2

Cái gì cơ? Tôi nằm ngây người trên giường, trơ mắt nhìn Lục Tri Hằng đứng dậy đi vào thư phòng. Cho đến khi nghe thấy tiếng khóa cửa thư phòng, tôi mới bàng hoàng rút điện thoại ra , tiện thể mở camera trước .

Cười c.h.ế.t mất thôi, đại mỹ nữ cực phẩm như này còn làm tôi giật mình vì quá đẹp . Thế này mà anh còn không thích á?

Chắc chắn Lục Tri Hằng ” bị hư” rồi !

Nghĩ đến kim chủ của mình vừa có tiền vừa đẹp trai, lại còn “khỏe” có nguy cơ bị “hỏng”, đêm mất ngủ càng thêm tồi tệ.

Không nhịn được , tôi bò dậy gọi điện cho Mạnh Tiềm tố cáo: “Lúc muốn thì gọi tôi là Tiểu Du, lúc không được thì gọi tôi là cô Kiều. Anh ta mất trí nhớ hay là đầu óc có vấn đề vậy ?”

Mạnh Tiềm im lặng một lúc lâu: “… Bây giờ cậu ấy chỉ có ký ức 18 tuổi, còn chưa học xong năm nhất đại học, chỉ là trình độ cấp ba thôi, cô chấp nhặt làm gì?”

Quá hợp lý, không thể phản bác.

Tôi tặc lưỡi: “Vậy Lục Tri Hằng thích kiểu người như thế nào?”

Mạnh Tiềm khẳng định: “Kiểu của cô!”

Tôi trợn mắt: “Vớ vẩn! Tôi hỏi là Lục Tri Hằng 18 tuổi cơ!”

Mạnh Tiềm bên kia hiển thị “đang nhập” suốt mười phút…

Mạnh Tiềm do dự: “Ừm… có lẽ là thích kiểu giản dị một chút… chăng?”

Tôi nghi ngờ: “…Không thể nhìn ra !”

Trong biệt thự lớn của Lục Tri Hằng, tôi có tổng cộng 4 phòng thay đồ. Nói thật, tôi sống khá tiết kiệm, tiền lương kiếm được cơ bản đều gửi về nhà.

Suy cho cùng thì người cha mất tích, người mẹ bại liệt, em trai em gái đang tuổi ăn tuổi lớn và một tôi mình đầy thương tích là cấu hình tiêu chuẩn của một “chim hoàng yến” chuyên nghiệp.

Nhưng Lục Tri Hằng rất thích mua đồ cho tôi . Từ túi xách, quần áo đến trang sức, không mua món phù hợp, chỉ mua món đắt tiền; không cần món đẹp , chỉ cần món giới hạn, một phòng thay đồ không đủ thì thêm ba cái nữa.

Lúc đầu tôi vô cùng hoảng sợ: “Đủ rồi , đủ rồi , không cần lãng phí như vậy .”

Lục Tri Hằng đẩy gọng kính vàng, ánh mắt sâu thẳm: “Em không hiểu.”

Sau này tôi mới hiểu, Lục Tri Hằng nuôi tôi rất đắt tiền. Như vậy khi anh ra ngoài, dù chỉ mặc quần đùi và dép tông, nhưng chỉ cần nhìn sang tôi bên cạnh, người qua đường sẽ cảm thấy anh giàu nứt đố đổ vách.

Kể từ đó, tiêu chuẩn của tổng giám đốc Lục Tri Hằng là ” tôi lấp lánh như châu báu”.

Thảo nào Lục Tri Hằng tỉnh dậy nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ lạ như vậy , hóa ra anh 18 tuổi thích kiểu người giản dị.

Quả nhiên, một khi người ta giàu lên là lập tức sẽ bị chủ nghĩa tiêu thụ làm cho tha hóa.

Sáng sớm, tôi ngồi xổm trong phòng thay đồ, chọn lọc giữa đống đồ hiệu của mình , mãi mới chọn được một bộ váy trắng tinh khôi kết hợp với giày thể thao trắng, tiện thể trang điểm một lớp “giả như mặt mộc” siêu trong sáng.

Tôi đứng trước gương nhìn đi nhìn lại , cảm thấy vô cùng hài lòng, nhưng dì Vương lại nói với tôi , Lục Tri Hằng đã đi làm từ sáng sớm.

“Hả?” Đầu óc tôi bỗng tê liệt.

Đi làm ? Bây giờ Lục Tri Hằng có hiểu gì về công việc không ? Đừng có làm công ty phá sản đấy!

Tôi gọi điện cho trợ lý Tề: “Giữ chặt tổng giám đốc Lục, đừng để ai phát hiện ra bây giờ anh ấy chỉ là một sinh viên đại học ngu ngốc.”

Trợ lý Tề im lặng hồi lâu, rồi từ từ nói : “Muộn rồi …”

Sét đ.á.n.h ngang tai!

Sợ quá nên tôi vội vàng phóng xe đến công ty. Khi xông vào văn phòng tổng giám đốc, tôi thấy Lục Tri Hằng đang ngồi đó xem tài liệu, trông yên tĩnh, ngoan ngoãn, cảnh tượng bình yên quá đỗi.

Trợ lý Tề đứng ở cửa, mặt tái mét, dường như vừa trải qua một trận đấu sinh tử.

Tôi : “Anh nói đi , tôi đã chuẩn bị tinh thần rồi .”

Trợ lý Tề: “Tổng giám đốc Lục đi nhầm công ty, anh ấy đi sang bên đối diện. Lễ tân công ty đối diện tưởng anh ấy đến đàm phán hợp đồng nên đưa vào phòng họp. Khi trình chiếu trong cuộc họp, tổng giám đốc Lục muốn tham gia một chút, kết quả lại vô tình mở nhầm camera cầu thang. Lúc đó, sếp và thư ký công ty đối diện đang… ân ái nơi công cộng…”

Hít hà… Tôi hít vào một hơi lạnh.

Trợ lý Tề lau mồ hôi, ánh mắt bần thần: ” Tôi đang giải quyết.”

Tôi vỗ vai Trợ lý Tề: “… Anh vất vả rồi .”

Tôi nhìn về phía Lục Tri Hằng, đúng lúc đối diện với ánh mắt lén lút nhìn tôi của anh .

Tôi cười lạnh: “Trốn tôi à ?”

Lục Tri Hằng ngồi thẳng người : “Làm gì có ? Chỉ là đi làm bình thường thôi. Cô đến đây làm gì?”

Tôi cúi xuống, chống tay lên bàn làm việc, đột ngột ghé sát Lục Tri Hằng: ” Tôi cũng đi làm .”

Có lẽ hai từ ” đi làm ” khiến Lục Tri Hằng nghĩ đến chuyện tối qua, vành tai anh lập tức đỏ bừng, khóe miệng run rẩy: “C… cô tự trọng một chút đi … Đây là văn phòng!”

“Chính là văn phòng mới kích thích chứ, hay anh muốn ra cầu thang?” Tôi nhấc cằm Lục Tri Hằng lên định tiếp tục trêu chọc, nhưng lại thấy bên cổ anh có một vết bầm tím.

Ánh mắt tôi tập trung lại , lạnh lùng: “Công ty đối diện đ.á.n.h anh à ?”

Lục Tri Hằng sờ cổ một cách bối rối, giải thích: “Không, có lẽ lúc tôi vội vàng tắt màn hình trình chiếu thì bị va vào .”

Nghĩ đến chuyện trình chiếu, vẻ mặt Lục Tri Hằng lộ ra sự xấu hổ.

Lục Tri Hằng cẩn thận hỏi: “Hay là tôi sang đó xin lỗi lần nữa…”

Tôi xua tay: “Không sao đâu , qua đây, tôi xoa cho anh .”

Tôi thành thạo kéo ngăn kéo bên cạnh ra , định lấy chai dầu xoa bóp, nhưng lại lôi ra một hộp b.a.o c.a.o s.u siêu mỏng 0.1.

Hóa ra sự xấu hổ không biến mất, nó chỉ chuyển từ người này sang người khác.

Tôi nói lấp liếm: “Bình thường chúng ta cũng không chơi bời phóng túng gì cho cam…”

“Đủ rồi Kiều Du, không thể tiếp tục như thế này nữa.” Lục Tri Hằng nhanh chóng đóng sầm ngăn kéo lại , đứng dậy từ sau bàn làm việc: ” Tôi sẽ trả tiền, cô đi học đại học đi , có văn hóa cô mới nhận ra mối quan hệ của chúng ta là sai trái.”

Tôi nghẹn lời, dùng ánh mắt nhìn kẻ ngốc đ.á.n.h giá Lục Tri Hằng: “Nếu nói ở đây chỉ có một người chưa có bằng đại học thì đó phải là anh 18 tuổi.”

Lục Tri Hằng: “…”

Tôi vừa nhíu mày trước tập hồ sơ dự án, tiếng tặc lưỡi khó chịu còn chưa kịp thốt ra . Lục Tri Hằng lập tức ân cần đưa cho tôi một ly cà phê, tiện thể bắt đầu xoa bóp vai cho tôi . Tôi giãn mày ra , tiếp tục lật xem tài liệu.

Khi hoàng hôn buông xuống, tôi ký tên lên tập hồ sơ cuối cùng rồi đóng lại , thở ra một hơi dài. Lục Tri Hằng phục vụ bên cạnh, ánh mắt đã chuyển từ kinh ngạc sang sùng bái rồi đến đờ đẫn.

Tôi đứng dậy, tự nhiên nắm lấy tay Lục Tri Hằng: “Đi thôi, tan làm rồi .”

Lục Tri Hằng nhìn từ tay tôi sang mặt tôi , cuối cùng không nhịn được : “Tại sao cô lại có chức vụ ở công ty? Lại còn là giám đốc.”

Tôi trả lời qua loa: “Để tiện cho anh đóng bảo hiểm xã hội và bảo hiểm y tế cho tôi .”

Lục Tri Hằng khựng lại , vẻ mặt dần trở nên nghiêm túc: “Cô ưu tú như vậy , vậy nên chúng ta càng không nên…”

“Lục Tri Hằng.” Tôi ngắt lời Lục Tri Hằng, ngẩng đầu đối diện với đôi mắt anh .

Mắt Lục Tri Hằng rất đẹp , hàng mi dài, con ngươi đen láy, chỉ cần chuyên tâm nhìn bạn, sẽ trở nên đặc biệt dịu dàng và sâu lắng.

Lúc này , trong mắt anh phản chiếu hình bóng tôi : váy liền thân trắng tinh, mái tóc đen dài mềm mại buông xõa, chắc hẳn là rất có vài phần vẻ đẹp giản dị.

Tôi nhìn Lục Tri Hằng, nhẹ nhàng hỏi từng chữ một: “Anh thích kiểu con gái nào? Tôi thế này , có thể khiến anh thích không ?”

error: Content is protected !!