Chương 9
Tôi ngồi bất động trước cửa phòng chăm sóc đặc biệt.
Những người đến trước là năm vị luật sư từ phương xa bay tới.
Họ yêu cầu tôi ký vào một chồng giấy tờ dày cộp.
Tôi đọc không hiểu được bao nhiêu chữ trên đó.
Chỉ có hai dòng là tôi hiểu rõ.
Chỉ cần Bùi Cảng qua đời hoặc mất năng lực hành vi, toàn bộ tài sản của anh sẽ vô điều kiện thuộc về Lê Châu.
Ngay cả chính anh cũng không có bất kỳ lý do gì để thu hồi.
Tôi ôm mặt.
Cuối cùng gục xuống, khóc nức nở.
Anh đã dùng cả mạng sống của mình để nói rằng anh yêu tôi.
Rồi trước ranh giới giữa sống và c.h.ế.t, anh nói lời xin lỗi.
Tôi thật sự không hiểu.
Làm sao một người vừa có thể yêu ai đó đến mức ấy, lại vừa có thể cao ngạo đến mức làm tổn thương chính người mình yêu?
Một trong những vị luật sư lớn tuổi hơn, cũng là người đã chứng kiến Bùi Cảng trưởng thành từ nhỏ, kể lại đầu đuôi mọi chuyện cho tôi nghe rồi thở dài.
"Việc cậu ấy lợi dụng Nhậm Tư Nghi để xoay chuyển cục diện là bất đắc dĩ."
"Bùi Cảng từ nhỏ đã kiêu hãnh và cố chấp."
"Có lẽ chính vì thế, cậu ấy thà để cô hiểu lầm rằng mình phản bội, cũng không muốn nói sự thật với cô."
"Bắt cậu ấy để lộ mặt yếu đuối trước cô, chẳng khác nào bắt cậu ấy c.h.ế.t đi một lần."
Tay trái của tôi cuối cùng cũng được tháo chỉ.
Nhưng Bùi Cảng vẫn chưa tỉnh lại.
Tôi đến nhà hàng Sunset.
Khi mặt trời dần lặn xuống, ở bàn bên cạnh có người đang cầu hôn.
Tiếng reo hò ấm áp vang khắp nhà hàng.
Cô gái đỏ mặt, nước mắt rưng rưng, rồi gật đầu nhận lấy chiếc nhẫn giữa những tràng pháo tay chúc mừng.
Hai người họ rời đi trong dáng vẻ ngập tràn hạnh phúc.
Người phục vụ vừa dọn bàn vừa khẽ thở dài.
"Lần trước cũng có một người đàn ông cực kỳ đẹp trai bao trọn cả nhà hàng này."
"Từng chi tiết, từ quy trình, nghi thức, cho đến cả độ ẩm trong không khí, anh ấy đều kiểm tra rất kỹ."
"Nhưng cuối cùng, cả anh ấy lẫn bạn gái đều không xuất hiện."
"Không biết đó lại là một câu chuyện buồn thế nào…"
Mặt trời đã khuất hẳn sau đường chân trời.
Chỉ còn những vệt hoàng hôn nhàn nhạt sót lại.
Tôi ngồi lặng nhìn thứ ánh sáng ấy.
Bỗng thấy sắc sáng mềm mại kia lại chói đến nhức mắt.
Nước mắt rơi xuống.
Không một tiếng động.
Tôi không thể phủ nhận.
Trên đời này, ngoài Bùi Cảng, sẽ chẳng còn ai có thể khiến tôi vừa yêu vừa hận đến tận cùng như vậy.
Khi tôi trở lại bệnh viện, màn đêm đã buông xuống.
Anh vẫn nằm đó.
Lặng lẽ.
Gương mặt góc cạnh, từng đường nét sắc bén như được dao khắc nên.
Trông anh giống hệt những đêm từng nằm bên cạnh tôi.
Như thể chỉ cần giây tiếp theo thôi, anh sẽ mở mắt, nhìn tôi rồi khẽ hôn lên trán tôi như trước kia.
Tôi mấp máy môi, khẽ nói:
"Tôi đã nghĩ rất kỹ rồi."
"Câu 'xin lỗi' của anh… tôi không chấp nhận."
"Anh có nỗi khổ của anh, đó là thật."
"Nhưng những tổn thương anh gây ra cho tôi… cũng là thật."
Tôi dừng lại.
Giọng nói nhẹ như làn gió lướt qua khung cửa sổ.
"Bùi Cảng, chúng ta không thể quay lại nữa."
Gió ngoài cửa khẽ lùa vào, mang theo hơi lạnh cùng mùi cồn sát trùng đặc trưng của bệnh viện.
Tôi nhìn anh.
Mỉm cười.
Thì thầm câu cuối cùng:
"Nhưng tương lai… vẫn còn phải chờ xem."
(Toàn văn hoàn)
Bùi Cảng mơ một giấc mơ rất dài.
Người đầu tiên anh gặp trong giấc mơ ấy là Lê Châu năm mười chín tuổi.
Khi đó, phòng ban đang tuyển thành viên mới.
Anh là trưởng bộ phận.
Còn cô là tân binh vừa được nhận vào.
Buổi liên hoan đầu tiên của họ diễn ra tại một nhà hàng Tây.
Cô gái nhỏ ngồi nép trong góc, cẩn thận chọn món bò bít tết.
Rồi có người bật cười trêu chọc.
Làn da cô rất trắng.
Vậy nên sắc đỏ vì ngượng nhanh chóng lan từ vành tai xuống tận cổ, rồi biến mất dưới cổ áo sơ mi trắng tinh.
Nhưng cô không hề né tránh.
Cô chỉ ngượng ngùng cười, rồi thẳng thắn nói giữa đám đông:
"Xin lỗi… nhà em không khá giả, em chưa từng ăn món Tây bao giờ."
Về sau, cô gái từng chưa ăn bò bít tết, ngay cả đi giày cao gót cũng rất dễ trẹo chân ấy, vẫn có thể từng bước vững vàng bước giữa thành phố khắc nghiệt kia.
Không hề run sợ.
Thậm chí còn liên tiếp giành hạng nhất.
Giống như một con thuyền nhỏ lênh đênh giữa đại dương.
Bé nhỏ.
Nhưng kiên cường.
Không bao giờ chịu khuất phục.
Bùi Cảng vừa yêu, vừa xót xa trước sự chân thành và bền bỉ hiếm có ấy của cô.
Vì thế, anh cam tâm tình nguyện trở thành một bến cảng.
Một nơi để con thuyền ấy có thể yên tâm neo lại.
Không cần tiếp tục lao mình vào gió bão.
Anh chăm sóc cô từng li từng tí.
Bao bọc cô thật cẩn thận.
Muốn cho cô một đời bình yên.
Không cần phải tiếp tục mạnh mẽ nữa.
Thế nhưng…
Năm tháng dài đằng đẵng khiến con người ta dần quên mất lý do ban đầu.
Giống như trong những bộ phim truyền hình cũ.
Người đàn ông từng thề sẽ khiến người mình yêu không cần phải gồng mình mạnh mẽ nữa.
Ban đầu, lời thề ấy là thật.
Nhưng về sau, sự kiêu ngạo và khinh suất khi thấy cô dần phụ thuộc vào mình…
Cũng là thật.
Anh quên mất rằng…
Lê Châu vốn dĩ là người có thể sóng vai cùng anh.
Anh tự cho rằng mình đang âm thầm gánh vác tất cả.
Chống lại sự phản đối của gia đình.
Chuẩn bị một tương lai an toàn và hạnh phúc cho cả hai.
Nhưng anh lại quên rằng…
Tương lai vốn được ghép nên từ vô số khoảnh khắc của hiện tại.
Anh bỏ mặc nỗi bất an và sự mệt mỏi của cô.
Để mặc cô héo úa rồi tàn lụi dần trong mối quan hệ ấy.
Với tư cách là bến cảng…
Đáng lẽ anh phải nói với con thuyền ấy rằng:
"Dù em đi đến đâu."
"Cũng sẽ luôn có một nơi cho em quay về."
"Bình yên mà nghỉ ngơi."
Thế nhưng anh lại ngăn cô ra khơi.
Thậm chí khiến cô đ.á.n.h mất niềm tin vào chính mình.
Khiến cô quên mất rằng bản thân cô cũng rất đáng giá.
Anh yêu cô.
Nhưng đã yêu sai cách.
Trong giấc mơ, Bùi Cảng lặp đi lặp lại lời cầu nguyện với Thượng Đế.
Anh muốn được quay về quá khứ.
Nhưng Thượng Đế chỉ tiếc nuối nói:
"Quá khứ không thể quay lại."
Rồi lại mỉm cười nói thêm một câu:
"Nhưng tương lai… vẫn còn có thể chờ xem."
Bùi Cảng chậm rãi mở mắt.
Anh nghĩ…
Nếu Lê Châu tha thứ cho anh, đó đương nhiên là điều tốt nhất.
Còn nếu cô không tha thứ…
Cũng không sao.
Bởi lần này, anh sẽ tôn trọng lựa chọn của cô.
Vô điều kiện.
(Ngoại truyện – Hết)


