3

Lục Tri Hằng rủ mắt xuống, hình bóng tôi vụt tắt trong con ngươi anh .

Tim tôi thắt lại .

“Kiều Du, cô rất tốt , là do ban đầu tôi đã hiểu lầm cô.”

Dường như nghĩ đến điều gì đó, Lục Tri Hằng không nhịn được mím môi, lộ ra một nụ cười ngượng ngùng, giọng nói cũng mang theo vài phần e thẹn: “Chỉ là tôi … đã có người mình thích rồi .”

” Nhưng , đã mười năm rồi …” Tôi lẩm bẩm.

Lục Tri Hằng, ký ức của anh quay về tuổi 18, chứ không phải xuyên không về tuổi 18. Có lẽ người anh thích mười năm trước đã kết hôn sinh con rồi .

Tôi không nói ra những lời sau , nhưng Lục Tri Hằng đã hiểu ý tôi .

Anh nhìn tôi chắc chắn, ánh mắt nóng rực.

” Tôi sẽ tìm thấy cô ấy .” Lục Tri Hằng nói .

Tôi trút bỏ mọi sức lực. Cho đến giây phút này , tôi mới thực sự nhận ra , đứng trước mặt tôi là Lục Tri Hằng 18 tuổi, chứ không phải Lục Tri Hằng của tôi .

Trên xe về nhà không ai nói với ai lời nào. Về đến biệt thự, tôi lẳng lặng bắt đầu thu dọn hành lý.

Lục Tri Hằng dựa vào cửa nhìn tôi , cảm thấy chột dạ : ” Tôi cảm thấy bây giờ tôi vẫn rất giàu, căn nhà này cứ để lại cho cô đi .”

“Vốn dĩ là của tôi .” Tôi chun mũi, cố nhịn tủi thân : “Năm ngoái anh đã chuyển nhượng cho tôi làm quà sinh nhật rồi mà.”

“Vậy cô định đi đâu ?” Lục Tri Hằng tò mò.

“Vì thất nghiệp, tôi muốn nghỉ ngơi một chút, đi thư giãn, hức hức hức.” Không nhịn được nữa, tôi òa lên muốn khóc .

Lục Tri Hằng hoảng hốt, luống cuống tìm khăn giấy khắp nơi.

Tôi khóc đến nói năng lộn xộn: “Hức hức hức, đây đều là tài sản trước hôn nhân của anh , sau này dù anh có tìm được cô ấy cũng không được đòi lại từ tôi , hức hức hức…”

“Được, được rồi , tất cả đều là của cô, không đủ tôi sẽ chuyển thêm cho cô.” Lục Tri Hằng cố nhịn cười , nhỏ giọng dỗ dành tôi .

Có lẽ vẻ mặt Lục Tri Hằng lúc này quá đỗi dịu dàng, khiến tôi thoáng có cảm giác như chúng tôi vẫn còn đang trong giai đoạn yêu đương mặn nồng.

Khi tôi nhận ra , môi tôi đã rất gần môi anh , gần đến mức có thể cảm nhận được hơi thở ấm áp của anh , còn Lục Tri Hằng đứng cứng đờ tại chỗ.

Kiều Du, mày quá tham lam rồi . Tôi thở dài trong lòng, lướt qua môi Lục Tri Hằng và ôm lấy anh .

“Đã nói con người sẽ bị mắc kẹt cả đời vì những thứ không thể đạt được khi còn trẻ. Có lẽ lần mất trí nhớ này , ông trời đang cho anh cơ hội để bù đắp. Lục Tri Hằng, chúc anh hạnh phúc.”

Thật là, chẳng qua chỉ là thất nghiệp thôi mà, làm như thất tình vậy . Hại tôi phải ở trong khách sạn hàng chục triệu một đêm, uống chai rượu hàng trăm triệu, đếm số dư trong tài khoản ngân hàng hàng tỷ đồng, rồi nước mắt cứ thế chảy ròng ròng.

Thật vô dụng!

Biệt thự đã sang tên cho tôi rồi , kết quả Lục Tri Hằng không chịu dọn đi , tôi lại là người trốn ra ngoài trước .

Thật hèn nhát!

Lục Tri Hằng đã cho tôi nhiều tiền như vậy , mà tôi vẫn ngày đêm thèm khát thân thể của người ta .

Quá tham lam!

Tôi bình tĩnh chỉ trích bản thân , nhưng lại c.h.ế.t dí không dám thừa nhận.

Tôi thích Lục Tri Hằng, rõ ràng đã nói chỉ là làm một con chim hoàng yến, một mối quan hệ tiền bạc thuần túy, nhưng tôi lại đáng hổ thẹn động lòng.

Thật là sỉ nhục tiền bạc mà.

Tôi hậm hực tu hết chai rượu tuồn ra từ hầm rượu của Lục Tri Hằng rồi gọi mười anh trai người mẫu đến nhảy múa “cà khịa” tôi .

” Tôi không cần rất nhiều tiền, tôi chỉ cần rất nhiều tình yêu!” Tôi vừa quẹt thẻ của Lục Tri Hằng để boa cho các người mẫu, vừa khóc tu tu.

Điện thoại của Mạnh Tiềm gọi đến đúng lúc này .

Mạnh Tiềm: “Tổ tông ơi, cuối cùng cô cũng chịu nghe máy. Cô đang ở đâu thế? Lục Tri Hằng khỏe lại rồi !”

Tôi : “Á?”

Mạnh Tiềm: “Khỏe lại một nửa rồi !”

Tôi : “Hả?”

Trước khi bước vào phòng VIP, tôi vẫn thắc mắc “khỏe lại một nửa” là sao , cho đến khi tôi nhìn thấy Lục Tri Hằng.

Anh đứng lặng lẽ trước cửa sổ, dáng người gầy gò, bóng lưng cô độc. Nghe tiếng đẩy cửa, anh cũng không quay đầu lại , chỉ lạnh nhạt quát: “Cút ra ngoài.”

Tôi nghi hoặc, bật đèn lên.

Lục Tri Hằng bực bội nhìn tôi , tóc tai bù xù, râu ria lởm chởm, ánh mắt tối tăm.

“Hừ, lại kiếm thêm một thế thân nữa à ?” Lục Tri Hằng cười lạnh.

Tôi quay sang Mạnh Tiềm: “Đây là bị điên rồi à ?”

Mạnh Tiềm rón rén đi theo sau tôi , khẽ giải thích: ” Tôi đã nói là khỏe lại một nửa rồi mà, bây giờ cậu ấy là Lục Tri Hằng 23 tuổi.”

Lục Tri Hằng 23 tuổi là Lục Tri Hằng đã bao dưỡng tôi hai năm đầu.

Tôi không ngờ anh lại có dáng vẻ suy sụp và bạo lệ như thế này , ánh mắt nặng trịch, nhưng lại chẳng chứa đựng bất cứ điều gì.

Tôi bước tới vài bước, muốn nói gì đó, nhưng Lục Tri Hằng đột ngột kéo tôi vào lòng, nâng cằm tôi lên, đ.á.n.h giá kỹ khuôn mặt tôi . Khi ánh mắt dừng lại ở khóe mày tôi , anh nhíu chặt mày.

“Chắc phải động chạm kha khá d.a.o kéo rồi , thật khổ cho cô,” Lục Tri Hằng châm biếm.

“Ừm…”

Khóe mày tôi có một vết sẹo kéo dài đến thái dương, do bị thương và phải khâu. Lục Tri Hằng phải mù đến mức nào mà lại nghĩ đó là vết tích của phẫu thuật thẩm mỹ chứ.

Lục Tri Hằng đẩy tôi về phía Mạnh Tiềm, lạnh lùng ra lệnh: “Dẫn cô ta đi nhuộm da đen đi , nếu không sẽ không đủ giống.”

Tôi ghé sát tai Mạnh Tiềm thì thầm: ” Tôi vẫn thấy anh ấy không phải khỏe lại một nửa, mà là bị điên rồi .”

Mạnh Tiềm: “…”

Khó khăn lắm tôi mới dỗ Lục Tri Hằng uống t.h.u.ố.c và ngủ thiếp đi .

Mạnh Tiềm thăm dò: “Lúc 18 tuổi cậu ấy có một ánh trăng sáng, cô biết chứ?”

Tôi : “Biết sơ sơ.”

Mấy ngày trước còn gào thét đòi đi tìm cô ấy đấy, nếu không thì làm sao tôi có cơ hội thất nghiệp chứ.

Mạnh Tiềm thở dài: “Mất rồi .”

Mắt tôi trợn tròn: “Gấp thế á!”

Mạnh Tiềm vội giải thích: “Không phải mất gần đây, mà là lúc cậu ấy 23 tuổi mới biết người đó đã không còn nên cậu ấy đã đau khổ một thời gian dài.”

Thì ra là vậy , ký ức hồi phục đúng vào lúc đau khổ nhất.

“Vậy còn tôi ?” Tôi chợt nhận ra điều gì đó.

Mạnh Tiềm gãi gãi mũi vẻ ngại ngùng: “Cô trông khá giống ánh trăng sáng của cậu ấy …”

Thì ra tôi không phải là một cô chim hoàng yến vô vị, tôi là một cô chim hoàng yến thế thân , được cường hóa bằng hiệu ứng ánh trăng sáng.

Ngay lập tức, tôi cảm thấy mình thật đáng được kính trọng.

Sáng sớm ngày hôm sau , tôi đưa Lục Tri Hằng xuất viện về nhà.

Khi về đến nơi, tôi vào bếp nấu cho anh nồi canh đại bổ, tiện thể bảo dì Vương ủi phẳng bộ đồ ngủ ren xuyên thấu của tôi .

Lục Tri Hằng nhìn tôi một cách dè dặt: “Cô khôn ngoan hơn mấy cô thế thân trước nhiều đấy.”

Tay tôi run lên, lỡ tay cho nửa gói muối vào nồi: “Anh còn bao dưỡng mấy cô thế thân khác nữa à ?”

Có lẽ ánh mắt tôi quá mức âm u, Lục Tri Hằng không dám lên tiếng nữa.

Tôi lạnh lùng đỡ Lục Tri Hằng ngồi xuống, múc canh cho anh . Lục Tri Hằng nghi ngờ liếc nhìn tôi , không uống.

Tôi nhếch mép: “Uống đi , không có độc đâu .”

Lục Tri Hằng im lặng, Lục Tri Hằng uống canh, Lục Tri Hằng biến sắc, Lục Tri Hằng phun “phụt” hết ra .

Tôi cười lạnh: “Sao, không ngon bằng món mấy cô thế thân trước nấu à ?”

Lục Tri Hằng khẽ nói : “Không có thế thân nào khác, họ đều không giống.”

error: Content is protected !!