4
Không giống cái gì? Họ đều không giống ánh trăng sáng của anh , chỉ có tôi là giống, cho nên anh mới bao dưỡng tôi , cho nên anh mới đối xử tốt với tôi như vậy , cho nên tôi không phải kiểu người anh thích.
Tôi chỉ là cái bóng của người anh yêu.
Buổi tối, tôi thay bộ đồ ngủ ren xuyên thấu trước mặt Lục Tri Hằng, nằm xuống giường, ánh mắt lúng liếng.
Tôi : “Lục Tri Hằng, đến đây đi ~”
Lục Tri Hằng dừng lại ở cửa phòng, vành tai đỏ bừng: “Hừ, đúng là cô thế thân nhỏ bé, thủ đoạn quả là cao tay.”
Tôi lườm nguýt, bực bội cuộn chăn lại , rồi đi về phía thư phòng.
“Thôi, không có hứng thú lắm, tối nay tôi ngủ thư phòng vậy .”
Đối diện với ánh mắt kinh ngạc của Lục Tri Hằng, tôi dứt khoát khóa trái cửa thư phòng lại . Dù đã chuẩn bị tâm lý, nhưng nhìn Lục Tri Hằng xem mình là thế thân , tôi vẫn cảm thấy khó chịu.
Trước đây là Lục Tri Hằng 18 tuổi tránh tôi nên ngủ thư phòng, bây giờ là tôi tránh Lục Tri Hằng 23 tuổi nên ngủ thư phòng.
Chậc, đúng là phong thủy luân chuyển, tôi lại có ngày không muốn ngủ với Lục Tri Hằng.
Ánh mắt tôi đột nhiên bị cuốn sổ phác thảo trên bàn làm việc thu hút, khi đến gần mới phát hiện, đó là một bức tranh.
Chắc là Lục Tri Hằng 18 tuổi vẽ, cho phép tôi nhìn thấy hình bóng cô gái trong lòng anh . Áo sơ mi, tóc ngắn, khuôn mặt nghiêng với đôi mắt cụp xuống. Quả thực rất mộc mạc.
À đúng rồi , Lục Tri Hằng 23 tuổi còn bảo tôi đi nhuộm da đen, vậy chắc cô ấy cũng không trắng trẻo.
“Giống tôi chỗ nào chứ.” Tôi lẩm bẩm.
Trong đầu tôi nhớ lại lời Mạnh Tiềm: “Khoảng thời gian này cậu ấy sống rất đau khổ, cô cứ ở bên cậu ấy , vượt qua được , có lẽ Lục Tri Hằng 28 tuổi sẽ trở lại .”
Nhưng tôi đã không biết phải đối mặt với Lục Tri Hằng 28 tuổi như thế nào nữa.
Thật ra Lục Tri Hằng đối xử với tôi rất tốt , không chỉ giúp đỡ tôi lúc tôi thiếu tiền nhất mà còn tự tay dạy tôi làm dự án, xem hợp đồng, quản lý công ty, để tôi dù không còn làm chim hoàng yến vẫn có khả năng sinh tồn.
Cho dù sự đối xử tốt này có nguyên nhân khác, nhưng tốt vẫn là tốt , tôi đã thực sự nhận được lợi ích thì không nên tham lam tình cảm.
Tôi sẽ ở lại cùng Lục Tri Hằng 23 tuổi vượt qua giai đoạn này , coi như là lời cảm ơn và lời tạm biệt.
Sáng sớm, tôi ngồi xổm trong phòng thay đồ, chọn tới chọn lui giữa đống đồ hiệu của mình . Tôi tìm một chiếc áo sơ mi đơn giản, dùng băng đô buộc tóc lại thành kiểu tóc ngắn, sau đó thoa kem nền đậm màu hơn hai tông.
Tôi ngắm mình trong gương hết lần này đến lần khác. Ừm, không đẹp lắm, không thấy hài lòng chút nào.
“Sao cảnh này cũng quen quen…” Tôi trầm tư.
May mắn là khi tôi bước xuống lầu, Lục Tri Hằng vẫn đang ăn sáng, chưa đi làm .
Tôi : “Lục Tri Hằng, trông tôi có đẹp không ?”
Lục Tri Hằng ngước mắt lên, ngây người .
Ánh nắng xuyên qua cửa sổ kính, đổ bóng vàng óng lên khuôn mặt anh . Đồng t.ử anh mang màu hổ phách như mật ong, trong veo đến mức có thể phản chiếu toàn bộ hình bóng tôi , hay nói đúng hơn, không phải tôi , mà là người yêu thất lạc nay tìm lại được của anh .
Tôi chầm chậm đứng trước mặt Lục Tri Hằng, cười nhẹ: “Đi thôi, đi hẹn hò đi .”
Mãi đến khi ngồi lên xe, Lục Tri Hằng mới rời mắt khỏi người tôi .
“Cảm ơn cô.” Giọng Lục Tri Hằng khàn đi .
Tôi nén lại nỗi cay đắng trong lòng, cố làm ra vẻ thoải mái: “Nhớ tăng lương cho tôi đấy.”
Lục Tri Hằng nghiêm túc rút séc ra : “Cô có thể tự điền vào .”
Lòng tham của tôi trỗi dậy: “Vậy tôi điền một trăm triệu nhé.”
Lục Tri Hằng gật đầu: “Cứ điền đi .”
Thật sự được luôn!
Khoan đã , làm chim hoàng yến lương tháng có một triệu, làm thế thân có thể đòi được một trăm triệu.
Lục Tri Hằng anh đúng là tên tư bản bóc lột, trước kia không nói cho tôi biết chuyện thế thân chính là để ép lương tôi phải không .
Thấy vẻ mặt bất mãn của tôi , Lục Tri Hằng bật cười khẽ, anh định nói gì đó, nhưng đột nhiên sắc mặt anh đông cứng lại , ngay sau đó, Lục Tri Hằng bất ngờ lao về phía tôi .
Khoảnh khắc được Lục Tri Hằng che chắn, tôi chỉ kịp nhìn thấy một chiếc xe tải nhỏ mất kiểm soát đ.â.m sầm vào xe chúng tôi . Sau đó, trời đất quay cuồng, mắt tôi tối sầm.
Đến khi tôi dần dần hồi phục ý thức, mơ màng mở mắt, tôi thấy Lục Tri Hằng bị trói như cái bánh tét, nằm vật trước mặt tôi .
Tôi cử động, phát hiện ra mình cũng bị trói chặt.
Hai tên đ.á.n.h thuê đẩy cửa bước vào , tay cầm một chiếc điện thoại. Điện thoại đang gọi video, hiện ra một khuôn mặt sưng phù.
Tôi mơ hồ nhận ra , hình như đó là ông chủ Lưu của công ty đối diện.
Tôi nhích người tới, va vào Lục Tri Hằng: “Kẻ thù của anh .”
Chuyện ông chủ Lưu và thư ký ân ái nơi công cộng trong cầu thang bị chiếu lên màn hình lớn, chủ yếu là do ông ta bị mất mặt.
Ban đầu chỉ cần đền bù vài hợp đồng lớn là xong, nhưng tai hại ở chỗ ông chủ Lưu là rể ở rể, còn thư ký là bồ nhí. Người vợ nắm quyền lực thực sự sau khi biết chuyện đã ngay lập tức rút hết quyền lực của ông ta , thậm chí dùng đoạn video chiếu trên màn hình để làm bằng chứng ngoại tình, bắt ông ta ra đi tay trắng.
Xem ra , ông chủ Lưu là ghi hận, quyết tâm trả thù đến cùng.
Ông chủ Lưu vẫn đang gào thét qua video: “… Tôi muốn xem, khi video giữa tổng giám đốc Lục và cô bồ nhí này truyền khắp Giang Thành, anh ta còn giữ được vẻ cao quý này nữa không .”
Tôi kinh hãi: “Không được mà, phát tán video đồi trụy là phạm pháp đó á á á!”
Ông chủ Lưu cười khẩy một tiếng rồi cúp điện thoại.
Tôi vội vã huých huých Lục Tri Hằng: “Chồng ơi anh nói gì đi chồng ơi.”
Cuối cùng ánh mắt mơ hồ của Lục Tri Hằng cũng tập trung lại . Anh nhìn chằm chằm vào tôi một lúc lâu rồi lơ đãng nhìn hai tên đ.á.n.h thuê, lạnh giọng nói : “Anh ta trả bao nhiêu tiền thuê các người , tôi trả gấp ba.”
Sự mê hoặc của tiền, tôi yêu rồi .
Hai tên đ.á.n.h thuê nhìn nhau , lắc đầu từ chối.
Xong đời rồi , vận đen không thể thay đổi, tiền bạc cũng không cứu nổi, lại gặp phải loại sát thủ có đạo đức nghề nghiệp rồi .
Tên đ.á.n.h thuê A bước đến, tiêm cho Lục Tri Hằng một mũi, sau đó bắt đầu cởi quần áo anh . Tên đ.á.n.h thuê B thì bắt đầu lắp đặt máy quay .
Thấy không ai chú ý đến mình , tôi tiếp tục nhích người , cuối cùng cũng lén lút gỡ được tay ra .
Đến khi đến lượt họ tiêm t.h.u.ố.c và lột đồ tôi , tôi bỗng nhiên bùng nổ, lao thẳng vào tên đ.á.n.h thuê A, rồi chộp lấy chiếc chân máy quay trước mặt tên đ.á.n.h thuê B, bắt đầu xoay như chong chóng. Trong chốc lát, hai tên đ.á.n.h thuê không thể tiếp cận tôi .
May mắn thay , Lục Tri Hằng cũng gượng dậy được . Anh run rẩy đứng lên, thấy cái gì thì cầm cái đó ném vào chúng.
Chúng tôi dần dần tiến về phía cửa ra của nhà kho. Thấy sắp thoát thân , tôi mừng rỡ, đang định gọi Lục Tri Hằng lại gần tôi hơn, thì thấy Lục Tri Hằng bất ngờ quay người , nhanh chóng đẩy tôi ra ngoài.
Ngay sau đó, tên đ.á.n.h thuê A cầm gậy điện dí vào lưng Lục Tri Hằng. Anh lập tức ngã xuống đất, không gượng dậy nổi.
Lòng tôi thắt lại , dừng ngay hành động điên cuồng dùng chân máy đập vào tên đ.á.n.h thuê B. Sau đó, khi tên đ.á.n.h thuê A cầm gậy điện xông đến chỗ tôi , tôi rút séc ra .
“Một trăm triệu đủ không , đây là một trăm triệu!” Tôi hét lớn.
Thấy tên đ.á.n.h thuê dừng lại .


