3

Tôi bận túi bụi, đến tận trưa mới có thời gian nhìn điện thoại.

Sáng sớm Cố Sâm có nhắn tin cho tôi , hỏi tôi dậy chưa .

Lúc đó tôi đang vội chấm công, vội vã trả lời một câu.

Tôi đã chuẩn bị tâm lý rằng anh sẽ còn nhắn thêm, nhưng không ngờ lại nhiều đến mức này .

Trung bình cứ nửa tiếng lại một tin nhắn.

“An Ninh.”

“An Ninh.”

……

Toàn bộ phía trước chỉ là gọi tên tôi , cho đến tin nhắn cuối cùng được gửi cách đây vài phút.

“Anh rất nhớ em.”

Mặt tôi bỗng nóng ran mà chẳng rõ lý do.

Tôi ho nhẹ một tiếng trong văn phòng vắng tanh, rồi nhanh chóng soạn tin nhắn, gửi đi hai dòng.

“Sáng nay bận quá.”

“Anh ăn trưa chưa ?”

Sau khi gửi xong, tôi ngẩn người mất hai giây, mới sực tỉnh.

Những lời ngoài phạm vi công việc thế này mà tôi lại trả lời một cách quá tự nhiên rồi .

Vừa định gõ thêm mấy chữ, thì một tin nhắn nhảy ra .

“Anh đang ở dưới công ty.”

“Có thể lên tìm em không ?”

Ừm… tổng tài đang hỏi thư ký riêng của mình rằng, anh có thể lên tòa nhà của chính mình , vào văn phòng của chính mình hay không .

Tôi gõ chữ trong trạng thái tê liệt.

“Chắc là… được .”

Không lâu sau , Cố Sâm xách hai hộp giữ nhiệt lon ton đi vào .

Tôi gõ gõ vào chiếc bàn nhỏ mình đang ngồi , ra hiệu cho anh nhìn sang, sau đó dò hỏi.

“Anh nhớ ra gì chưa ?”

Cố Sâm nghiêm túc suy nghĩ một lúc, rồi lập tức tỏ ra như vừa ngộ ra chân lý.

“Quả nhiên anh rất thích em, đến cả làm việc cũng phải để em ở bên cạnh.”

Tôi : “…”

“Thôi được rồi , ăn cơm đi .”

Có tiền lệ từ vụ gỡ xương cá hôm qua, hôm nay dưới sự chăm sóc ân cần của Cố Sâm – bóc tôm, gắp đồ ăn – tôi ăn càng thấy yên tâm hơn.

Ăn xong, gần như cùng lúc.

Cả hai chúng tôi cùng buông đũa, đứng dậy.

Với chút bối rối muộn màng, tôi nhanh nhẹn chặn bàn tay anh đang với về phía bàn ăn:

“Để em dọn cho.”

Cố Sâm không từ chối.

Anh mỉm cười đồng ý, rồi bước về phía cửa.

Sắp quay lại bệnh viện rồi sao ?

Nhanh vậy à ?

Tôi vừa rút lại ánh mắt, còn đang phân vân có nên quay đầu hỏi thêm vài câu hay không , thì chợt nghe thấy một tiếng “cạch” giòn tan.

Tay đang dọn hộp giữ nhiệt khựng lại , cả tim tôi cũng theo đó giật thót.

Đây là…

Tiếng khóa trái cửa văn phòng.

Không thể nào.

Không ngờ anh lại là kiểu tổng tài như vậy đấy, Cố Sâm.

Con người không thể… ít nhất cũng không nên…

Ở văn phòng ban ngày ban mặt làm mấy chuyện đó!

Tôi cố sức lắc đầu, cố kiềm chế nhiệt độ đang không ngừng dâng lên trên mặt, buộc bản thân phải giữ bình tĩnh.

Giả làm bạn gái thì đụng chạm một chút còn tạm chấp nhận được , nhưng mấy chuyện không thể miêu tả hơn nữa, tuyệt đối không được !

Nếu Cố Sâm dám lại gần, tôi sẽ tóm lấy ngón út của anh , bẻ mạnh ra sau , nhân lúc anh đau, cúi người ôm lấy cánh tay anh , nhất định phải tặng anh một cú quật vai đẹp mắt!

Tuy nhiên.

Tiếng bước chân không hề tiến lại gần tôi .

Cố Sâm hình như đi về phía ghế sofa.

Phải rồi , lúc nghỉ ngơi anh không thích bị làm phiền, từng có thói quen khóa cửa ngủ trong một khoảng thời gian nhất định.

Trái tim tôi rơi xuống lại vị trí cũ.

Chú ý của tôi vừa trở lại với mặt bàn, thì phía sau đã vang lên tiếng sột soạt khe khẽ.

Không hẳn là lớn, nhưng nghe vào tai lại thấy hơi kỳ lạ.

Giữa việc mạo muội lên tiếng hỏi và giả vờ không nghe thấy gì, tôi chọn… lén nhìn .

Chầm chậm nghiêng người , liếc mắt về phía sau .

Một cảnh tượng khiến m.á.u huyết dồn lên não, cực kỳ gây sốc, đập thẳng vào tầm mắt tôi .

Cố Sâm đã cởi chiếc áo khoác ngoài, chiếc sơ mi trắng bên trong được mở bung gần hết hàng cúc, anh đang cúi đầu vật lộn với mấy chiếc còn lại .

Gương mặt tuấn tú lúc này lại không còn thu hút sự chú ý nhất nữa.

Dọc theo đường xương hàm rắn rỏi là chiếc cổ dài, xương quai xanh, rồi xuống dưới nữa là những đường cơ rõ ràng mạch lạc…

“Xẹt–”

Tôi nghe thấy tiếng CPU trong đầu mình cháy khét lẹt.

“Cố tổng! Anh… anh đang làm gì vậy ?”

Cố Sâm nghe thấy thì ngẩng đầu, vẻ mặt vô tội, tay vẫn tiếp tục động tác.

“Cởi đồ đó.”

Trong đầu thì rất rõ ràng rằng không được nhìn bậy, nhưng ánh mắt lại không kiềm được mà cứ nhìn sang.

Phải nói thật, vóc dáng của Cố Sâm đúng là minh chứng hoàn hảo cho câu: mặc đồ thì gầy, cởi ra thì có cơ bắp.

Thấy cúc áo cuối cùng cũng được gỡ xong, Cố Sâm giơ tay định cởi áo ra .

Tôi hành động nhanh hơn suy nghĩ, lao lên một bước, giữ chặt lấy đôi tay đang dừng ở vị trí ngang bụng của anh .

Hự, cơ bụng!

Cảm giác thật sự rất tốt .

Cũng chính lúc này , tôi mới nhìn thấy bộ vest mới tinh được đặt trên ghế sofa.

Hóa ra cởi đồ là để thay đồ.

Tôi hơi ngẩng đầu lên, câu nói vừa ra đến miệng, đành phải nuốt xuống, chế lại thành câu khác.

“Anh… anh thay đồ trong văn phòng, em thấy… không được hay cho lắm.”

Cố Sâm nhíu mày, có vẻ hơi ngại, liền phản ngược lại nắm lấy tay tôi , đưa vào phần vạt áo sơ mi đang buông xuống.

“Nếu anh thay đồ trong văn phòng là không hợp, vậy em thay giúp anh đi .”

Tôi : “?”

Tôi lập tức túm lấy cổ áo của anh , kéo cả người cùng bộ vest trên ghế, nhét thẳng vào phòng thay đồ nhỏ bên trong văn phòng.

Tôi đã dọn dẹp xong toàn bộ bàn.

Cánh cửa phòng thay đồ nhỏ vẫn không có dấu hiệu sẽ mở ra .

Ngồi xuống trước máy tính, nhưng rồi lại không kìm được mà đứng dậy.

Đi tới đi lui, chẳng mấy chốc đã đứng trước cửa.

Tôi gõ cửa rất nhẹ, thử gọi một tiếng.

“Cố tổng?”

Không có ai đáp lại .

Dù sao cũng là bệnh nhân đang trong thời gian theo dõi chấn động não.

Nghĩ vậy , tôi đặt tay lên nắm cửa.

Không khóa.

Khẽ xoay nhẹ, cửa mở ra .

Trong phòng chỉ bật một chiếc đèn nhỏ màu vàng ấm.

Cố Sâm nhắm mắt, hàng lông mi dài và cong đổ bóng xuống một mảng lớn, dáng vẻ như đang tựa vào ghế sofa nhỏ bên trong và ngủ say.

Cứ tưởng bộ đồ đó bắt buộc phải thay , giờ nhìn lại , cũng chẳng đến mức cần thiết.

Tôi đứng yên hai giây, rồi đưa tay kéo chiếc chăn lông xếp gọn bên cạnh, vừa cúi người đắp lên người Cố Sâm vừa lầm bầm.

“Đầu óc đã hỏng rồi , đừng lại phát sinh thêm bệnh gì mới nữa.”

Lời vừa dứt, người đang nằm trên sofa đột nhiên kéo lấy tay tôi .

Xong đời!

Nói xấu sếp, còn bị bắt tại trận.

Một tia hoảng hốt thoáng qua, nhưng rất nhanh tôi lấy lại bình tĩnh.

Với tư cách là bạn gái của Cố Sâm, nói anh ấy vài câu thì sao chứ?

Có lý do chính đáng, giọng tôi cũng cao lên vài phần.

“Chẳng lẽ không đúng à ?”

Nhưng … không có phản ứng gì.

Tôi sững lại một lúc mới nhận ra — người ta căn bản chưa tỉnh.

Khoảng cách gần quá rồi .

Dưới ánh đèn, tôi gần như có thể thấy rõ từng sợi lông tơ mịn màu trắng trên gương mặt Cố Sâm.

Đàn ông mà da đẹp thế này .

Tôi sờ một cái thì sao chứ?

Ý nghĩ liều lĩnh rục rịch nổi lên, rồi tôi thực sự làm luôn.

Ngay khoảnh khắc ngón tay tôi sắp chạm vào mục tiêu, Cố Sâm khẽ nhíu mày, thì thầm một tiếng.

Chỉ cần cách xa một chút thôi, tôi cũng không đến mức nghe rõ như thế này .

“Zenobia, đừng nghịch.”

Zenobia — tên tiếng Anh của Khương Chi, ảnh hậu mới nổi trong giới giải trí.

Chính là bạch nguyệt quang mà Cố Sâm luôn canh cánh trong lòng.

Bất chợt tôi nhớ tới bản báo cáo tuần sắp đến hạn nộp mà mình còn chưa bắt đầu.

Từng ngón tay, tôi từ tốn gỡ tay Cố Sâm ra , rồi quay người rời khỏi phòng thay đồ nhỏ.

Hoàng hôn dần buông.

Trong phòng thay đồ vang lên tiếng động.

Chắc là Cố Sâm đã tỉnh.

Như thể đã tính trước trong lòng, anh bước ra khỏi phòng đúng vào lúc tôi vừa thay xong lễ phục, thợ trang điểm và stylist cũng đã rời đi .

Anh cũng đã thay đồ.

Là một bộ vest xám đặt may riêng.

Lạnh lùng, cấm dục, cao quý…

Anh nhìn tôi , khẽ mấp máy đôi môi mỏng.

“Lại đây.”

Hai chữ ngắn gọn vang vọng trong văn phòng rộng lớn.

Nếu không phải ngay sau đó anh đưa tay ra , hé lộ món đồ nhỏ trong lòng bàn tay, tôi suýt nữa đã nghi ngờ anh đã khôi phục trí nhớ rồi .

Thấy tôi ngẩn người , Cố Sâm lên tiếng thúc giục.

“Đeo giúp anh .”

Một chiếc ghim cài hình hoa tulip trắng, không hề hợp với bộ vest anh đang mặc, nhưng lại hoàn toàn ăn khớp với lễ phục của tôi .

Tôi bất giác cúi đầu liếc nhìn bản thân .

Khi nhà thiết kế mang lễ phục đến, có đặc biệt giới thiệu về ý tưởng thiết kế.

Là hoa tulip trắng được yêu thích vào mùa xuân.

Tay tôi vừa chạm vào , liền rụt lại .

“Thôi đừng đeo nữa, rồi anh sẽ hối hận.”

Chắc chắn không sai, buổi tiệc tối nay, khả năng đụng mặt Khương Chi lên đến chín mươi chín phẩy chín phần trăm.

Nếu bị bạch nguyệt quang hiểu lầm, thì phiền toái lắm.

Thế là, trong văn phòng liền diễn ra một đoạn đối thoại kỳ quái.

Cố Sâm giọng điệu châm chọc:

“Anh sẽ hối hận? Không muốn thì cứ nói không muốn đi , đừng lấy anh ra làm cái cớ, đến chó nghe còn phải lắc đầu.”

Tôi : “Không phải như vậy !”

Cố Sâm tức tối:

“Chẳng qua là em không yêu anh nữa, đến cả để người khác biết anh là bạn trai em cũng không muốn .”

Tôi : “Không có chuyện đó!”

Cố Sâm tủi thân :

“Em không muốn đeo giúp thì để anh tự đeo.”

error: Content is protected !!