Ông chủ bị tai nạn xe, đầu óc va đập đến hỏng rồi .

Nhất quyết khăng khăng nói tôi là bạn gái của anh ta .

“Chính anh còn chẳng hiểu rõ bản thân mình chắc? Nếu em không phải là bạn gái anh , thì sao lịch sử cuộc gọi lại toàn là em?”

Tôi : “?”

Tôi có thể nào… chỉ là thư ký kiêm trâu ngựa của ngài không ?

1

Ông chủ bị tai nạn xe.

Bệnh viện gọi điện đến chỗ tôi – người đang là thư ký của ông chủ.

Khi đến đó, tôi đứng trong một phòng bệnh đơn được xem là sang trọng, nghiêm túc lắng nghe bác sĩ trình bày tình hình cụ thể.

“Chấn động nhẹ vùng não, cần theo dõi trong bệnh viện hai mươi tư tiếng, nếu không có vấn đề gì thì có thể xuất viện.”

Hú vía.

Tôi không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

“Vâng, cảm ơn bác sĩ đã vất vả.”

Ngay sau lời tôi vừa dứt, một giọng nam trầm ổn quen thuộc vang lên sau lưng.

“Anh không sao , đừng lo lắng như thế.”

Ai mà không lo cho được ?

Tiền tăng lương đã hứa với tôi còn chưa được duyệt ký kìa!

Tôi quay người lại , mỉm cười niềm nở nhìn Cố Sâm – người đang ngồi trên giường bệnh, gần như không có vết thương rõ ràng nào.

Lúc này , trên gương mặt tuấn tú kia , dường như đầy rẫy những hàng chữ vô hình.

Tăng lương, tăng lương, tăng lương…

“Cố tổng, anh xem muốn ăn gì, tôi đi mua ngay cho anh .”

“Dù bây giờ đã hết giờ làm , nhưng ảnh hưởng đến thời gian nghỉ ngơi của tôi cũng không sao cả. Mặc dù ban ngày tôi phải chạy tới chạy lui trong công ty, mệt mỏi cả ngày, nhưng không sao , anh …”

Trong phòng bệnh rộng lớn, bài diễn thuyết đầy nhiệt tình với mục đích rõ ràng của tôi chợt khựng lại .

Không phải tôi không muốn nói tiếp, mà là…

Người đàn ông trên giường bệnh đột nhiên nghiêng người tới, dang tay ôm lấy tôi !

Tôi đang đứng , còn anh ấy thì ngồi .

Cánh tay rắn rỏi của người đàn ông ôm lấy eo tôi , nghiêng đầu tựa vào bụng tôi .

Giọng nói khàn khàn, có phần khêu gợi, mang theo sự cưng chiều không hề che giấu.

“Được rồi , nói dài dòng như thế, không mệt sao ?”

“Muốn phần thưởng gì, cứ nói thẳng với anh .”

Không dám động đậy, thật sự không dám.

Tình tiết này , tư thế này , bầu không khí này …

Tôi nuốt khan một ngụm nước bọt, cứng đờ cúi đầu xuống, đối mặt với ánh mắt đang nóng rực ấy .

“Cố tổng, tôi là ai?”

Một tiếng hừ nhẹ vang lên, Cố Sâm như bị tôi chọc cười rồi .

“Hứa An Ninh, em ngốc rồi à ? Hỏi bạn trai mình là ai à .”

Ôi trời đất tổ tông nhà tôi ơi, cái quần bông của tôi ơi, bộ não của tôi ơi, mau tỉnh lại đi !

Định chơi game nhập vai à ? Việc đó không nằm trong phạm vi công việc của tôi đâu , phải trả thêm tiền đấy, sếp à !

Ah không đúng.

Anh nói người ngốc kia không phải là tôi , mà là anh đó, sếp à !

Không thể để thế được nữa, tôi lập tức quay đầu hét ra ngoài cửa.

“Bác sĩ! Bác sĩ!”

Rất nhanh.

Một loạt kiểm tra được tiến hành.

Kết luận đã có .

Bác sĩ không nói trước mặt Cố Sâm mà gọi tôi ra ngoài phòng bệnh, nói riêng với tôi .

“Tình trạng của Tổng giám đốc Cố hơi đặc biệt, những ký ức khác không có vấn đề gì, chỉ duy nhất là liên quan đến thư ký Hứa…”

Trái tim đang treo lơ lửng của tôi cuối cùng cũng… c.h.ế.t hẳn.

Sau khi bác sĩ rời đi , tôi quay lại vào phòng bệnh.

Cố Sâm dường như đang đợi tôi .

Anh cau mày, có vẻ hơi nôn nóng, giơ điện thoại về phía tôi .

“Anh còn không hiểu rõ bản thân mình chắc? Nếu em không phải là bạn gái anh , thì tại sao lịch sử cuộc gọi của anh lại toàn là em?”

Tôi : “?”

Có thể nào tôi chỉ là thư ký kiêm trâu ngựa của ngài không ?

Mỗi một cuộc gọi trong điện thoại của ngài, đều là bằng chứng cho việc tôi vì ngài mà làm trâu làm ngựa.

Bình tĩnh, tôi đổi hướng, vùng vẫy lần cuối cùng.

“Theo như cách anh nói , nếu tôi là bạn gái anh , vậy thư ký của anh đâu ?”

Cộc cộc cộc —

Tiếng gõ cửa vang lên ngoài cửa phòng.

Một người đàn ông trung niên mặc vest đen bước vào .

Ông ta cúi người đầy cung kính, hành lễ với Cố Sâm, rồi đưa tập tài liệu trên tay tới.

“Cố tổng, tài liệu ngài yêu cầu, tôi mang tới rồi .”

Cố Sâm gật đầu, đưa tay nhận lấy, ánh mắt lại hướng về phía tôi .

Ý tứ rất rõ ràng.

Nhìn đi , thư ký đó.

Vừa hay , người đàn ông trung niên đặt tài liệu xong liền ngẩng đầu lên, lộ rõ khuôn mặt.

Tôi : “?”

Thư ký cái đầu anh !

Đây chẳng phải là tài xế riêng của Cố Sâm – anh Lý đó sao ?

Hay lắm, hay lắm.

Bảo sao hôm trước bị tôi bắt gặp đang tự học tiếng Anh, tiếng Pháp, tiếng Đức cùng đủ thứ tám thứ tiếng, lại lúng túng đến thế.

Thì ra là đã âm mưu từ trước , muốn tranh vị trí thư ký, mưu đồ thăng chức rồi .

Thấy tôi không nói được gì, Cố Sâm hài lòng phất tay ra hiệu cho người ra ngoài.

Người đàn ông trung niên khi đi ngang qua tôi còn không quên để lại một câu:

“Xin lỗi cô Hứa, cơ hội chỉ dành cho người có sự chuẩn bị .”

Đứng nguyên tại chỗ, tôi rơi vào trầm tư.

Tiếng bước chân “cạch cạch” vang lên.

Cố Sâm từng bước tiến đến gần tôi , anh cúi người , nhẹ nhàng móc lấy một ngón tay của tôi .

“Em phải biết , anh tuyệt đối sẽ không tuyển phụ nữ làm thư ký bên cạnh mình .”

“Thế nên, Hứa An Ninh, em chỉ có thể là bạn gái anh .”

Ông chủ vô lương tâm bị tai nạn mất trí nhớ, tài xế thâm hiểm nhân cơ hội leo lên chức, trong chốn công sở còn khốc liệt hơn cả bắp cải ngoài chợ, tôi – kẻ bị mất việc chỉ sau một đêm – phải làm sao để phản công, giành lại tất cả những gì vốn thuộc về mình đây?

Chuyển khoản cho tôi 50 tệ, tôi sẽ kể cho nghe kế hoạch báo thù của mình .

Báo thù cái đầu ấy .

Đã ký hợp đồng lao động rồi !

Chưa làm thủ tục nghỉ việc thì tôi vẫn là thư ký của Cố Sâm!

Lương thư ký tổng tài chỉ có thể được chuyển vào tài khoản của tôi !

“Cố tổng, đói rồi phải không , chắc chắn là đói rồi , tôi đi mua cơm tối cho anh ngay!”

Nói xong, tôi cố rút tay ra khỏi tay Cố Sâm.

Đáng tiếc, thất bại.

Cố Sâm giữ chặt lấy tay tôi , đồng thời gọi to ra ngoài cửa.

“Tiểu Lý.”

Gương mặt quen thuộc lại xuất hiện, xách theo hai hộp cơm giữ nhiệt cỡ lớn.

“Đã chuẩn bị xong hết rồi , Cố tổng.”

Động tác nhanh nhẹn, từng món ăn nóng hổi được bày ra , xếp gọn gàng phủ kín cả chiếc bàn lớn.

Tôi không chớp mắt, nhìn chằm chằm.

Lần đầu tiên, tôi thực sự cảm nhận được mối nguy nghề nghiệp rõ rệt.

Từ nay về sau , hiệu suất làm việc nhất định phải tăng gấp đôi!

Cạnh tranh!

Chỉ cần chưa bị cạnh tranh đến c.h.ế.t thì phải cố mà cạnh tranh tới cùng!

Bác sĩ dặn rồi , tạm thời cứ thuận theo bệnh nhân, đừng kích thích anh ta .

Đến nước này rồi , còn biết làm sao nữa?

Ăn cơm thôi.

Cố Sâm là kiểu cuồng công việc, ba bữa trong ngày đều ở công ty, cơ bản đều do tôi lo liệu.

Nói đúng ra là ngày nào cũng ăn cơm cùng nhau , nên cũng chẳng thấy lạ lẫm gì.

Qua một chiếc bàn vuông nhỏ, hai người ngồi đối diện nhau .

Tôi vừa gắp miếng rau đầu tiên lên, thì Cố Sâm phía đối diện liền mở miệng.

“An Ninh, anh đối xử với em không tốt sao ?”

Chưa bàn đến vấn đề nội dung, chỉ riêng tiếng gọi “An Ninh” ấy thôi đã khiến tôi rùng mình một cái.

Cả đũa khoai tây bào đầy úp xuống, rơi sạch không còn một sợi.

Tôi thật sự ngơ ngác, há miệng rồi ngậm lại mấy lần , mãi mới nặn ra được ba chữ: “Cũng tốt mà.”

Cố Sâm cụp mắt xuống, khẽ lắc đầu, dáng vẻ như đã nhìn thấu tất cả.

“Anh vốn định gắp thức ăn cho em, nhưng nhìn quanh một lượt, lại phát hiện mình hoàn toàn không biết em thích gì, ghét gì. Chắc là vì anh không đủ tốt với em, nên em mới giận, mới không muốn thừa nhận là bạn gái của anh , đúng không ?”

Anh ta còn tự mình biên cả kịch bản cho hợp lý nữa.

Tôi nghe đến choáng váng, trong lúc mơ màng thậm chí còn muốn gật đầu thử xem sao .

Tất nhiên, chưa kịp gật.

Cố Sâm thở nhẹ một hơi , tự động tiếp tục nói .

“Nếu em thực sự giận thì có thể đánh anh , mắng anh , quẹt sạch thẻ của anh , nhưng chia tay thì tuyệt đối không được !”

Được rồi .

Nhập vai một chút đi , tôi chọn quẹt sạch thẻ của anh .

Bớt tức một chút rồi đấy, cảm ơn.

Thế là tôi thuận theo mà đáp lại .

“Em không giận anh .”

Đôi mắt của Cố Sâm lập tức sáng rực lên, như thể đã chờ sẵn câu này từ lâu, không kìm được mà nói tiếp ngay câu sau .

“Anh không tin, trừ khi em qua đây ôm anh một cái.”

Nói thật nhé.

Dù sao cũng là do va chạm mà mất trí nhớ, nếu bây giờ tôi đập đầu anh một cái, có khi nào lại giúp anh tỉnh táo ra không ?

Khi tôi còn đang do dự.

Trước cửa vang lên tiếng động.

Một bóng người toàn thân đen tuyền đẩy cửa lao vào .

Giọng nữ mềm mại, mang theo tiếng khóc , vừa nói vừa cởi đồ trên người xuống.

“Hu hu hu ~ A Sâm, anh không sao chứ!”

Chiếc áo khoác dài màu đen như đồ dạ hành bị cởi xuống.

“Em vừa nghe nói anh xảy ra chuyện liền chạy tới ngay!”

Cặp kính râm cũng được tháo xuống.

“Anh làm người ta lo c.h.ế.t đi được .”

Chiếc mũ được tháo xuống.

“Sao lại bất cẩn như vậy chứ, anh … Á, xin lỗi , đợi chút, dây khẩu trang mắc vào bông tai rồi … xong rồi . Hu hu hu, A Sâm, anh bị thương ở đâu vậy , để em xem.”

Sau một hồi lục đục, bóng đen kia biến thành một cô gái xinh đẹp mặc váy liền màu trắng.

Cô ấy không dừng lại chút nào, lao thẳng về phía Cố Sâm.

error: Content is protected !!