4
Lâu thật lâu mà vẫn không có hành động tiếp theo, tôi còn sốt ruột hơn cả anh , quyết định giúp anh một tay.
Tôi giả vờ vô ý thức lật người , nép vào lòng anh . Cả người Châu Nghiên cứng đờ, để mặc tôi cọ xát trong lòng, không dám nhúc nhích.
Anh càng như vậy , tôi càng muốn trêu chọc, thế là tay tôi tự động khóa mục tiêu ở một chỗ nào đó.
“Ưm…” Châu Nghiên rên khẽ một tiếng, hơi thở cũng vô thức nhẹ đi .
Anh lật tay kéo bàn tay đang quậy phá của tôi lại , đè lên đỉnh đầu, dùng chiếc ruy băng lụa trên cổ buộc lại .
Một bóng đen thuận thế đè xuống.
Tôi có thể cảm nhận được hơi thở của anh ngày càng nặng nề, phả vào mặt tôi , khiến tôi nhột vô cùng.
Đôi môi mềm mại từ từ áp lên, sau một nụ hôn thoáng qua, tôi tưởng Châu Nghiên cuối cùng cũng sẽ làm gì đó, ai ngờ anh chỉ đắp chăn cho tôi , rồi ôm cả người tôi lẫn chăn vào lòng, thậm chí còn vỗ vỗ như an ủi.
“Vợ ơi ngoan, ngủ đi nhé.”
Tôi lén mở mắt, thấy anh đã nhắm nghiền mắt lại , giữa đôi lông mày tràn đầy vẻ thỏa mãn.
Tôi câm nín lườm anh . Hèn gì cư dân mạng nói anh yếu đuối, tôi thấy anh vừa ngu ngốc lại vừa vô dụng.
Chuyện đã đến nước này , tôi đành bất lực thỏa hiệp, tìm một tư thế thoải mái trong vòng tay Châu Nghiên rồi ngủ thiếp đi .
Nói đi thì cũng phải nói lại , quả nhiên rắn là động vật m.á.u lạnh. Thời tiết 40 độ mà trên người anh vẫn mát lạnh như vậy .
Sáng hôm sau , trời đã sáng rõ.
Tôi tỉnh dậy từ giấc ngủ một cách thoải mái.
Tôi hoàn toàn quên mất chuyện tối qua, cũng quên mất trên giường có thêm một người , thậm chí còn nhắm mắt đ.á.n.h một hiệp quyền tổng hợp trên giường, cho đến khi cuối cùng tôi cũng cảm thấy có gì đó không ổn .
Tôi mở mắt, bất ngờ đối diện với đôi mắt u tối của Châu Nghiên.
Không khí ngưng đọng, ngay sau đó, Châu Nghiên cúi đầu, hàng mi dài che đi cảm xúc trong mắt, chỉ còn lại sự tủi thân ngập tràn.
Tốc độ chuyển đổi biểu cảm của anh nhanh đến mức khiến tôi nghĩ mình bị hoa mắt.
“Tối qua khi em ngủ cứ liên tục chui vào lòng anh …”
“Hả?” Tôi há hốc miệng.
Nếu tối qua tôi không tỉnh táo, suýt chút nữa tôi đã tin rồi .
“Chui vào lòng anh ? Thế em còn làm gì nữa không ?”
Châu Nghiên từ từ kéo cổ áo xuống, cố tình tỏ vẻ e thẹn để lộ vết hằn đỏ mờ ám: “Em còn……”
Những lời tiếp theo không cần nói cũng hiểu.
Tôi suýt rớt quai hàm. Anh tạo ra thứ đó từ lúc nào thế?
Còn muốn đổ oan cho tôi , tôi lập tức lộ ra vẻ mặt xin lỗi : “Vậy thì xin lỗi anh nhiều nhé, tư thế ngủ của em hơi tệ, hay là sau này không làm phiền anh nữa, anh chuyển về phòng ngủ phụ đi .”
Sắc mặt Châu Nghiên lập tức thay đổi: “Đừng… Ý anh là… anh rất thích… không phải … a, anh không có ý đó. Đúng rồi , vết thương của em vẫn chưa lành mà, anh cần chăm sóc em, đừng đuổi anh đi .”
Tôi khó xử nhìn anh : ” Nhưng em ngủ xấu lắm.”
“Không sao , anh thích em ôm anh !” Châu Nghiên buột miệng nói ra .
Khi bốn mắt nhìn nhau , vành tai anh nhuốm một màu đỏ nhạt.
“Chuyện đó… anh sắp trễ giờ làm rồi .”
Anh lao ra khỏi cửa, vội vã đến mức dép lê cũng đi ngược.
Tôi vẫn như thường lệ bắt đầu lướt điện thoại. Bài đăng đó lại được cập nhật.
[Huhu, mấy người lừa tôi , vợ tôi không những không xót xa cho tôi mà còn suýt chút nữa đuổi tôi ra khỏi phòng.]
[Sao lại thế? Anh làm gì rồi ?]
Châu Nghiên kể lại chuyện tối qua không sót chi tiết nào.
[Không phải , cơ hội tốt như vậy mà anh lại đắp chăn đi ngủ à ?]
[Không đắp chăn vợ sẽ bị lạnh.]
Một đám cư dân mạng tức đến mức muốn hộc máu.
[Không thể tin nổi, ai có thể nói cho tôi biết làm sao loại người này có vợ được thế?]
[ Tôi thật muốn theo dây mạng mà qua đ.ấ.m anh một phát.]
[Có ai biết cấu tạo não rắn có khác gì não người không ?]
Châu Nghiên:[Vậy tiếp theo tôi nên làm gì đây?]
[Còn làm gì nữa, hai người đã ngủ chung giường rồi , còn đến hỏi cư dân mạng.]
Ở nhà không có việc gì làm , bạn thân đột nhiên gọi video call.
“Không phải chứ Khương Sơ, cậu vô dụng vậy , ngã một cái mà nằm liệt bao nhiêu ngày vẫn chưa khỏi.”
Bạn thân giơ điện thoại lên, xung quanh cô ấy là vài chàng người mẫu ăn mặc mát mẻ, lần lượt tiến lên chào hỏi.
“Chào chị.”
“Chị có muốn qua gặp em không ?”
Một hàng cơ bụng khiến tôi hoa mắt.
Bạn thân đắc ý giới thiệu cho tôi : “Nhìn đi , trai đẹp tớ mới quen đấy, có thích ai không , tớ giữ lại cho cậu một người . Tớ bao.”
Vừa nghe thấy được bao, thái độ của tôi xoay ngược một trăm tám mươi độ.
“Tớ thay đồ rồi tới ngay.”
Khi thay đồ xong bước xuống cầu thang, tôi chợt nhận ra tất cả các bậc thang trong nhà đều được trải t.h.ả.m dày, giẫm xuống là lún sâu.
TIm tôi cũng mềm đi một mảng.
Tôi không thèm đến sự thể hiện tình cảm công khai, sự quan tâm âm thầm như thế này mới là thứ chạm đến tôi nhất.
Khuôn mặt Châu Nghiên thoáng qua trong đầu tôi , tôi bỗng nhiên cảm thấy chột dạ , còn có chút do dự.
Ở đầu dây bên kia , bạn thân gọi giục không ngừng.
Tôi nghĩ lại , mình đâu phải đi làm chuyện gì mờ ám, chỉ là thưởng thức nghệ thuật thôi.
Có vấn đề gì không ? Không có !
Khi một đám trai đẹp cao mét tám vây quanh gọi tôi là “chị”, tâm trạng tôi đã vui vẻ hơn nhiều, nhưng tôi cứ liên tục nghĩ về Châu Nghiên.
Nhớ đến đôi mắt ướt át của anh hôm đó, không biết anh đã về nhà chưa ? Cũng không biết anh đang làm gì, có nhớ tôi không ?
Bạn thân thấy tôi lơ đãng, đầy vẻ nghi hoặc: “Sao vậy , ngã một cái mà hỏng cả não rồi à ? Mấy anh này là gu của cậu đấy, chẳng phải bình thường cậu đã ra tay rồi sao ?”
Tôi lắc đầu đứng phắt dậy: “Cậu cứ chơi đi , chắc giờ Châu Nghiên sắp tan làm rồi , tớ phải về trước .”
“Chồng cậu á?”
Tôi đeo túi xách rồi đi thẳng, bỏ lại cô bạn thân đang ngỡ ngàng tại chỗ.
“Ê! Chẳng phải cậu đã chuẩn bị ly hôn rồi sao ?”
Đáp lại cô ấy chỉ là bóng lưng tôi .
Sau khi về đến nhà, vừa hơn chín giờ, phòng ngủ tối đen như mực.
Tôi vừa định bật đèn, ánh mắt lại đột ngột chạm phải một đôi đồng t.ử dọc màu xanh lục sẫm.
“Về rồi ?”
Nhiệt độ xung quanh đột ngột giảm xuống, tôi không tự chủ được rùng mình , cứ lùi lại không ngừng.
Tiếng cười khẽ của Châu Nghiên trong bóng tối đặc biệt đột ngột: “Sợ anh sao ?”
Cái lạnh ập đến, eo tôi bị đuôi anh quấn lấy.
“Á…” Tôi hét lên.
“Tại sao lại sợ anh ? Hửm?”
Khoảng cách kéo gần lại , chóp mũi anh đã chạm vào tôi , hơi thở ấm nóng phả lên mặt tôi .
Tôi nuốt nước bọt một cách mất mặt. Rõ ràng tôi đang thèm muốn , nhưng hành động này trong mắt Châu Nghiên đang bị cơn giận làm lu mờ lý trí lại là sự sợ hãi.
“Không được sợ anh ! Anh là chồng em!”
Ánh mắt Châu Nghiên nhìn tôi ngày càng hung dữ, ngón tay cái lướt mạnh qua môi tôi .
“Em đã biết anh không phải người từ lâu rồi đúng không ?”
“Thì sao ?”
Châu Nghiên lại cười : “Cho nên em luôn chê anh là một con rắn nên mới đi tìm người khác.”
“Người khác? Ai… Ứm…”
Lời chưa kịp thốt ra đã bị nuốt chửng, nụ hôn chứa đầy lửa giận đè xuống tàn bạo, mang theo vị trừng phạt, dữ dội và mang tính chiếm đoạt.
Tay tôi chống lên n.g.ự.c anh , nhưng không lay chuyển được chút nào.
“Châu Nghiên…”
Cơ thể tôi càng lúc càng mềm, dần dần mất hết sức lực, chỉ có thể bám víu vào anh để đứng vững.


