2
Cảm nhận được điều đó, Cố Sâm cũng lập tức phản ứng, lao thẳng về phía tôi .
Sợ anh quên người ta nên mới tránh né, tôi vội ghé lại , nhỏ giọng nhắc nhở.
“Bạn nữ đi tiệc cố định của anh suốt hai năm nay, tiểu hoa đán đang nổi – Lâm Phi Phi.”
Cố Sâm gật đầu: “Anh biết .”
Không quên, vậy thì tốt .
Có người trò chuyện rồi , tôi yên tâm ăn cơm.
Tôi cong môi định nở nụ cười đáp lại , chuẩn bị ngồi xuống.
Nhưng Cố Sâm lại ra tay trước .
Anh mím chặt môi, ánh mắt sắc như d.a.o quét qua.
“Cút.”
Lâm Phi Phi sững người , tôi cũng đơ người .
Không phải là không quên sao ?
Đây chẳng phải là người thay thế giống nhất với bạch nguyệt quang à ?
Sao mở miệng lại bảo người ta cút luôn vậy trời.
Đúng vậy .
Ông chủ xui xẻo của tôi trong lòng có một bóng hình bạch nguyệt quang yêu mà không được .
Không chết, không kết hôn, cũng không ra nước ngoài.
Còn vì sao anh ta không theo đuổi?
Ai mà biết được .
Tâm tư ông chủ, đừng đoán làm gì.
Tóm lại , từ khi tôi biết được bí mật đó, tôi liền tự nhiên bắt đầu chiều theo sở thích của anh .
Một số buổi tiệc lớn hay vũ hội cần có bạn nữ đi cùng.
Mỗi lần sắp xếp, tôi luôn vô thức tìm những người có ngoại hình hoặc khí chất tương tự bạch nguyệt quang ấy .
Lâm Phi Phi là người thứ tám, cũng là người duy nhất được Cố Sâm nói thẳng là giữ lại , không cần đổi nữa.
Và thế là giữ lại suốt hai năm.
Ánh mắt hóng chuyện qua lại giữa hai người .
Nhìn thấy gương mặt xinh đẹp của Lâm Phi Phi đỏ bừng lên.
Rõ ràng là đã hoàn hồn lại rồi .
Cô ấy không dám tin, hít mũi một cái, cúi đầu bắt đầu dụi mắt.
“A Sâm, là em làm chưa đủ tốt sao ?”
Sắc mặt Cố Sâm càng lúc càng nghiêm nghị.
Giây tiếp theo, anh dứt khoát và kiên quyết nắm lấy tay tôi .
Khi tôi nhận ra có gì đó không ổn , muốn ngăn lại thì đã muộn rồi .
Anh ấy nói ra rồi .
Anh ấy thật sự đã nói ra rồi .
“Không, là trước đây tôi quá tệ. Rõ ràng có bạn gái rồi mà vẫn không giữ đạo đức đàn ông, ra ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt.”
Đôi mắt to tròn của Lâm Phi Phi trợn đến sắp rớt ra ngoài.
“WTF! Hai người …”
Người chuyên ăn dưa(hóng chuyện) phút chốc trở thành nhân vật chính.
Ai hiểu nổi cảm giác này chứ!
Tôi ôm trán, muốn khóc mà không khóc được .
Thế nhưng Cố Sâm vẫn chưa chịu dừng lại .
Anh cẩn thận kéo tôi lại gần bên, giọng điệu càng thêm dịu dàng, nhẹ nhàng.
“Nào, An Ninh, theo anh học : CÚT, XÉO, BIẾN”
“Đối với những người phụ nữ đến gần anh , em phải xử lý như vậy , hiểu chưa ?”
Lâm Phi Phi: “?”
Tôi : “…”
Ai cũng biết , muốn c.h.ế.t là một trạng thái tinh thần.
Không ai muốn trở thành một phần trong trò chơi của người khác, Lâm Phi Phi cũng vậy .
Để lại ánh mắt phức tạp y như biểu đồ hình quạt, cô ấy xách đống đồ linh tinh của mình , lao thẳng ra cửa.
Tôi ngơ ngác rút tay mình lại , kéo giãn khoảng cách với Cố Sâm, bước chân cũng định ra ngoài luôn.
Cảm giác được Cố Sâm định ngăn lại .
Tôi ra tay trước , liếc mắt nhìn sang.
“Cô ấy dựa vào việc có anh chống lưng, thường ngày kiêu căng ngạo mạn với em, giờ em ra ngoài mắng cô ấy vài câu, không được sao ?”
“Anh tự ăn đi .”
Nói xong, tôi không cho anh ta bất kỳ cơ hội nào để phản bác.
Tôi bước nhanh ba bước gộp làm hai, đi thẳng ra khỏi phòng bệnh.
Có hiệu quả rồi .
Quả nhiên anh ta không đuổi theo.
Còn Lâm Phi Phi, đúng như tôi dự đoán, đang đợi tôi ngoài cửa.
Bốn mắt nhìn nhau .
Tôi cười .
Cô ấy cũng cười .
Thời buổi này , đầu có vấn đề mới đi tranh giành đàn ông.
Những lời tôi vừa nói , dĩ nhiên chỉ để đuổi Cố Sâm đi , dọa anh ta thôi.
Lâm Phi Phi bước tới.
“Chị An Ninh, chúc chị và Cố tổng bên nhau dài lâu nha.”
Một câu nói , khiến nụ cười trên mặt tôi đông cứng lại ngay lập tức.
“Không phải như em nghĩ đâu …”
Năm phút sau .
Cuối hành lang bệnh viện.
Lâm Phi Phi – người vừa nghe tôi kể xong toàn bộ sự việc – tròn mắt sững sờ.
“Vậy thì Cố tổng cũng đỉnh thật!”
“Những ký ức khác không sai, chỉ duy nhất nhớ nhầm cô thư ký như chị thành bạn gái.”
Nói đến đây, cô ấy đột nhiên khựng lại .
“Chị An Ninh, Cố tổng anh ấy chẳng lẽ là…”
Tôi như có điều cảm nhận được , cau mày thật chặt.
“Trong tiềm thức nghĩ rằng đã cho chị quá nhiều, nên chỉ muốn biến chị thành lao động miễn phí thôi.”
Thật độc ác!
Lâm Phi Phi: “……”
“Chị ơi, chuyện này căn bản không làm khó được chị đâu !”
Tôi thờ ơ phẩy tay.
“Lăn lộn chốn công sở bao năm, bộ mặt thật của bọn tư bản, chị hiểu rõ trong lòng.”
Lâm Phi Phi đầy vẻ muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ thở dài một tiếng, rồi lấy từ túi ra một thẻ ngân hàng lắc lắc.
“Lần trước ở buổi tiệc, Cố tổng đưa cho em một vai diễn và mười vạn tệ, như thường lệ, tiền chia cho chị một nửa.”
Đúng vậy .
Từ lần đầu tiên làm bạn gái đi tiệc cùng Cố Sâm, Lâm Phi Phi đã rất chủ động chia một nửa thù lao cho tôi .
Cô ấy nói , không có tôi thì cô ấy cũng không có được những thứ đó, một nửa là phần tôi xứng đáng được nhận.
Tôi không trả lời cô ấy , chỉ nghiêm túc biểu cảm lại .
“Sao rồi , có tin tức gì mới không ?”
Lâm Phi Phi lắc đầu. “Mọi thứ đều bình thường, sở thích của Cố tổng không có gì thay đổi rõ rệt…”
Nghe vậy , tôi không khỏi liếc mắt về phía phòng bệnh.
Hừ, anh Lý à , anh không cạnh tranh lại tôi đâu .
Không nán lại lâu.
Tôi tiễn Lâm Phi Phi đi , tâm trạng khá tốt , lại quay về phòng bệnh.
Vừa đẩy cửa vào , liền thấy Cố Sâm đang ngồi trước bàn đầy đồ ăn vẫn chưa động đũa, ánh mắt ngóng trông nhìn tôi .
Như đang dỗ, mà lại giống đang lấy lòng, anh ta vỗ vỗ chiếc ghế bên cạnh.
“Ở một mình anh ăn không ngon, muốn đợi em cùng ăn.”
Chậc, sao tự nhiên lại thấy có chút dễ thương thế này .
Tổng tài lạnh lùng hóa thành cún con dính người .
Muốn quay video lại quá, chờ anh ta khôi phục trí nhớ sẽ phát cho xem.
Tôi khẽ ho hai tiếng, rồi ngồi xuống cạnh anh .
Vừa cầm đũa lên, trong bát tôi đã có thêm một miếng cá.
Cố Sâm khẽ hất cằm, vừa ra hiệu vừa giải thích:
“Anh đã gỡ hết xương rồi .”
“Ồ.”
Tôi đáp qua loa, rồi chuyển chủ đề.
“Bữa tiệc tối mai, anh muốn hủy hay là…”
Cố Sâm không cần suy nghĩ.
“Không hủy.”
Tôi gật đầu hiểu ý, tiện tay đẩy điện thoại ra trước mặt anh .
“Vậy anh chọn một người đi cùng đi .”
Sắc mặt Cố Sâm lập tức đen sì.
“Hứa An Ninh, em rất muốn làm hoàng hậu, đúng không ?”
Tôi cạn lời.
“Gì mà tào lao vậy chứ.”
Tay Cố Sâm vẫn không ngừng, lại gắp thêm một miếng cá bỏ vào bát tôi .
“Vậy em bận rộn giúp anh chọn phi tần làm gì?”
Tôi : “……”
Giữa tiếng chén đũa va chạm nhau liên tục, giọng Cố Sâm lại rất nhẹ.
Anh nói :
“Không cần ai khác, chỉ cần em.”
Được thôi.
Nhận quà của Lâm Phi Phi bao lâu nay rồi .
Bạn nữ đi dự tiệc thôi mà, đi thì đi , cũng coi như chẳng phải là làm không công.
Tôi chấp nhận.
Nhưng mà, tình huống hiện tại là sao đây?
Tôi đứng ngoài phòng bệnh, cách một cánh cửa đối đầu với Cố Sâm đang ở bên trong, có vẻ như tôi mà đi thì anh ta cũng sẽ theo tôi luôn.
“Cố tổng, bác sĩ nói anh cần phải ở lại bệnh viện theo dõi hai mươi bốn tiếng.”
Cố Sâm gật đầu mạnh: “Biết rồi .”
Tôi lại nói tiếp.
“Bác sĩ còn dặn anh phải hạn chế vận động, nên nằm nghỉ nhiều hơn.”
Cố Sâm lại gật đầu mạnh lần nữa: “Cũng biết luôn rồi .”
Hỏi gì đáp nấy, thái độ thì tốt không chê được , nhưng lại chẳng chịu nhúc nhích.
Tôi hít sâu một hơi , định nói thêm thì mùi hương thanh lạnh của gỗ thông bất ngờ bao phủ lấy tôi , mang theo cảm giác đầy áp lực.
Cố Sâm dang tay ôm lấy tôi .
Lần này , tôi đứng , anh cũng đứng .
Hơi thở nóng ẩm kèm theo giọng nói của anh phả lướt bên tai tôi .
“Cái bệnh viện c.h.ế.t tiệt này , phòng đơn mà lại chỉ có một cái giường.”
Vậy anh nghĩ xem, tại sao gọi là phòng đơn?
“Anh biết em chắc chắn rất muốn ở lại đây với anh , nhưng tiếc là điều kiện không cho phép.”
Không, tôi thật sự không muốn .
“An Ninh, em thơm quá.”
Lời lẩm bẩm trong lòng tôi nghẹn lại , tim đột nhiên đập loạn, mất hết quy luật.
Tôi cứng đờ cả người , hoàn toàn không biết phải làm gì.
May mà Cố Sâm kịp thời buông ra .
Khuôn mặt tuấn tú của anh treo một nụ cười , lùi về lại chỗ cũ.
“Bảo tài xế của anh đưa em về.”
“Về đến nhà thì nhớ nhắn cho anh .”
Trong lúc hoảng loạn, không biết lấy đâu ra can đảm, tôi giơ tay chỉ vào giường, ra lệnh.
“Anh, anh mau nằm xuống lại cho em!”
Cố Sâm lập tức quay người , động tác gọn gàng ngồi xuống giường.
Anh nhìn tôi chằm chằm, trong mắt không những không giảm đi ý cười mà còn đậm hơn.
“An Ninh của anh đáng yêu quá, còn biết đỏ mặt nữa!”
Tối hôm đó về nhà.
Tôi phải tắm một cái mới có thể bình tĩnh lại , rồi trong lúc đang nghĩ xem trí nhớ của Cố Sâm bao giờ mới hồi phục thì ngủ quên mất.
Tập đoàn Cố thị là một trong những doanh nghiệp hàng đầu ở thành phố A.
Thiếu Cố Sâm một ngày, vậy mà mọi việc vẫn chạy vù vù.


