4
Anh ta giải thích:
“Vợ à, em phải tin anh, anh và Hạ Hồi thật sự không có gì cả.
Bây giờ đến bạn bè cũng không phải.”
Cuối cùng tôi cũng có thể nói ra những gì đè nén trong lòng:
“Không phải bạn bè?
Vậy trong kỳ nghỉ trăng mật với tôi, anh đi gặp cô ta hai đêm là gì?”
Anh ta lập tức phủ nhận:
“Người trong ảnh không phải anh.
Ảnh đó cố tình chụp góc nghiêng, còn mờ nữa, rõ ràng là cô ta thuê người đóng giả.”
“Tối hôm đó, anh ở bên em cả đêm, sao có thể đi gặp cô ta được?”
Tôi nắm lấy điểm mấu chốt:
“Anh nói… cả đêm hôm đó đều ở bên tôi?”
Anh ta gật đầu:
“Ừ, em quên rồi à?
Tối đó em… rất chủ động.”
Tôi thật sự không nhớ chút gì về đêm đó.
Tôi truy hỏi:
“Tối đó… chúng ta đã ngủ với nhau rồi sao?”
Ánh mắt Phó Xí Kiêu dịu dàng, như thể mang theo chút tình ý:
“Dĩ nhiên rồi.
Không thì con trong bụng em từ đâu ra?”
“Em không nhìn thấy ga giường à? Anh còn tưởng em biết rồi chứ.”
Thì ra… thật sự đã xảy ra chuyện.
Bảo sao sáng hôm sau tỉnh lại, tôi không mặc gì bên trong chiếc váy ngủ hai dây.
Tôi nhớ lại buổi sáng đó, cả người mỏi nhừ, chỗ nào đó còn rát…
Tôi cứ tưởng do bơi quá sức, tưởng vì ăn ớt cay.
Đúng là do thiếu kinh nghiệm, phản ứng quá chậm.
Thì ra lúc đó người dọn phòng nói chuyện với anh ta bằng tiếng Anh là để đổi ga giường có dính máu.
Tôi thật sự không chú ý.
Thu lại dòng suy nghĩ, tôi hỏi tiếp:
“Đêm hôm Hạ Hồi diễn ở Mạn Thành, anh đến gặp cô ta làm gì?”
Phó Xí Kiêu trả lời:
“Anh bị cô ta gài bẫy.”
“Giữa anh và cô ta từng có một hiểu lầm, anh muốn làm rõ.”
“Anh có thể đảm bảo với em, hôm đó anh chỉ nói vài câu với cô ta rồi rời đi.”
Cái hiểu lầm đó…
Chẳng phải là chuyện anh ta nghĩ Hạ Hồi ngoại tình với bạn thân sao?
Anh muốn xác nhận lại, xem cô ta có thực sự phản bội không?
Vậy nghĩa là… trong lòng anh vẫn chưa buông bỏ?
Tự nhiên thấy mệt mỏi quá.
Tôi vốn không muốn tiếp tục chủ đề này.
Không ngờ, Phó Xí Kiêu lại bổ sung:
“Cái hiểu lầm đó… giúp anh nhận ra, cô ấy vốn không phải người con gái mà anh từng yêu.”
Tôi khựng lại.
Trong đầu bỗng lóe lên một ý nghĩ…
Chuyện này… bắt đầu thú vị rồi.
Bộ phận pháp lý của Phó thị rất nhanh đã dập tắt làn sóng dư luận trên mạng.
Nhưng dù có làm rõ đến đâu, bàn tán trên mạng có lắng xuống, thì lời đồn trong giới hào môn vẫn không ngừng lan truyền.
Các bà vợ nhà giàu âm thầm hóng chuyện:
“Phó Xí Kiêu lần này kiên quyết đứng về phía Kiều Vụ, chắc chỉ để xoa dịu ảnh hưởng tiêu cực cho Phó thị thôi?”
“Anh ta nói đứa bé trong bụng Kiều Vụ là con ruột mình, tôi thấy chưa chắc đâu.”
“Đợi sinh ra rồi xét nghiệm ADN mới biết thật hay giả.”
“Phó lão gia nổi tiếng cẩn trọng, nếu đứa bé không phải con Phó Xí Kiêu, thì Kiều Vụ đến một xu cũng chẳng được, thậm chí còn bị đuổi khỏi nhà họ Phó.”
Những lời đồn này, tôi cũng chỉ nghe người khác kể lại.
Trong suốt thai kỳ, Phó Xí Kiêu chăm sóc tôi vô cùng tận tình.
Anh ấy còn không ít lần xác nhận lại với tôi:
“Vợ à, mình đừng ly hôn được không?”
Tôi lặp lại lời anh từng nói:
“Anh không phải từng bảo, đợi sau sinh nhật ông nội, nếu em vẫn muốn ly hôn thì… khi đó tính tiếp sao?”
Anh ấy giải thích:
“Anh không muốn ly hôn, cái ‘khi đó’ chỉ là để kéo dài thời gian thôi.”
Tôi trả lời mơ hồ:
“Còn xem thái độ của anh thế nào.”
Ban đầu tôi vẫn còn nghi ngờ mối quan hệ giữa anh và Hạ Hồi.
Nhưng sau đó, anh đã làm một chuyện khiến tôi hoàn toàn xóa bỏ lo lắng.
Anh khiến Hạ Hồi bị mất vị trí vũ công chính trong đoàn ballet.
Coi như cho cô ta một bài học đích đáng.
Phó Xí Kiêu là một người cha rất có trách nhiệm.
Tan làm là lập tức về nhà ở bên cạnh tôi.
Thực đơn hàng ngày của tôi, anh đều phải xem qua từng món, cân đối dinh dưỡng rồi giao đầu bếp thực hiện.
Ngày nào anh cũng đều đặn đọc truyện, kể chuyện, cho thai nhi nghe nhạc để thai giáo.
Anh tự tay sắp xếp phòng em bé, còn dẫn tôi đi chọn đồ sơ sinh từ sớm.
Anh không ít lần thuyết phục:
“Vợ ơi, dọn qua phòng chính ngủ cùng anh được không? Anh tiện chăm sóc em hơn.”
Tôi từ chối:
“Không cần đâu, em vẫn chưa quen.”
Thế là, mỗi đêm anh đều dày mặt ở lì trong phòng tôi, đợi tôi ngủ rồi mới nằm ngủ trên sofa bên cạnh.
Biết tôi dễ bị cám dỗ, anh còn cố tình “thả thính” tôi.
Tối nào tắm xong cũng chỉ quấn khăn tắm, đi qua đi lại trước mặt tôi, khoe cơ bụng 6 múi.
Nếu không phải đang mang bầu, thật sự tôi rất muốn nhào tới đè anh ra.
Buổi tối, anh còn hay làm hít đất và gập bụng, bắt tôi đếm số, thể hiện thể lực “không phải dạng vừa”.
Một con công trống chính hiệu xòe đuôi suốt ngày đêm.
Xem ra, tối đó đúng là đã “ăn sạch”, anh ta nghiện rồi.
Không thể không nói, thể lực anh ta quá đỉnh — làm 300 cái hít đất rồi vẫn làm thêm 200 cái gập bụng.
Tôi không nhịn được mà tưởng tượng:
Đợi sau khi sinh xong, ngủ chung giường với anh ta, liệu tôi có chịu nổi không?
Một đêm nọ, khi tôi đang mang thai ở tháng thứ năm.
Nửa đêm tôi thức dậy đi vệ sinh, tiện tay đắp chăn cho anh đang ngủ trên sofa.
Anh nắm lấy tay tôi, nhỏ giọng nói:
“Vợ à, ngủ sofa không thoải mái chút nào, chân chẳng duỗi thẳng được.”
“Cho anh ôm em ngủ được không? Anh đảm bảo chỉ ôm thôi, không làm gì hết.”
Anh cao 1m9, cái sofa dài có 1m8, đương nhiên không thể nằm thẳng.
Nói không thoải mái, nhưng anh đã ngủ suốt hai tháng rồi còn gì.
Để anh ôm ngủ, tôi sợ mình sẽ không kiềm chế được, vẫn nên tránh thì hơn.
Thời gian mang thai, nên giữ mình cho thanh tịnh.
Tôi từ chối:
“Nếu chân không duỗi được thì anh về phòng ngủ đi.”
Anh lập tức rụt lại:
“Anh chỉ nói vậy thôi, không đi đâu cả, cứ ngủ sofa.”
…
Một hôm, Phó Xí Kiêu lục trong phòng thay đồ của tôi, vô tình phát hiện một chiếc cà vạt nam.
Mắt anh đỏ hoe:
“Vợ ơi, cái cà vạt này là sao?”
“Mua cho ai vậy?”
“Em không phải ngoại tình đấy chứ?”
Tôi dở khóc dở cười:
“Đừng có nghĩ bậy, cũng đừng ghen vô cớ được không?”
“Em mua cho anh ở Mạn Thành, chỉ là chưa tìm được dịp thích hợp để tặng.”
Nghe vậy, anh giãn mày, bảo tôi đeo cà vạt cho anh, rồi ôm eo tôi thủ thỉ:
“Vợ đối với anh tốt quá, anh thích món quà này lắm.”
Anh đúng là dễ dỗ thật.
Ngay sau đó, anh tặng tôi bộ trang sức trị giá chục tỷ.
Phó Xí Kiêu ngủ sofa suốt nửa năm.
Lần trước anh nói Hạ Hồi không còn là người mà anh từng thích.
Tôi lần theo đầu mối đó, vô tình phát hiện một bí mật kinh người…
Nhưng tôi chưa nói cho anh biết, chưa đến lúc.
Chờ sinh xong rồi tính.
Thoắt cái, đến ngày dự sinh.
Tôi sinh một cặp long phượng thai, làm giới hào môn chấn động.
Tôi rất bình tĩnh nói với Phó Xí Kiêu:
“Đi làm xét nghiệm ADN đi.”
Không chỉ người ngoài hóng hớt muốn biết đứa bé có phải con ruột anh ta không.
Mà chính tôi cũng muốn xác nhận cho chắc.
Phó Xí Kiêu không muốn xét nghiệm.
Đêm hôm đó, anh ta quỳ trên vỏ sầu riêng, uất ức nói:
“Vợ à, em vẫn không tin anh sao?”
“Con thật sự là của anh.”
“Anh có khả năng sinh con. Tin đồn bên ngoài chỉ là hiểu lầm, lúc trước kết quả khám bị nhầm tên người.”
“Nhưng chuyện đã lan ra rồi, anh lại không tiện đính chính, không muốn sa vào cái bẫy chứng minh bản thân.”
“Đêm đó, em thật sự không nhớ gì hết sao?”
Tôi lắc đầu:
“Không nhớ thật. Không phải em không tin anh, chỉ là muốn có kết quả rõ ràng, em mới yên tâm được.”
Tôi nhất định muốn xét nghiệm ADN, còn vì một lý do khác.
Gia tộc như nhà họ Phó, nếu sau này có tranh giành quyền thừa kế, chuyện trắng cũng có thể nói thành đen.
Có xét nghiệm chứng minh, thì mới đập tan được mồm miệng thiên hạ dám nói cặp song sinh không phải huyết mạch của nhà họ Phó.
Phó Xí Kiêu hiểu sự lo lắng của tôi, liền chủ động sắp xếp để trung tâm y tế tiến hành xét nghiệm ADN giữa anh và hai đứa bé.
Kết quả giám định huyết thống được công bố, hai đứa trẻ đều là con ruột của Phó Xí Kiêu.
Tôi cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Phó lão gia thì từ đầu đến cuối đều biết bọn trẻ là huyết mạch nhà họ Phó.
Ông đặt tên cho cặp long phượng thai, chị gái là Phó Thần Vy, em trai là Phó Trình An.
Ngày tiệc đầy tháng của Vy Vy và An An, Hạ Hồi xuất hiện trong đại sảnh.
Cô ta không có thiệp mời, nhưng vẫn tìm cách lẻn vào được.
Cô ta canh đúng thời điểm, chặn tôi lại ở hành lang trước nhà vệ sinh.
Tôi đang định gọi bảo vệ mời cô ta ra ngoài thì cô ta lên tiếng:
“Phó phu nhân, cho tôi ba phút thôi, lần này tôi đến là để xin lỗi chị.”
Tôi khó hiểu nhìn cô ta:
“Xin lỗi? Hạ Hồi, cô lại định giở trò gì nữa?”
“Tôi thật sự không có giở trò.”
Cô ta thở dài.
“Tôi cũng bị dồn vào đường cùng rồi.”


