2

Nửa tiếng sau , chủ thớt tung ra một bức ảnh chụp màn hình mua hàng: [Đã mua, giao hàng cấp tốc.]

[Trời ơi, chủ thớt chơi thật kìa, có diễn biến tiếp theo thì tag tôi vào .]

[Tag tôi nữa.]

[Hóng với.]

Tôi nhìn chằm chằm vào bức ảnh chụp màn hình, phóng to nhìn ngang nhìn dọc, chiều cao cân nặng đều khớp. Tất cả những dấu hiệu này đều khớp với Châu Nghiên.

Không phải là thật đấy chứ?

Khóe miệng tôi giật giật. Tôi thật sự không thể tưởng tượng nổi, một Châu Nghiên luôn thanh lãnh cao quý mà mặc bộ đồ như vậy sẽ là một cảnh tượng thế nào.

Đang tưởng tượng diễn biến tiếp theo thì cửa đột nhiên bị gõ.

“Em ngủ chưa ?” Giọng của Châu Nghiên.

Tôi kinh ngạc đứng dậy mở cửa. Kết hôn một năm rồi , đây là lần đầu tiên Châu Nghiên chủ động tìm tôi .

Người đàn ông ngoài cửa vai rộng eo hẹp, mặc một chiếc sơ mi và bộ vest thẳng thớm, ngay cả sợi tóc cũng không hề xộc xệch.

Gương mặt núi băng ngàn năm không đổi, khi không biểu cảm thì lạnh đến rợn người , thế nhưng lúc này trong tay lại đang cầm một cốc sữa.

Tôi thầm “chậc chậc” hai tiếng, sự nghi ngờ trong lòng ngày càng lớn.

Không giống. Quá không giống.

Châu Nghiên lạnh lùng đến mức đóng băng trước mặt này thật sự có thể đăng những bài viết như vậy sao ? Lại còn định gọi một tiếng “vợ ơi” này nọ.

Hình như anh chưa bao giờ gọi tôi là vợ.

Tôi vô cùng nghi ngờ.

“Uống cốc sữa đi , giúp ngủ ngon.”

“Vâng, cảm ơn anh .”

Tôi đưa hai tay đón lấy, định tiễn khách, nhưng Châu Nghiên không có ý định rời đi , yên lặng đứng tại chỗ không nhúc nhích. Đôi mắt đen của anh nhìn thẳng vào mặt tôi khiến tôi ngại ngùng muốn trốn.

Thời gian chúng tôi ở riêng quá hiếm hoi, đến mức tay chân tôi không biết đặt vào đâu .

Sao anh còn chưa đi ? Lẽ nào anh còn phải đứng nhìn tôi uống hết sao ?

Tôi hồ hoặc nhìn anh vài giây, sau đó đành chịu thua, giơ cốc lên uống “ực ực” một hơi hết sạch.

“Em uống xong rồi .”

Châu Nghiên không lên tiếng, cũng không đưa tay đón cốc. Đôi mắt đen của anh dán chặt vào khóe môi còn vương nước của tôi , yết hầu khẽ chuyển động, ánh mắt cũng ngày càng sâu thẳm, mờ ảo.

Tôi giật mình , vừa định hỏi có chuyện gì thì ngón tay ấm nóng đã lướt qua khóe môi tôi , dừng lại một chút rồi rụt về.

“Dính rồi .” Anh giải thích, biểu cảm hơi mất tự nhiên.

“Không còn sớm nữa, em nghỉ ngơi sớm đi .” Nói xong câu này , anh vội vã quay người về phòng.

Bóng lưng vội vàng, tôi nhìn thế nào cũng cảm thấy hơi có ý vị tháo chạy t.h.ả.m hại.

Tôi chậm chạp chớp mắt, vừa rồi Châu Nghiên giúp tôi lau khóe miệng sao ? Mặt tôi tràn đầy sự không thể tin được , gặp ma rồi .

Điện thoại trên gối rung lên. Bài đăng đó lại có cập nhật mới.

Chủ thớt: [@conmèokhôngăncá, quả nhiên kế sách bạn dạy tôi rất hữu dụng, tôi vừa mang sữa đến cho vợ, vợ còn uống hết sạch, không thừa một giọt nào, quả nhiên trong lòng cô ấy có tôi !]

[Mọi người không biết đâu , lúc vợ tôi uống sữa, má phúng phính, giống như chuột hamster nhỏ, đáng yêu lắm.]

[Không đúng, đương nhiên mọi người không thể biết , vợ là của riêng tôi .]

Sữa? Khu bình luận còn chưa bùng nổ thì tôi đã nổ trước . Người đăng bài này thật sự là Châu Nghiên.

Nếu nói là trùng hợp thì khó mà tin được , trên đời làm gì có chuyện trùng hợp đến thế.

Tôi lập tức chuyển sang một tài khoản phụ chưa xác nhận danh tính, bình luận ở phía dưới : [Có phải lúc cô ấy uống sữa tươi, anh có giúp cô ấy lau miệng không ?]

[ Có. Làm sao bạn biết được ? Cư dân mạng các bạn bây giờ đúng là lợi hại. Lúc tôi lau miệng cho vợ còn cố ý chạm nhẹ vào môi cô ấy , môi vợ hồng hồng, còn mềm mềm, nhìn là muốn hôn ngay. Tôi càng ngày càng thích vợ hơn.]

Tôi : […]

Trái tim đang treo lơ lửng của tôi cuối cùng cũng c.h.ế.t hẳn, người này thật sự là Chu Nghiễn, người vợ mà anh nói trong bài đăng thật sự là tôi .

Cư dân mạng trêu chọc:

[Rắn nhỏ hèn mọn đã biến thành rắn tâm cơ rồi , còn online khoe khoang cơ đấy.]

[Vừa đụng được vào vợ là anh bạn này hóa liều, hoàn toàn không thèm để ý đến sống c.h.ế.t của cư dân mạng.]

[Mới sờ môi một cái thôi mà đã kích động đến như vậy , nếu thật sự kề sát vào thì chẳng phải sẽ kích động đến hôn mê luôn à ?]

[ Đúng rồi , tôi còn chưa cảm ơn các bạn.]

Không bao lâu sau , chủ thớt nhanh chóng phát mười phong bao lì xì dạng mật khẩu liên tục. Mật khẩu là: [Chúc vợ chồng chủ thớt hòa hợp 99 (mãi mãi).]

Giá trị lì xì là 9999.

Tâm tư lén lút lộ sạch không còn chút gì.

Các bình luận chúc phúc lập tức tràn màn hình. Còn thứ tôi nhận được chỉ là loại thông báo lạnh lùng: [Chậm tay rồi , lì xì đã hết.]

Cư dân mạng thời nay không chỉ lắm chiêu trò mà tốc độ tay cũng nhanh kinh khủng.

Có thêm màn lì xì, bài viết càng bùng nổ, người đến nghĩ kế xuất hiện thêm một người rồi lại một người . Các loại phòng ngủ, phòng bếp play đến hôn hít loạn hết cả lên.

Tôi thấy vậy thì đỏ mặt tía tai.

Chủ thớt phản hồi: [Cảm ơn đề nghị của mọi người , tôi sẽ làm theo, nhất định phải chinh phục được trái tim vợ.]

Hai mắt tôi tối sầm, chỉ thiếu điều ngất đi .

Sáng hôm sau , tôi với đôi mắt thâm quầng cố ý lề mề trong phòng. Lượng thông tin hôm qua vượt quá sức chịu đựng của tôi , nên giờ tôi hoàn toàn không biết phải đối mặt với Châu Nghiên như thế nào, chỉ có thể tận lực tránh đụng mặt anh .

Như thường lệ thì vào giờ này , chắc anh đã họp không biết bao nhiêu cuộc rồi , nên tôi cực kỳ yên tâm, thảnh thơi xuống lầu.

Cho đến nhìn thấy người đàn ông mặc quần áo ở nhà đang ngồi trên ghế sô pha, tôi theo phản xạ có điều kiện quay lưng lại ngay.

“Em tỉnh rồi à ?”

Giọng anh rất đỗi bình thường, nhưng lại khiến tôi sợ đến mức lảo đảo, lòng bàn chân trượt một cái, ngã lộn nhào từ cầu thang xuống.

Ban đầu Châu Nghiên nhàn nhã thưởng thức trà , nghe thấy tiếng động phía sau thì lập tức ngẩng đầu lên.

“Khương Sơ!”

Biểu cảm của anh lập tức trở nên bối rối, sau đó lắc mình một cái đã xuất hiện trước mặt tôi .

Mặc dù tôi đang lúng túng, nhưng vẫn bị một màn này dọa đến mức trợn to hai mắt.

Dịch chuyển tức thời?

Nếu tôi không nhìn lầm thì vừa rồi là đuôi của Châu Nghiên.

“Khương Sơ, em không sao chứ? Em bị thương chỗ nào rồi ? Nhanh cho anh xem.” Giọng điệu Châu Nghiên lo lắng.

Con ngươi của anh hơi co lại , đồng t.ử dọc màu xanh thẫm lóe lên rồi biến mất, nhưng vẫn bị tôi thấy được .

Tôi vất vả bám vào người anh , miễn cưỡng đứng thẳng, chỗ mắt cá chân truyền đến cảm giác đau đớn đến mức khiến tôi không nhịn được mà khẽ co rúm lại .

Châu Nghiên đã nhận ra , anh cẩn thận từng li từng tí ôm lấy tôi .

“Không sao , đừng sợ.”

Anh bước đi vô cùng vững, cánh tay đỡ sau lưng và đầu gối tôi vô cùng mạnh mẽ, không hiểu sao lại khiến tôi cảm thấy an tâm.

Sau khi vững vàng đặt tôi lên giường, Châu Nghiên ngồi xổm xuống, tay chống xuống hai bên cạnh tôi , mắt nhìn tôi chăm chú.

“Anh đi gọi bác sĩ đến, em ngoan ngoãn ngồi ở đây, đừng cử động.”

“Đợi một chút…”

Tôi níu lấy tay áo anh , Châu Nghiên hoài nghi quay người lại .

“Sao thế em?”

Anh hỏi, khiến tôi càng cảm thấy khó mà mở lời.

Anh nhìn theo tầm mắt của tôi , một chiếc dép đột ngột vắt ngang cẳng chân tôi . Vừa nãy ngã quá mạnh đã khiến chiếc dép trượt lên, bây giờ đang trông vô cùng buồn cười .

“Chuyện đó… Anh giúp em gỡ ra với…”

Khóe môi vốn căng thẳng của Châu Nghiên cuối cùng cũng hiện lên một đường cong rõ rệt.

“Được.”

error: Content is protected !!