Chương 5

"Chuyện này kéo dài cả năm rồi, giờ cũng nên chọn ngày cưới cho hai đứa nhỏ thôi."

Bùi Cảng liếc nhìn ông nội, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười lạnh lẽo, không hề có chút ấm áp.

"Vốn dĩ ngày mai con cũng định hẹn chú Nhậm để bàn chuyện."

Ba Nhậm vừa cười vừa gật đầu, nhưng nụ cười còn chưa kịp nở trọn thì đã cứng đờ khi nghe câu nói tiếp theo của anh.

"Nhân tiện, chúng ta cũng bàn luôn về dự án khu phát triển mới."

"Cái gì? Khu phát triển nào?"

Ba Nhậm trợn tròn mắt, gần như bật thốt thành tiếng.

Gương mặt Bùi Chấn Quốc cũng lập tức sa sầm.

Chỉ có Nhậm Tư Nghi vẫn giữ nguyên vẻ e thẹn, nụ cười ngượng ngùng trên môi, hoàn toàn không nhận ra cơn sóng ngầm đang cuộn trào xung quanh.

"Ba, là khu đất ở Bắc Thành đó. A Cảng nói chuyện này rất gấp."

"Đêm qua…"

Nhậm Tư Nghi khẽ cúi đầu, hai gò má ửng hồng như đang nhớ lại điều gì.

"Dù sao thì tối qua, con cũng đã dùng con dấu của ba… đóng trước cho anh ấy rồi."

Lời vừa dứt, sắc mặt của hai ông già đồng loạt trắng bệch.

Mỗi câu cô ta nói ra đều chẳng khác nào một nhát d.a.o đ.â.m thẳng vào thể diện của cả hai gia đình.

Chỉ với vài câu ngắn ngủi, Bùi Chấn Quốc đã tức đến mức ngất xỉu ngay tại chỗ.

Còn ba Nhậm thì run lên vì giận dữ, cuối cùng bị bảo vệ cưỡng chế đưa ra ngoài.

Trong phòng họp chỉ còn lại Nhậm Tư Nghi đứng c.h.ế.t lặng giữa sàn.

Cô ta giống như một con rối bị cắt đứt dây điều khiển, cả người run rẩy, ánh mắt ngập tràn hoang mang.

Đến lúc này, cô ta mới thật sự hiểu mình đang ở trong hoàn cảnh thế nào.

Đôi mắt đỏ hoe, giọng nghẹn lại.

"Thì ra… từ đầu đến cuối anh đều lợi dụng tôi?"

"Những gì anh đối xử tốt với tôi đều là giả, chỉ để lấy lòng tin của tôi rồi dùng nó đối phó với ba tôi?"

"Tôi không hiểu chuyện làm ăn của các người, nhưng… tôi chưa từng làm gì có lỗi với anh!"

"Rõ ràng biết anh có bạn gái, tôi vẫn đợi đến khi anh chia tay mới dám bước đến gần."

"Vậy mà anh lại có thể đối xử với tôi như thế?"

Nhậm Tư Nghi vốn luôn nghĩ rằng, chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, mặc cho ba cô ta dùng cổ phần công ty ép cô gả cho anh, thì Bùi Cảng sẽ thật lòng yêu cô.

Nhưng giờ đây, khi đã giành lại toàn bộ quyền kiểm soát cổ phần, anh cũng chẳng còn chút kiên nhẫn nào dành cho cô nữa.

Giọng anh lạnh đến thấu xương, sắc bén như lưỡi d.a.o.

"Chưa từng có lỗi sao?"

"Nếu không có đặc quyền, cô nghĩ mình đủ tư cách ngồi ở vị trí hiện tại trong Bùi thị?"

Nhậm Tư Nghi nhìn anh, ánh mắt như lần đầu tiên mới thật sự thấy rõ con người trước mặt.

Cô bật cười.

Nước mắt vẫn không ngừng lăn xuống.

"À…"

"Thì ra là vậy."

"Anh đang bênh vực Lê Châu… đúng không?"

Bùi Cảng khẽ nhíu mày.

Anh không ngờ cô ta lại biết đến cái tên ấy.

Chỉ một động tác nhíu mày rất nhẹ.

Nhưng Nhậm Tư Nghi vốn nhạy cảm, lập tức nhận ra.

Hóa ra…

Lê Châu mới là điểm yếu duy nhất của người đàn ông này.

Đôi mắt Nhậm Tư Nghi đỏ rực, giọng nói run lên vì căm hận.

"Lê Châu sáng nay đã nộp đơn xin nghỉ việc rồi."

"Cô ta chỉ là nhân viên cấp dưới, cấp bốn trở xuống không cần anh phê duyệt."

"Tôi đoán chắc anh vẫn chưa biết, nên tốt bụng báo cho anh một tiếng."

Bùi Cảng lập tức siết chặt nắm tay, đồng tử co rút.

Anh liếc nhìn đồng hồ, đứng bật dậy, giọng lạnh băng.

"Tôi có việc, đi trước."

"Nếu cô còn chuyện gì thì… tùy."

Nói xong, anh sải bước rời khỏi phòng.

Nhậm Tư Nghi nhìn theo bóng lưng anh, nhận ra bước chân anh ngày một gấp gáp, không giấu nổi sự hoảng loạn.

Đột nhiên, cô ta hét lớn về phía sau.

"À đúng rồi!"

Toàn thân cô run lên, m.á.u trong người như sôi trào.

Từng chữ thốt ra vừa đầy khoái trá, vừa nhuốm mùi máu tanh.

"Tối qua Lê Châu đã nhìn thấy chúng ta hôn nhau rồi!"

Cô ta thấy rất rõ.

Bàn tay đang đặt trên tay nắm cửa của Bùi Cảng bỗng khựng lại giữa không trung.

Nhậm Tư Nghi bật cười.

Nụ cười méo mó, giọng nói run rẩy nhưng đầy hả hê.

"Anh không nhìn thấy đâu…"

"Biểu cảm lúc đó của cô ta…"

"Chậc chậc… tiếc thật."

Bùi Cảng phóng xe về nhà, gần như chạy đua với thời gian.

Suốt dọc đường, anh gọi liên tục.

Nhưng Lê Châu không hề bắt máy.

Khi mở cửa bước vào, mọi thứ trong nhà vẫn y nguyên như lúc sáng anh rời đi.

Chiếc gối ôm cô thích nhất vẫn nghiêng nghiêng trên ghế sofa, trông vừa ngộ nghĩnh vừa quen thuộc.

Quần áo của cô vẫn được gấp ngay ngắn trong tủ.

Sạch sẽ, gọn gàng.

Như thể cô chưa từng rời khỏi nơi này.

Nhịp tim vốn dồn dập của Bùi Cảng cuối cùng cũng chậm lại đôi chút.

Một chút bình yên mong manh vừa mới xuất hiện.

Nhưng ngay giây sau…

Ánh mắt anh dừng lại nơi đầu giường.

Trên chiếc tủ đầu giường đặt hai chiếc nhẫn đôi.

Bên dưới là một mảnh giấy nhỏ bị ép chặt.

"Chia tay. Trả lại anh."

Trong tai nghe vẫn lặp đi lặp lại giọng nói máy móc lạnh lùng.

"Số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được…"

Từng câu từng chữ như những mũi tên tẩm độc xuyên thẳng vào tim anh.

Đúng lúc ấy, điện thoại đổ chuông.

Là một số lạ.

Bùi Cảng…

Người từng bình tĩnh ký vào giấy chứng tử của ba mẹ.

Người từng lạnh lùng đối mặt với việc bị người thân cướp mất cổ phần.

Lần đầu tiên…

Bàn tay anh khẽ run.

"Alô."

Trái tim anh như treo lơ lửng giữa khoảng không.

Giọng nói khàn đặc, vẫn cố níu lấy tia hy vọng cuối cùng.

"Tiểu Châu?"

Đầu dây bên kia vang lên một giọng nói xa lạ nhưng rất lịch sự.

"Xin chào anh Bùi."

"Chúng tôi là nhân viên phụ trách của nhà hàng Sunset mà anh đã bao trọn."

"Bây giờ đã là 18 giờ 31 phút."

"Tôi thấy cả anh lẫn bạn gái đều chưa đến."

"Xin hỏi buổi cầu hôn của anh có cần dời sang thời gian khác không ạ?"

Trái tim anh rơi thẳng xuống vực sâu.

Từng mảnh vỡ vụn.

Đau đến mức không thể hít thở.

Thế nhưng…

Anh không còn thời gian để đau lòng.

Bởi ngay sau đó là chuỗi ngày dài thức trắng.

Anh phải đối phó với ba Nhậm và ông nội.

Hai người dù đã ở thế cùng đường vẫn cố vùng vẫy để giành lại quyền lực.

Anh đã tra được tung tích của Lê Châu.

Nhưng lại không thể đến tìm cô.

Mãi đến ngày thứ hai mươi chín sau khi chia tay.

"Bùi thị" cuối cùng mới thật sự hoàn toàn thuộc về Bùi Cảng.

Chương 5

"Chuyện này kéo dài cả năm rồi, giờ cũng nên chọn ngày cưới cho hai đứa nhỏ thôi."

Bùi Cảng liếc nhìn ông nội, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười lạnh lẽo, không hề có chút ấm áp.

"Vốn dĩ ngày mai con cũng định hẹn chú Nhậm để bàn chuyện."

Ba Nhậm vừa cười vừa gật đầu, nhưng nụ cười còn chưa kịp nở trọn thì đã cứng đờ khi nghe câu nói tiếp theo của anh.

"Nhân tiện, chúng ta cũng bàn luôn về dự án khu phát triển mới."

"Cái gì? Khu phát triển nào?"

Ba Nhậm trợn tròn mắt, gần như bật thốt thành tiếng.

Gương mặt Bùi Chấn Quốc cũng lập tức sa sầm.

Chỉ có Nhậm Tư Nghi vẫn giữ nguyên vẻ e thẹn, nụ cười ngượng ngùng trên môi, hoàn toàn không nhận ra cơn sóng ngầm đang cuộn trào xung quanh.

"Ba, là khu đất ở Bắc Thành đó. A Cảng nói chuyện này rất gấp."

"Đêm qua…"

Nhậm Tư Nghi khẽ cúi đầu, hai gò má ửng hồng như đang nhớ lại điều gì.

"Dù sao thì tối qua, con cũng đã dùng con dấu của ba… đóng trước cho anh ấy rồi."

Lời vừa dứt, sắc mặt của hai ông già đồng loạt trắng bệch.

Mỗi câu cô ta nói ra đều chẳng khác nào một nhát d.a.o đ.â.m thẳng vào thể diện của cả hai gia đình.

Chỉ với vài câu ngắn ngủi, Bùi Chấn Quốc đã tức đến mức ngất xỉu ngay tại chỗ.

Còn ba Nhậm thì run lên vì giận dữ, cuối cùng bị bảo vệ cưỡng chế đưa ra ngoài.

Trong phòng họp chỉ còn lại Nhậm Tư Nghi đứng c.h.ế.t lặng giữa sàn.

Cô ta giống như một con rối bị cắt đứt dây điều khiển, cả người run rẩy, ánh mắt ngập tràn hoang mang.

Đến lúc này, cô ta mới thật sự hiểu mình đang ở trong hoàn cảnh thế nào.

Đôi mắt đỏ hoe, giọng nghẹn lại.

"Thì ra… từ đầu đến cuối anh đều lợi dụng tôi?"

"Những gì anh đối xử tốt với tôi đều là giả, chỉ để lấy lòng tin của tôi rồi dùng nó đối phó với ba tôi?"

"Tôi không hiểu chuyện làm ăn của các người, nhưng… tôi chưa từng làm gì có lỗi với anh!"

"Rõ ràng biết anh có bạn gái, tôi vẫn đợi đến khi anh chia tay mới dám bước đến gần."

"Vậy mà anh lại có thể đối xử với tôi như thế?"

Nhậm Tư Nghi vốn luôn nghĩ rằng, chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, mặc cho ba cô ta dùng cổ phần công ty ép cô gả cho anh, thì Bùi Cảng sẽ thật lòng yêu cô.

Nhưng giờ đây, khi đã giành lại toàn bộ quyền kiểm soát cổ phần, anh cũng chẳng còn chút kiên nhẫn nào dành cho cô nữa.

Giọng anh lạnh đến thấu xương, sắc bén như lưỡi d.a.o.

"Chưa từng có lỗi sao?"

"Nếu không có đặc quyền, cô nghĩ mình đủ tư cách ngồi ở vị trí hiện tại trong Bùi thị?"

Nhậm Tư Nghi nhìn anh, ánh mắt như lần đầu tiên mới thật sự thấy rõ con người trước mặt.

Cô bật cười.

Nước mắt vẫn không ngừng lăn xuống.

"À…"

"Thì ra là vậy."

"Anh đang bênh vực Lê Châu… đúng không?"

Bùi Cảng khẽ nhíu mày.

Anh không ngờ cô ta lại biết đến cái tên ấy.

Chỉ một động tác nhíu mày rất nhẹ.

Nhưng Nhậm Tư Nghi vốn nhạy cảm, lập tức nhận ra.

Hóa ra…

Lê Châu mới là điểm yếu duy nhất của người đàn ông này.

Đôi mắt Nhậm Tư Nghi đỏ rực, giọng nói run lên vì căm hận.

"Lê Châu sáng nay đã nộp đơn xin nghỉ việc rồi."

"Cô ta chỉ là nhân viên cấp dưới, cấp bốn trở xuống không cần anh phê duyệt."

"Tôi đoán chắc anh vẫn chưa biết, nên tốt bụng báo cho anh một tiếng."

Bùi Cảng lập tức siết chặt nắm tay, đồng tử co rút.

Anh liếc nhìn đồng hồ, đứng bật dậy, giọng lạnh băng.

"Tôi có việc, đi trước."

"Nếu cô còn chuyện gì thì… tùy."

Nói xong, anh sải bước rời khỏi phòng.

Nhậm Tư Nghi nhìn theo bóng lưng anh, nhận ra bước chân anh ngày một gấp gáp, không giấu nổi sự hoảng loạn.

Đột nhiên, cô ta hét lớn về phía sau.

"À đúng rồi!"

Toàn thân cô run lên, m.á.u trong người như sôi trào.

Từng chữ thốt ra vừa đầy khoái trá, vừa nhuốm mùi máu tanh.

"Tối qua Lê Châu đã nhìn thấy chúng ta hôn nhau rồi!"

Cô ta thấy rất rõ.

Bàn tay đang đặt trên tay nắm cửa của Bùi Cảng bỗng khựng lại giữa không trung.

Nhậm Tư Nghi bật cười.

Nụ cười méo mó, giọng nói run rẩy nhưng đầy hả hê.

"Anh không nhìn thấy đâu…"

"Biểu cảm lúc đó của cô ta…"

"Chậc chậc… tiếc thật."

Bùi Cảng phóng xe về nhà, gần như chạy đua với thời gian.

Suốt dọc đường, anh gọi liên tục.

Nhưng Lê Châu không hề bắt máy.

Khi mở cửa bước vào, mọi thứ trong nhà vẫn y nguyên như lúc sáng anh rời đi.

Chiếc gối ôm cô thích nhất vẫn nghiêng nghiêng trên ghế sofa, trông vừa ngộ nghĩnh vừa quen thuộc.

Quần áo của cô vẫn được gấp ngay ngắn trong tủ.

Sạch sẽ, gọn gàng.

Như thể cô chưa từng rời khỏi nơi này.

Nhịp tim vốn dồn dập của Bùi Cảng cuối cùng cũng chậm lại đôi chút.

Một chút bình yên mong manh vừa mới xuất hiện.

Nhưng ngay giây sau…

Ánh mắt anh dừng lại nơi đầu giường.

Trên chiếc tủ đầu giường đặt hai chiếc nhẫn đôi.

Bên dưới là một mảnh giấy nhỏ bị ép chặt.

"Chia tay. Trả lại anh."

Trong tai nghe vẫn lặp đi lặp lại giọng nói máy móc lạnh lùng.

"Số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được…"

Từng câu từng chữ như những mũi tên tẩm độc xuyên thẳng vào tim anh.

Đúng lúc ấy, điện thoại đổ chuông.

Là một số lạ.

Bùi Cảng…

Người từng bình tĩnh ký vào giấy chứng tử của ba mẹ.

Người từng lạnh lùng đối mặt với việc bị người thân cướp mất cổ phần.

Lần đầu tiên…

Bàn tay anh khẽ run.

"Alô."

Trái tim anh như treo lơ lửng giữa khoảng không.

Giọng nói khàn đặc, vẫn cố níu lấy tia hy vọng cuối cùng.

"Tiểu Châu?"

Đầu dây bên kia vang lên một giọng nói xa lạ nhưng rất lịch sự.

"Xin chào anh Bùi."

"Chúng tôi là nhân viên phụ trách của nhà hàng Sunset mà anh đã bao trọn."

"Bây giờ đã là 18 giờ 31 phút."

"Tôi thấy cả anh lẫn bạn gái đều chưa đến."

"Xin hỏi buổi cầu hôn của anh có cần dời sang thời gian khác không ạ?"

Trái tim anh rơi thẳng xuống vực sâu.

Từng mảnh vỡ vụn.

Đau đến mức không thể hít thở.

Thế nhưng…

Anh không còn thời gian để đau lòng.

Bởi ngay sau đó là chuỗi ngày dài thức trắng.

Anh phải đối phó với ba Nhậm và ông nội.

Hai người dù đã ở thế cùng đường vẫn cố vùng vẫy để giành lại quyền lực.

Anh đã tra được tung tích của Lê Châu.

Nhưng lại không thể đến tìm cô.

Mãi đến ngày thứ hai mươi chín sau khi chia tay.

"Bùi thị" cuối cùng mới thật sự hoàn toàn thuộc về Bùi Cảng.

error: Content is protected !!