngại, bọn tôi vốn định nhận con nuôi.”
“Nhưng giờ cô lại mang thai với người khác.
A Kiêu nói anh ấy không để tâm, sẵn sàng coi con cô là con chung của chúng tôi.”
Tôi nghe đến đây, sắc mặt trắng bệch.
Không ngờ Phó Xí Kiêu lại nói chuyện tôi mang thai cho Hạ Hồi nhanh đến vậy.
Tôi lạnh giọng:
“Đứa bé trong bụng tôi là của Phó Xí Kiêu.”
“Phì…”
Hạ Hồi bật cười, hạ giọng:
“Đêm trước hôm diễn ở Mạn Thành, tôi ở cùng A Kiêu.
Đứa bé cô mang thai, làm sao là của anh ấy được?”
Tối hôm đó ở Mạn Thành… chẳng phải là đêm tôi say rượu rồi bơi sao?
Tôi kinh ngạc:
“Đêm đó Phó Xí Kiêu ở với cô?”
“Dĩ nhiên, hôm đó cô say rượu quậy phá, anh ấy đưa cô về phòng rồi qua chỗ tôi.”
Hạ Hồi lấy vài tấm ảnh từ trong túi ra, đặt lên bàn.
Tôi cầm lên xem — ảnh polaroid, góc dưới có ghi giờ chụp: 11 giờ 22 phút tối hôm đó.
Tầm đó tôi đã say đến không biết gì nữa rồi.
Trong ảnh, Phó Xí Kiêu và Hạ Hồi gặp nhau ở bãi biển gần biệt thự nghỉ dưỡng.
Dù chỉ là ảnh chụp nghiêng, nhưng vóc dáng và đường nét gương mặt kia… không sai vào đâu được.
Ngón tay tôi siết chặt, lòng ngực như bị nhét đầy bông ướt, hít thở cũng thấy nghẹn đắng.
Hạ Hồi tiếp tục:
“Về chuyện đứa bé trong bụng cô từ đâu mà ra… có khi là đêm đó có người đàn ông nào khác vào nhầm phòng cô.”
“A Kiêu chắc cũng biết, nhưng anh ấy không để tâm đâu.
Dù sao thì, cô sinh xong cũng sẽ ly hôn mà.”
“Đủ rồi.”
Tôi cắt lời Hạ Hồi:
“Cô Hạ, tôi sẽ không tin lời một phía từ cô.
Tôi sẽ hỏi anh ấy trực tiếp.”
Hạ Hồi nhún vai:
“Tùy cô thôi, chỉ sợ cô không dám hỏi.
Nhớ phải hỏi đấy nhé, để anh ấy tự nói cho cô biết, cô mới chết tâm được.”
Tôi đứng dậy, rời khỏi quán cà phê.
Tối hôm đó.
Phó Xí Kiêu về nhà.
Ăn tối xong, anh ta nói với tôi:
“Kiều Vụ, vào thư phòng, anh có chuyện muốn nói.”
Vừa hay, tôi cũng có điều muốn hỏi anh ta.
Trong thư phòng, anh ta lấy từ túi hồ sơ ra mấy tấm ảnh, đưa cho tôi:
“Người này là ai?”
Trong ảnh là tôi và Trì Trạch trò chuyện rất vui vẻ ở quán cà phê.
Không ngờ Phó Xí Kiêu lại ra tay trước, nhưng tôi chẳng có gì phải giấu:
“Đó là bạn học đại học của tôi, Trì Trạch.”
“Trông hai người nói chuyện vui vẻ lắm?”
Phó Xí Kiêu nhíu mày, giọng đầy ghen tuông:
“Kiều Vụ, em đã là vợ anh, có thể đừng thân thiết với đàn ông khác được không?”
Tôi chỉ nói chuyện nghiêm túc với bạn cũ, có gì mà anh ta phải làm quá?
Anh ta còn quá đáng hơn tôi nhiều — hết lần này đến lần khác đi gặp Hạ Hồi, có coi tôi là vợ không chứ?
Tôi hỏi ngược lại:
“Vợ anh? Phó Xí Kiêu, anh thật sự xem tôi là vợ sao?”
Phó Xí Kiêu khựng lại, nhận ra tôi đã giận thật.
Giọng anh ta mềm xuống, nắm lấy tay tôi, tự trách:
“Xin lỗi, anh thừa nhận vừa nãy anh nói nặng lời.
Nhưng là vì anh thật sự ghen.”
“Anh coi em là vợ anh. Chính vì để tâm, nên anh mới hỏi em như vậy.”
Tôi: ???
Ghen? Để tâm?
Anh ta đang nói gì vậy?
Tại sao những gì anh ta nói lại khác hoàn toàn so với những gì Hạ Hồi kể?
Tôi hít sâu, lấy hết can đảm hỏi:
“Phó Xí Kiêu, anh với Hạ Hồi…”
Tôi còn chưa kịp nói hết câu thì điện thoại reo.
Là Phương Tình gọi tới, giọng cô ấy rất gấp:
“Vụ Vụ, cậu mau lên hot search xem đi!”
Tôi mở hot search ra xem, thấy giới truyền thông đã tung tin hẹn hò giữa Phó Xí Kiêu và Hạ Hồi.
Ảnh mà truyền thông đăng chính là những tấm Hạ Hồi đã cho tôi xem trong quán cà phê.
Phó Xí Kiêu và Hạ Hồi hẹn nhau trên bãi biển lúc nửa đêm.
Ngoài scandal của hai người họ, tin tôi mang thai cũng leo lên hot search.
Có người tự xưng là bạn thân của tôi và Phó Xí Kiêu tiết lộ trên mạng:
“Ông Phó và bà Phó là hôn nhân mở, mỗi người đều có cuộc sống riêng.
Ông Phó không có khả năng sinh con, đứa bé trong bụng bà Phó là của người khác.
Đợi sinh xong, hai người sẽ ly hôn.”
Cả mạng xã hội dậy sóng.
Phó Xí Kiêu cũng nhận được điện thoại từ trợ lý.
Anh ta cau mày, ra lệnh:
“Lập tức gỡ hot search.
Triệu tập phòng pháp lý soạn thảo tuyên bố bác bỏ tin đồn giữa tôi và cô Hạ.
Phải làm rõ người trong ảnh không phải tôi.
Ngoài ra, công bố ra ngoài rằng vợ tôi đang mang thai con tôi.”
“Và nữa, tìm ra người tung tin giả trên mạng, kiện toàn bộ những kẻ vu khống.”
Tin đồn và ảnh kia, không cần tra cũng biết là Hạ Hồi tung ra cho giới truyền thông.
Còn cái người tự xưng là bạn thân kia, chắc chắn là người quen của Hạ Hồi, bị cô ta mua chuộc để khuấy nước.
Phó Xí Kiêu yêu cầu phòng pháp lý khẩn cấp ra thông cáo.
Điện thoại của Phó lão gia gọi đến gấp gáp.
“Xí Kiêu, hot search là sao đây?”
Phó Xí Kiêu đáp lại ông nội:
“Ông ơi, chuyện này cháu sẽ xử lý ổn thỏa.”
Phó lão gia thở dài:
“Được, vậy cháu lo liệu cho tốt, đừng để Tiểu Vụ hiểu lầm.”
Cúp máy xong, Phó Xí Kiêu đỡ tôi quay lại phòng, dìu tôi ngồi xuống ghế sofa.


