Chồng tôi bị lãnh cảm.
Vào lúc tôi quyết định đề nghị ly hôn, tôi tình cờ lướt thấy một bài đăng cầu cứu có lượng tương tác rất cao.
“Bản thể là rắn, làm thế nào để giấu vợ và thân mật với cô ấy đây?”
“Kết hôn một năm rồi mà vẫn chưa thân mật với vợ lần nào, tôi sợ vợ chê bai bản thể của tôi, cũng sợ không kiểm soát được mà làm cô ấy bị thương…”
“Nhưng dạo gần đây tôi càng ngày càng khó nhịn, phải làm sao đây?”
Bên dưới bài đăng là những bình luận chồng chất:
“Khó nhịn là khó nhịn theo kiểu nào, có phải là ý tôi đang nghĩ không? Nói rõ hơn đi.”
“Rắn á? Nghe nói rắn… có hai cái, có thật không?”
“Lầu trên không nên hỏi những điều không cần thiết, nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, rốt cuộc là có mấy cái? Tôi cũng tò mò.”
“Tò mò +1.”
“+1.”
…
1
Khi lướt thấy bài đăng này , tôi hoàn toàn bị cuốn vào khu vực bình luận không dứt ra được .
Tôi ôm điện thoại cười ha ha. Một mặt là vì tôi cũng tò mò, mặt khác, dựa theo kinh nghiệm đọc tiểu thuyết mạng bao năm của tôi , thì: Tiểu thuyết về chú rắn nhỏ tự ti theo đuổi vợ, kiểu thiết lập này tôi phải hít hà cho đã .
Bài đăng có lượng tương tác rất cao. Rất nhanh, một nhóm cư dân mạng đã tụ tập:
[? Vợ của mình mà? Hợp pháp rồi thì sợ gì?]
[ Đúng đấy, sợ gì! Vợ mà anh nói sẽ không phải là vợ người khác đấy chứ?]
[Lầu trên nói có lý, nghi ngờ chủ thớt muốn cướp vợ người ta không thành, quay ngược lại đổ thừa, muốn cư dân mạng bày kế hèn hạ cho.]
[Chủ thớt không thấy được bình luận mình muốn nên nóng ruột xoay vòng vòng.]
Chủ thớt phản hồi ngay lập tức: [Sao có thể! Đương nhiên cô ấy là vợ tôi rồi , là kiểu có giấy đăng ký kết hôn đàng hoàng.]
[Chỉ là cô ấy không biết bản thể tôi là rắn, tôi không dám nói , sợ cô ấy ghét bỏ tôi .]
[Vậy thì anh cứ giấu mãi cũng không phải cách hay đâu .]
[Theo tôi , một viên t.h.u.ố.c ngủ là giải quyết được hết.]
Chủ thớt cuống lên: [Không được , t.h.u.ố.c ngủ không tốt cho sức khỏe, tôi không thể làm tổn thương vợ.]
Khu vực bình luận lại được một trận chế giễu:
[Vậy thì anh cứ thẳng thắn với vợ đi , nếu cô ấy đủ yêu anh thì nhất định sẽ chấp nhận.]
Chủ thớt im lặng vài phút, sau đó, có vẻ như đã bùng nổ: [Cô ấy không yêu tôi , tôi đã lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn mới cưới được cô ấy , cô ấy tuyệt vời như vậy , sao có thể yêu con người hèn hạ như tôi chứ?]
Kèm theo sau là một biểu tượng cảm xúc đang khóc nức nở.
Khu vực bình luận bùng nổ:
[666, tôi biết ngay là chủ thớt không nói thật mà.]
[Khóc lóc, chỉ biết khóc lóc thôi, phước khí đều bị anh khóc sạch rồi .]
[Không phải chứ người anh em, cô ấy không yêu anh thì anh không thể dùng chút thủ đoạn à ? Hồi đó bạn anh được cô ấy bằng cách nào thì dùng lại chiêu cũ để cô ấy yêu anh đi .]
[ Đúng đó, không phải rắn giỏi nhất trong việc mê hoặc lòng người sao , lẽ nào anh … không được chuyện đó?]
[Chủ thớt tự xem lại bản thân đi , bao nhiêu năm rồi đã cố gắng chưa , có nghiêm túc quyến rũ vợ chưa .]
Chủ thớt trả lời: [ Tôi không dám, tôi nhìn thấy vợ là căng thẳng, một câu cũng không nói nên lời.]
[Anh bạn, anh là rắn đó, sao mà nhu nhược thế?]
[Không biết nói thì cứ vung tiền, mua quà, không có cô gái nào không thích những thứ này đâu .]
Chủ thớt: [Quà thì mỗi dịp lễ tôi đều mua, ngoài ra mỗi tháng tôi đưa năm triệu tiền tiêu vặt, có phải hơi ít không ?]
Cư dân mạng kinh ngạc:
[Bao nhiêu?]
[Này, anh bạn còn thiếu vợ không ? Tôi có thể hi sinh một chút.]
[Lầu trên tránh ra , để tôi , tôi chỉ cần một triệu thôi.]
Khu vực bình luận tranh giành đến đỏ mặt tía tai.
[Cái đó… tôi yếu ớt hỏi một câu, nghe nói nhu cầu sinh lý của rắn rất cao, vậy chủ thớt… thường giải quyết thế nào? Sẽ không phải có người bên ngoài đấy chứ?]
Chủ thớt phản hồi bình luận này trong vô số bình luận ngay lập tức: [Sao có thể! Đương nhiên là tôi trong sạch, không vương chút bụi trần nào! Trái tim, cơ thể, tất cả mọi thứ của tôi đều thuộc về vợ!]
[Thật ra sau khi cô ấy ngủ rồi , mỗi ngày tôi đều phải đi tắm nước lạnh…]
[Vẫn còn là chú rắn trong sáng.]
[Sao nghe có vẻ đáng thương thế?]
[ Tôi cũng thấy vậy , tôi cảm thấy hơi xót xa cho chủ thớt rồi .]
Có người đặt câu hỏi chí mạng: [Lâu như vậy rồi , chẳng lẽ vợ anh không hề phát hiện ra sao ?]
Chủ thớt: [Cô ấy sẽ không phát hiện đâu , cô ấy hoàn toàn không quan tâm đến tôi .]
[Ha ha ha ha ha lại càng đáng thương hơn.]
[Chú rắn nhỏ ti tiện cầu xin vợ quan tâm trực tuyến.]
[Mà này , sao chủ thớt không trả lời nữa, chắc giờ đang lén lút lau nước mắt à ?]
[Nói không chừng.]
Tôi xem thấy cực kỳ thú vị.
Tôi ấn thích từng bình luận từ trên xuống dưới , còn bình luận theo một câu: [Lau nước mắt cũng vô dụng, vợ anh không cần anh đâu .]
Chủ thớt có vẻ như đã bùng nổ dữ dội, không thấy trả lời trong khu vực bình luận nữa.
Tôi nén cười , đứng dậy đi vào bếp rót nước. Lướt bài cả đêm, giờ tôi đã thấy khát khô cả cổ.
Khi rót nước rồi quay về phòng, phòng ngủ phụ đột nhiên có tiếng động lạ truyền đến. Tôi dừng phắt bước chân.
Sau khi kết hôn, tôi và chồng ngủ riêng, phòng ngủ phụ vẫn luôn là nơi anh ở. Anh bận rộn công việc, giờ mới mười giờ, đáng lẽ anh chưa về mới phải . Sao lại có tiếng động?
Tôi rón rén đi tới thăm dò xem sao .
Cửa phòng ngủ phụ khép hờ, qua khe cửa có thể lờ mờ nhìn thấy tình hình bên trong.
Tôi nheo mắt nhìn vào . Trên gối, có một bóng người cao ráo, chân dài đang nằm úp sấp, bờ vai rộng rung lên từng đợt, tiếng nức nở cố ý đè nén truyền ra qua khe cửa.
Tôi cố gắng chớp mắt, không phải ảo giác, đây… là Châu Nghiên sao ?
Trong đầu tôi lướt qua những khoảnh khắc hiếm hoi chúng tôi ở riêng với nhau suốt một năm kết hôn này
Thường thường mười ngày nửa tháng chúng tôi mới gặp nhau một lần . Anh bận công việc, tôi thì bận đi du lịch khắp nơi.
Trong ấn tượng của tôi , anh là người lạnh lùng trầm ổn , ít nói , đôi mắt đen dưới chiếc kính gọng vàng luôn toát ra vẻ lạnh lùng từ chối người khác. Trước mặt anh , tôi vô cùng câu nệ.
Ngoài năm triệu tiền chu cấp mỗi tháng luôn đúng giờ chuyển vào thẻ, chúng tôi chẳng hề giống một cặp vợ chồng, cũng không hề có bất kỳ giao tiếp nào.
Tôi đã nhiều lần có ý định ly hôn, nhưng cũng vì Châu Nghiên mãi không về nhà nên chuyện ly hôn cứ bị gác lại .
Tôi lại dùng sức dụi mắt, thật sự không phải nằm mơ, người đàn ông đang khóc đến đau lòng đứt ruột trước mặt này chính là Châu Nghiên.
Đang yên đang lành anh khóc cái gì?
Tôi bỗng nhớ đến bài đăng vừa lướt qua. Kết hôn một năm… Năm triệu…
Tôi vội vàng lấy điện thoại ra , vào trang chủ của người đăng bài đăng đó. Chỉ một cái nhìn , tôi toát hết mồ hôi lạnh. Quả nhiên chủ thớt và tôi có cùng địa chỉ IP.
Không thể nào. Thật sự trùng hợp đến vậy sao ?
Tôi vội vàng quay lại phòng.
Khi lướt lại khu vực bình luận, chủ thớt đã cập nhật: [Dùng số tiền lớn cầu xin kế sách, làm thế nào mới khiến vợ thích tôi ?]
Cư dân mạng: [Đầu tiên chuyển khoản tôi 50 tệ xem thực lực cái đã .]
Năm phút sau , cư dân mạng đó quay lại với ảnh chụp màn hình nhận được 5 nghìn tệ.
Và kèm theo dòng chữ: [Tin rồi , anh này đúng là có thực lực.]
Khu vực bình luận ngay lập tức sôi sục, thi nhau hiến kế.
[Anh nghe tôi , muốn cô ấy thích anh , đầu tiên anh phải tiếp xúc với cô ấy nhiều hơn, nhân lúc không có việc gì thì quan tâm một chút, chuẩn bị chút quà cáp, lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, anh không hiểu sao ?]
[Lạy anh , anh là rắn mà, quyến rũ cô ấy đi , đây chẳng phải nên là chuyên môn của rắn sao ?]
[Chủ thớt học hỏi cách ăn mặc của blogger này đi , không có phụ nữ nào không thích kiểu này đâu .]
Một cư dân mạng nhiệt tình giới thiệu trang chủ của một blogger. Tôi tò mò nhấp vào , sau đó mặt tôi lập tức đỏ bừng.
Dây chuyền ngực, áo sơ mi, tai thỏ…
Tôi luống cuống lướt đi .
Chủ thớt cũng im lặng vài giây, hồi lâu mới nặn ra một câu: [ Tôi là rắn đứng đắn.]
[Còn đứng đắn nữa, đứng đắn nữa là vợ mất luôn đấy.]
[Cười c.h.ế.t mất, ai đó sắp mất vợ rồi kìa.]
[Lầu trên mau im đi , lát nữa chủ thớt lại bùng nổ cho xem.]


