"Theo nguyên tác, lúc này nữ phụ đã chia tay rồi. Nam chính vốn đang suy sụp, lại còn bị cha mình kích động như vậy. Nếu không có hào quang nam chính thì chắc đã tự s/át thành công từ lâu."
Sắc mặt Lục Tiêu lập tức tối sầm.
"Đây là thái độ của con khi nói chuyện với cha mình sao?"
"Con tự nhìn lại bản thân hiện giờ đi."
"Suốt ngày nhốt mình trong phòng, chẳng khác nào một kẻ quái gở."
"Với bộ dạng như thế này, bảo ta làm sao yên tâm giao công ty cho con?"
"Con còn chút dáng vẻ nào khiến ta từng cảm thấy tự hào nữa không?"
"Đủ rồi!"
Tôi thật sự không thể nghe tiếp được nữa.
Liền đẩy cửa bước vào, cắt ngang lời ông ta.
Với tình trạng thể chất lẫn tinh thần hiện tại của Lục Lâm Chu…
Phần lớn đều là do Lục Tiêu gây ra.
Lục Tiêu cau mày nhìn tôi.
"Cô là ai?"
Tôi bình tĩnh đáp lại.
"Tôi là ai không quan trọng."
"Điều quan trọng là…"
"Một người cha không nên nói những lời như vậy với con trai mình."
"Điều anh ấy cần lúc này là sự động viên."
"Chứ không phải những lời phủ nhận."
Tôi đứng chắn trước mặt Lục Lâm Chu.
Lục Tiêu cười nhạt.
"Một con nhóc như cô thì biết cái gì?"
Tôi không hề tỏ ra yếu thế.
"Tôi biết không nhiều."
"Nhưng tôi biết…"
"Dù chỉ còn một phần trăm hy vọng thì vẫn đáng để thử."
"Lục Lâm Chu đang rất nỗ lực để trở nên tốt hơn."
"Là cha của anh ấy…"
"Điều ông nên làm là tự hào về con trai mình."
"Chứ không phải đứng đây dội gáo nước lạnh."
Những dòng bình luận lập tức bùng nổ.
"Trời ơi! Nữ phụ ngầu quá!"
"Lúc này nam chính thật sự cần có một người đứng ra bảo vệ."
"Chết mất thôi, tôi bắt đầu chèo cặp này rồi…"
Sắc mặt Lục Tiêu tái xanh.
"Ta đang nói chuyện với con trai mình."
"Đến lượt một người ngoài như cô xen vào sao?"
"Quản gia!"
"Đuổi cô ta ra ngoài!"
"Cô ấy là người của tôi."
Giọng Lục Lâm Chu vang lên từ phía sau.
Không lớn.
Nhưng từng chữ đều lạnh lẽo như băng.
"Tôi muốn xem…"
"Ai dám động đến cô ấy."
Anh ngẩng đầu nhìn Lục Tiêu.
Đôi mắt đen sâu thẳm ấy không còn sót lại chút hơi ấm nào.
Lục Tiêu khựng người.
Chỉ với một ánh mắt…
Đã đủ khiến ông ta đứng chết lặng.
Rất lâu sau, ông ta mới lấy lại tinh thần.
Sắc mặt vô cùng khó coi.
Ông đảo mắt nhìn quanh.
Không một người hầu nào dám nhúc nhích.
Lục Tiêu hừ lạnh.
Rồi đập mạnh cửa bỏ đi.
Cả căn phòng lập tức chìm vào yên tĩnh.
Tôi quay người nhìn Lục Lâm Chu.
Trên gương mặt anh không hề có vẻ đau lòng như tôi vẫn nghĩ.
Ngược lại…
Anh đang mỉm cười nhìn tôi.
Ánh sáng trong đôi mắt ấy rực rỡ như cả dải ngân hà.
"Linh Linh của anh…"
"Dáng vẻ em vừa đứng chắn trước mặt anh…"
"Thật sự rất dũng cảm."
9
Cuối cùng cũng đến sinh nhật của Lục Lâm Chu.
Đây là lần đầu tiên anh đón sinh nhật kể từ khi chúng tôi gặp nhau ngoài đời.
Tôi tặng anh một đôi khuy măng sét được chế tác vô cùng tinh xảo.
"Chúc mừng sinh nhật, Lục Lâm Chu!"
Đôi khuy măng sét bằng bạc có thiết kế tối giản, phần viền được khắc một chữ L.
Đó là món quà tôi dùng gần nửa tháng tiền lương để đặt làm riêng.
Lục Lâm Chu nhìn món quà trong tay, ánh mắt đầy trân trọng.
Khi biết đây là món quà do chính tay tôi đặt làm, độc nhất vô nhị trên thế giới, chỉ thuộc về riêng anh.
Anh càng nâng niu đến mức không nỡ rời tay.
Đầu ngón tay anh nhẹ nhàng vuốt ve chữ L được khắc trên chiếc khuy.
Chữ L ấy…
Không chỉ là chữ cái đầu trong tên anh.
Mà cũng là chữ cái đầu trong tên tôi.
"Anh rất thích."
Lục Lâm Chu cài đôi khuy lên cổ tay áo sơ mi.
Bàn tay trắng trẻo, thon dài kết hợp với chiếc khuy bạc tạo nên một khung cảnh đẹp đến mức khiến người ta không nỡ rời mắt.
Ngay giây tiếp theo.
Anh nắm lấy tay tôi.
Khẽ đặt lên đó một nụ hôn.
"Linh Linh."
"Tặng một người đàn ông món đồ luôn mang theo bên mình…"
"Là phải chịu trách nhiệm với người đó cả đời."
Đột nhiên thả thính như vậy làm gì chứ!
Mặt tôi lập tức đỏ bừng, vội vàng rút tay về.
Nhanh chóng chuyển chủ đề bằng cách cắt bánh sinh nhật.
Ăn bánh xong.
Lục Lâm Chu đưa tôi vào phòng làm việc.
Anh mở một chiếc két sắt.
Bên trong được xếp ngay ngắn hàng chục tập hồ sơ.
"Đây là toàn bộ tài sản đứng tên anh."
Anh đẩy tất cả về phía tôi.
"Đều cho em."
Tôi cảm thấy thái dương giật liên hồi.
Bình thường chỉ cần không vừa ý là anh đã chuyển khoản mấy chục nghìn tệ.
Giờ thì…
Anh còn muốn giao toàn bộ tài sản cho tôi.
"Em không thể nhận!"
"Lục Lâm Chu, anh tỉnh táo lại đi!"
Anh bình thản nhìn tôi.
"Anh rất tỉnh táo."
"Linh Linh."
"Anh chẳng có gì cả."
"Chỉ có tiền."
Những ngón tay anh đan vào kẽ tay tôi.
Mười ngón tay siết chặt lấy nhau.
Giọng nói vừa dịu dàng…
Lại vừa mang theo sự bá đạo.
"Anh muốn dùng tất cả những thứ này…"
"Giữ em ở lại bên cạnh anh mãi mãi."
Những dòng bình luận cũng hoàn toàn phát cuồng.
"Đúng là nam chính vẫn điên như thế."
"Nhiều tiền vậy mà nữ phụ không lấy thì để tôi lấy đi aaaa!"
"Có ai cho tôi xuyên vào truyện hưởng ké một chút được không?"
"Cho tôi đăng ký một suất nữa!"


