Đến năm thứ ba làm chim hoàng yến, kim chủ của tôi bị tai nạn rồi mất trí nhớ, ký ức dừng lại ở tuổi 18.

Anh kéo dây áo ngủ bị tuột của tôi lên, phớt lờ mọi lời dụ dỗ và mời gọi của tôi, chỉ lạnh lùng nhíu mày: “Tôi nghĩ cô nhầm rồi, cô không phải mẫu người tôi thích.”

Thế là tôi thất nghiệp.

1

Khi tôi đang làm móng tay thì nghe tin kim chủ của mình , Lục Tri Hằng, gặp t.a.i n.ạ.n xe hơi .

Tôi cay đắng yêu cầu thợ làm móng tháo nốt viên kim cương trên ngón tay cuối cùng xuống, giả vờ như vừa nghe tin đã vội vàng chạy đến, tiện thể nhỏ hai giọt dầu gió vào chiếc khăn tay, lát nữa còn dùng để rơi nước mắt.

Mới hai ngày trước , tên đàn ông ch.ó má đó còn chê tôi làm việc có phần tiêu cực, còn giày vò tôi một trận ra trò. Lần này anh bị thương, đúng lúc tôi cũng phải tỏ lòng trung thành.

Chỉ là không ngờ, khi tôi đẩy cửa phòng bệnh VIP ra , tôi thấy khuôn mặt vốn lạnh lùng cao quý của Lục Tri Hằng rõ ràng hiện lên vài phần ngốc nghếch thuần khiết.

Anh kéo Mạnh Tiềm, tức là bác sĩ điều trị kiêm bạn thân của mình , ánh mắt mơ hồ: “Mạnh Tiềm à , sao cậu đột nhiên già thế này rồi ?”

Mạnh Tiềm: “?”

Tôi : “!”

Tin tốt , Lục Tri Hằng không bị thương tổn lớn về thể chất. Tin xấu , đầu anh bị va đập, ký ức dừng lại ở mười năm trước , tức là năm 18 tuổi.

Hiển nhiên Lục Tri Hằng 18 tuổi chưa có kinh nghiệm làm tổng giám đốc, đối mặt với núi tài liệu chất đống, vẻ mặt anh lộ rõ sự tuyệt vọng.

Lục Tri Hằng: “Đế chế kinh doanh của tôi lớn như vậy thì ít nhất cũng phải có tám, mười trợ lý hoặc thư ký chứ?”

Trợ lý Tề: “Trước đây anh … khá đam mê công việc, các dự án này đều do anh tự mình theo dõi.”

Lục Tri Hằng: “Bây giờ tôi không muốn đam mê nữa, các anh cứ xử lý trước đi . Nếu không ổn thì cứ tuyển thêm người .”

Sau khi giải quyết xong trợ lý, ánh mắt Lục Tri Hằng chuyển sang tôi . Nói thật, đa số ánh mắt Lục Tri Hằng nhìn tôi đều khá nóng bỏng, lúc “viên mãn” thì dịu dàng triền miên. Tóm lại là chưa bao giờ khó diễn tả đến thế này .

Tôi đ.á.n.h giá lại trang phục của mình : Váy liền thân Chanel phiên bản Xuân Hè, áo khoác dài Burberry, giày cao gót Dior, túi Fendi Baguette, toàn bộ đều là hàng hiệu, thậm chí phần lớn là do anh chọn cho tôi . Có vấn đề gì sao ?

Lục Tri Hằng thở dài, thăm dò hỏi: “Nghe nói , cái đó… chúng ta là… cái quan hệ kia à ?”

Ngủ với nhau rồi mà còn ngại không dám nói sao ?

Tôi lắc mái tóc xoăn sóng lớn của mình , ngồi xuống bên giường Lục Tri Hằng: “Anh đừng nghĩ nhiều, chỉ là quan hệ bao dưỡng chính đáng, đâu có làm tiểu tam chen chân nhà người ta .”

Lúc tôi quen Lục Tri Hằng, anh đã 25 tuổi, đã trưởng thành trở thành một tổng tài ” hoàn chỉnh”.

Trên thương trường thì anh ta quyết đoán, thâm sâu khó lường. Mặt tình trường thì khá sạch sẽ, nhưng vì anh đẹp trai và lắm tiền, phụ nữ muốn làm bà Lục có thể xếp hàng dài đến tận nước Pháp.

Lúc đó tôi quá thiếu tiền, ban ngày làm tạp vụ, buổi tối đi câu lạc bộ cao cấp bưng rượu, nửa đêm còn có thể chạy vài đơn giao hàng.

Kết quả thật trùng hợp, ban ngày tôi hì hục lau dọn công ty Lục Tri Hằng, tối đến ở câu lạc bộ cao cấp lại bưng nhầm ly nước lọc thành rượu cho Lục Tri Hằng, nửa đêm chạy đi giao t.h.u.ố.c giải rượu, gõ cửa lại vẫn là Lục Tri Hằng.

Lục Tri Hằng: “Nếu cô thiếu tiền như vậy thì có thể cân nhắc theo tôi .”

Tôi : ” Tôi không phải loại người đó.”

Lục Tri Hằng: “Một triệu một tháng.”

Tôi : “À, tôi thích giường 2.5×2.5m nha.”

Lục Tri Hằng 18 tuổi kinh hãi: “Cô cứ thế mà bị đồng tiền làm cho thối rữa à ?”

Tôi sờ sờ viên kim cương vừa đắp trên móng tay út, lấp lánh đẹp mắt.

“Hôm nay là ngày 28, mùng 1 tháng sau nhớ chuyển tiền cho tôi .”

Lục Tri Hằng 18 tuổi rất hào phóng, anh chuyển cho tôi bảy triệu một lần .

Tôi tính toán, 2n+1. C.h.ế.t tiệt, anh muốn đuổi việc tôi .

Tôi vội vàng xông vào bếp nấu cho Lục Tri Hằng một nồi canh đại bổ, tiện thể nhờ dì Vương là phẳng chiếc váy ngủ ren xuyên thấu của tôi .

Buổi tối, Lục Tri Hằng xuất viện về nhà, tôi ân cần đỡ anh ngồi xuống, múc canh cho anh .

Lục Tri Hằng nhìn tôi đầy nghi ngờ, không uống.

Tôi dịu dàng mỉm cười : “Uống đi , không có độc đâu .”

Lục Tri Hằng gật đầu, Lục Tri Hằng uống canh, Lục Tri Hằng thay đổi sắc mặt, Lục Tri Hằng phụt ra ngoài.

Tôi : “Anh thật sự thay đổi rồi , trước đây anh uống được ba bát to lận cơ mà.”

Lục Tri Hằng lau miệng, giọng yếu ớt: “Nếu cô không hài lòng, tiền bồi thường vẫn có thể thương lượng.”

Tôi hừ lạnh, quay mặt đi : ” Tôi không muốn nói chuyện với anh , gọi Lục Tri Hằng 28 tuổi ra đây.”

Lục Tri Hằng thở dài: “Quan hệ giữa chúng ta là sai trái.”

Tôi : “Thế tuần trước anh c.ắ.n 8 cái dấu dâu tây trên n.g.ự.c tôi thì không thấy sai trái à ?”

Lục Tri Hằng: “…”

Không thỏa thuận được , Lục Tri Hằng đi ngủ ở phòng khách.

Nửa đêm, tôi trằn trọc không ngủ được , lơ mơ đưa tay sang bên cạnh, một mảng lạnh lẽo.

Trong lòng bỗng cảm thấy mất mát, rõ ràng tuần trước Lục Tri Hằng còn đối xử với tôi như hổ đói, lúc đó tôi còn vừa xoa eo vừa mắng anh không biết tiết chế, nếu còn quá đáng nữa thì phải tăng lương. Bây giờ chỉ vì một vụ t.a.i n.ạ.n xe hơi , anh đã tránh tôi như tránh tà.

Ha, đàn ông…

Nhưng tôi hơi nhớ bụng sáu múi của Lục Tri Hằng, sờ rất thích, mất ngủ thì chỉ cần sờ một lúc là có thể chìm vào giấc mộng.

Muốn thì phải hành động!

Tôi lén lút đứng dậy, mặc chiếc váy ngủ ren xuyên thấu dì Vương vừa là xong rồi mò sang phòng khách.

Lục Tri Hằng ngủ rất say, hàng mi dài đổ bóng mờ nhạt, đôi môi mỏng khẽ mím lại , trông rất muốn hôn.

Tôi chui vào chăn, định cởi quần Lục Tri Hằng.

“…Cô đang làm gì đấy?” Giọng Lục Tri Hằng uể oải vang lên từ phía trên đầu tôi .

Tôi không ngẩng đầu: “Đi làm .”

Lục Tri Hằng bật đèn. Tôi vội vàng nằm xuống tạo dáng chữ S, tiện tay kéo cổ áo ngủ xuống thấp hơn, gấu váy cũng vén lên tận bắp đùi.

Mặt Lục Tri Hằng đỏ bừng từ má đến tai, lại vội vàng tắt đèn đi .

Tôi tức đến nghiến răng, lao tới đè Lục Tri Hằng xuống dưới , phóng túng l.i.ế.m vành tai anh , đó là nơi nhạy cảm nhất của anh .

Lục Tri Hằng phát ra một tiếng rên rỉ bị kìm nén.

Nói thật, tôi hơi hưng phấn. Lục Tri Hằng 18 tuổi hẳn là một “con gà con” chưa từng trải, hiếm lắm tôi mới có thể chiếm thế chủ động trên giường.

Nhưng ngay sau đó, Lục Tri Hằng phản công đè tôi xuống, rồi kéo chăn quấn chặt tôi lại .

Tôi : “?”

Lục Tri Hằng thở hổn hển bên tai tôi : “Không được .”

“Cái gì không được ?” Đồng t.ử tôi giãn to: “Chẳng lẽ ngoài đầu, anh còn bị thương tổn cả chỗ kia nữa à ?”

Lục Tri Hằng im lặng.

Tôi nhúc nhích, phát hiện không thoát ra được , chỉ có thể sốt ruột truy hỏi: “Mạnh Tiềm nói sao , còn cứu được không ?”

Lục Tri Hằng bật đèn, mặt anh tái xanh, nghiến răng nghiến lợi: ” Tôi rất khỏe, đừng nghĩ linh tinh.”

Tôi thở dài: “Anh yên tâm, tôi có đạo đức nghề nghiệp.”

Cho đến cuối cùng tôi cũng giãy giụa được một cánh tay ra , tôi nhanh chóng hất tóc ra sau , chống cằm, dây áo ngủ trượt xuống, khoe một mảng xuân quang.

“Lục Tri Hằng, lại đây nào~ Thử xem có được không ~” Giọng tôi nũng nịu đến chảy nước.

Lục Tri Hằng nhìn tôi , ánh mắt đen kịt, không thể nhìn rõ cảm xúc.

Ngay khi tôi nghĩ Lục Tri Hằng 28 tuổi đã trở lại , anh lại đứng dậy kéo dây áo ngủ bị trượt của tôi lên, rồi đắp chăn lại cho tôi .

Lục Tri Hằng chán nản, có phần lạnh nhạt: “Cô Kiều, tôi nghĩ cô nhầm rồi , cô không phải mẫu người tôi thích.”

error: Content is protected !!