3

Nhưng phí hết sức lực cả buổi cũng không thể gỡ ra . Do bị vướng quá chặt, sợ khiến vết thương ở mắt cá chân tôi nặng hơn nên Châu Nghiên cũng không dám dùng sức.

“Để anh đi lấy kéo.”

Một kéo cắt xuống, chiếc dép nát vụn.

Tôi thở phào: “Châu Nhiên, cảm ơn anh .”

Anh sững sờ, sau đó trên khuôn mặt nhanh chóng hiện lên một niềm vui to lớn.

“Ừm.”

Sau khi xử lý vết thương, khả năng đi lại của tôi bị hạn chế, chỉ có thể thành thành thật thật nằm trên giường chơi điện thoại.

Sau khi lướt một lúc, bài viết kia lại cập nhật. Chủ thớt vô cùng kích động, liên tục đăng một tràng dài, tốc độ phản hồi của cư dân mạng cũng không nhanh bằng tốc độ anh đăng bài.

[Hôm nay tôi đã được ôm vợ.]

[Người vợ thơm quá, khiến tôi choáng váng.]

[Ai mà có được một người vợ thơm mềm như vậy nhỉ? À… hóa ra là tôi .]

Cư dân mạng mỗi người một dấu [?].

[Ai hỏi anh cơ?]

[Tình huống thế nào? Mới một đêm thôi mà anh bạn đã tiến triển nhanh đến vậy rồi sao ?]

[Hạt dưa đã chuẩn bị xong rồi , kể chi tiết đi .]

[ Tôi làm theo lời mọi người nói , không ra khỏi nhà, ở nhà bồi dưỡng tình cảm với vợ.]

[Kết quả lúc vợ xuống lầu, hình như nhìn thấy tôi kích động quá nên không cẩn thận bị ngã, còn bị trẹo mắt cá chân, tôi xót xa muốn c.h.ế.t.]

[Rồi tôi ôm được vợ, cô ấy nhỏ xíu, mềm mềm, nhẹ lắm, tôi có thể bế bằng một tay, sau này tôi phải học thật nhiều công thức nấu ăn, làm những món ngon, nuôi vợ béo trắng mũm mĩm lên mới được .]

Cư dân mạng:

[Người đàn ông này có thế thôi đã sướng rồi á?]

[Lầu trên ơi, người ta là rắn mà.]

[Quả nhiên, sống lâu thì cái gì cũng thấy được , đến rắn mà cũng có não yêu đương.]

Chủ thớt: [Hỡi cư dân mạng vạn năng, mọi người có thể cho tôi biết bước tiếp theo nên làm gì không ?]

Một phong bì lì xì trị giá 1 triệu tệ bật ra , cư dân mạng lại sôi trào.

[Dễ nói , lại để bạn tốn kém rồi .]

[ Tôi cướp được 1.200 tệ! Ông chủ hào phóng!]

[ Tôi cũng cướp được , lần đầu tiên tôi cướp được lì xì lớn như vậy .]

Chủ thớt: [Mọi người dạy tôi thành công, lì xì sẽ không thiếu đâu .]

[Được rồi ông chủ, tiếp theo anh chỉ đâu tôi đ.á.n.h đó.]

[Không phải anh đã mua chiến bào rồi sao ? Chắc sắp đến nơi rồi , lúc đó anh mặc hết lên đi .]

[ Đúng rồi , tốt nhất là chuẩn bị thêm chút rượu, chuốc cho cô ấy say nửa chừng là tốt nhất.]

[Đợi đến ngày hôm sau , anh cứ tự biến bản thân t.h.ả.m hại một chút, mặt dày một chút, ôm cô ấy khóc , con gái đều mềm lòng, đảm bảo thành công.]

Chủ thớt: [Quả không hổ danh là quân sư cư dân mạng của tôi , rất cao tay.]

Trong một loạt các bình luận khen ngợi có xen lẫn một bình luận khác biệt: [ Tôi yếu ớt hỏi một câu, lúc hai người làm chuyện đó có thể chừa một chỗ quan sát không , tôi lần đầu tiên thấy rắn…]

Vừa đăng lên đã thu hút rất nhiều người trả lời:

[Đây là khu vực bình luận, không phải vùng không người .]

[Lầu trên giả vờ gì vậy , anh không muốn xem sao ?]

[Một đám nha đầu tham lam, đừng quên tôi , tôi cũng muốn xem.]

[Vậy ai có thể nói cho tôi biết , rốt cuộc là có mấy cái?]

Chủ thớt: […]

[ Tôi dùng sáu ý sau đây để trả lời câu hỏi của các bạn.]

Tôi lướt bình luận, mặt nhanh chóng đỏ bừng bừng, lúc đưa tay lên sờ mặt, nóng đến kinh người .

Những bình luận kinh khủng của cư dân mạng cứ quanh quẩn trong đầu tôi .

Vậy là thật sự không chỉ có một cái sao ?

Trong lòng tôi vừa tự nhủ khinh bỉ bản thân , vừa âm thầm nhớ lại Châu Nghiên ban ngày, hình như… đúng là khá là cộm thì phải .

Vừa nghĩ đến những hình ảnh không -thể-phát-sóng thì cửa phòng bị gõ.

“Anh có thể vào không ?”

Tôi giật mình , vội vàng nói : “Được.”

Cánh cửa được đẩy ra , Châu Nghiên vẫn là bộ dáng vest chỉnh tề như ngày thường.

Trong lòng tôi dấy lên nghi ngờ. Không đúng? Giờ này anh không nên mặc những bộ đồ mà cư dân mạng đã chỉ sao ? Chẳng lẽ anh bỏ cuộc rồi à ?

Tôi cảm thấy hụt hẫng một cách khó hiểu.

Châu Nghiên đặt hộp t.h.u.ố.c xuống đất, nửa quỳ xuống: “Anh giúp em thay thuốc.”

“À? Được.”

Khi những ngón tay lạnh lẽo chạm vào mắt cá chân tôi , tôi bị lạnh đến rụt người lại .

“Lạnh sao ?”

Tôi đỏ mặt gật đầu.

“Vậy anh sẽ cố gắng không chạm vào em.”

Sau khi thoa t.h.u.ố.c xong, Châu Nghiên vẫn đứng yên đó không nhúc nhích.

Tôi nhận ra vẻ mặt muốn nói lại thôi của anh : “Sao thế?”

Anh do dự một lát, rồi mở lời: “Chỉ là… Anh muốn hỏi anh có thể chuyển đến phòng ngủ chính ở không ?”

“Hả?” Tôi kinh ngạc ngẩng đầu lên.

Mặt Châu Nghiên đỏ lên với tốc độ mắt thường có thể thấy được , lời nói cũng bắt đầu lộn xộn: “Anh không có ý gì khác, chỉ là không phải em bị thương sao ? Anh có thể chăm sóc em. Em có thể không đồng ý, không sao cả. Nhưng anh nghĩ bây giờ em cần người chăm sóc, chúng ta là vợ chồng, có thể ngủ cùng nhau .”

Giọng đằng sau càng lúc càng nhỏ.

Tôi ngẩng đầu đối diện với ánh mắt thận trọng nhưng tràn đầy mong đợi của Châu Nghiên. Đôi mắt ướt át đó cứ nhìn thẳng vào bạn như vậy , đến người phụ nữ lạnh lùng vô tình nhất cũng không thể nói ra lời từ chối.

“Vậy… được thôi.”

“Thật sao ?”

Mắt anh bỗng nhiên sáng rực. Lần đầu tiên tôi thấy đôi mắt anh ta giống động vật nhỏ đến thế.

“Vậy anh đi dọn dẹp một chút rồi qua ngay.”

Không lâu sau , Châu Nghiên ôm gối bước vào , chỉ là động tác có đôi phần lúng túng.

Ban đầu tôi còn thấy lạ, nhưng ngay sau đó thì sững sờ.

Bộ vest trên người Châu Nghiên đã được thay ra , thay vào đó là một chiếc áo sơ mi mỏng như cánh ve, chất liệu vải sheer, cổ áo xẻ sâu đến tận bụng. Cơ bụng ẩn hiện, trên cổ còn thắt một chiếc nơ bướm.

Không biết là ý tưởng của cư dân mạng nào nữa.

Châu Nghiên lo lắng kéo kéo góc áo, cố gắng bào chữa: “Cái đó… hơi nóng.”

Tôi cố gắng nhịn cười : “Vậy sao ?”

Một bên giường lún xuống, tôi im lặng nhắm mắt giả c.h.ế.t, nhưng trong lòng lại như ngựa phi nước đại.

Theo lời của cư dân mạng thì đây hẳn là… rắn ngoài lạnh trong dâm?

Tôi giả vờ rất lâu, lâu đến mức sắp ngủ quên thì người bên cạnh bỗng nhiên động đậy.

Có thứ gì đó lạnh băng, trơn tuột đang thăm dò tiến gần chỗ cẳng chân tôi . Lạnh buốt, lại có hơi trơn nhờn.

Tôi không dám nhúc nhích.

Nó từ từ quấn lên, thấy tôi không phản ứng thì bắt đầu quấn lên trên , cuối cùng cuộn chặt eo tôi , kéo cả người tôi sang phía bên kia giường.

Hơi thở nóng rực áp sát. Có người liên tục ngửi ở cổ tôi , tiếng hít thở dồn dập như một con ch.ó đang tìm kiếm thức ăn.

Cứ thế này , tôi còn sợ lúc nữa anh hít cả nhà thành chân không mất. Có lẽ trong mắt anh , tôi vốn là thức ăn.

Một lúc lâu không thấy động tĩnh gì, tôi thật sự không kìm được lòng hiếu kỳ mà nheo mắt lại nhìn trộm.

Châu Nghiên đã chuyển sang trạng thái nửa người nửa rắn, đuôi rắn từ eo trở xuống phủ đầy vảy đen. Đôi mắt anh đã biến thành đồng t.ử dọc, phát ra ánh xanh lục trong bóng tối, trán đang tỏa ra ánh sáng trắng nhạt.

Tôi chợt nhớ đến những lời Châu Nghiên nói trên diễn đàn, rằng anh sợ tôi sẽ chê bai bản thể của mình .

Mặc dù tôi thật sự sợ rắn, nhưng một con rắn đẹp trai thế này thì đương nhiên là chuyện khác rồi .

Tôi tiếp tục giả vờ ngủ.

Châu Nghiên kéo tay tôi đặt lên mặt anh , nhẹ nhàng cọ xát.

“Vợ ơi…” Giọng anh ta rất khẽ, dịu dàng và tha thiết.

Người ta nói rắn là loài giỏi mê hoặc lòng người nhất, tôi hoàn toàn đồng ý.

error: Content is protected !!