Chương 8

Cuối cùng, anh siết chặt nắm tay, cố gắng lấy lại bình tĩnh.

Giọng nói khàn đặc, run rẩy như đang bấu víu vào tia hy vọng cuối cùng.

Anh lấy từ trong túi áo ra cặp nhẫn đôi mà tôi từng trả lại.

Chiếc nhẫn nằm lặng trong lòng bàn tay anh, ánh lên sắc bạc lạnh lẽo, giống như quân bài cuối cùng trên bàn cược.

"Em từng nói…"

"Chỉ cần một ngày nào đó cặp nhẫn này trở thành nhẫn cưới, thì lời hứa em dành cho anh sẽ mãi mãi không thay đổi."

"Mình quay về đi."

"Rồi kết hôn… được không?"

Không ai hiểu rõ hơn anh rằng…

Đã từng có một thời, tôi khao khát được gả cho anh đến nhường nào.

Nhưng anh từng nói:

"Công ty cấm yêu đương nơi công sở."

"Đợi đến thời điểm thích hợp, anh sẽ công khai."

Chỉ vì một câu nói ấy…

Tôi lặng lẽ làm người yêu trong bóng tối suốt bao năm.

Năm này qua năm khác.

Vẫn chờ đợi.

Vẫn tin tưởng.

Vẫn ôm hy vọng.

Đã có lúc tôi vừa dọn dẹp nhà cửa vừa tủi thân lẩm bẩm.

"Đợi đến ngày em ngoi lên làm bà chủ…"

"Em sẽ dọa đám đồng nghiệp trong công ty, nhất là La Chấn, c.h.ế.t khiếp mới thôi."

Rồi giọng nói dần nhỏ lại, nhẹ như một hơi thở.

"Bùi Cảng…"

"Anh cứ bảo chờ đến thời điểm thích hợp."

"Rốt cuộc… thời điểm ấy là khi nào?"

Thế nhưng hôm nay…

Khi thật sự nghe được lời cầu hôn mà mình từng mơ ước suốt bao năm.

Trong lòng tôi lại chẳng gợn lên chút sóng nào.

Tôi nhìn thẳng vào ánh mắt đầy tha thiết của anh.

Bình tĩnh nhận lấy chiếc nhẫn trong tay anh.

Rồi chậm rãi lên tiếng.

"Ngày kỷ niệm sáu năm…"

"Tôi đã gọi cho anh rất nhiều…"

"Rất, rất nhiều cuộc điện thoại."

"Nhưng anh không hề nghe máy."

Bùi Cảng lập tức giải thích.

Giọng nói đầy vội vã.

"Mấy hôm đó anh ngủ ở văn phòng."

"Nhậm Tư Nghi có mang đồ đến…"

"Nhưng giữa bọn anh thật sự không có gì…"

"Thật sự…"

Lời nói bỗng nghẹn lại giữa chừng.

Giống như có ai bóp chặt cổ họng anh.

Bởi tôi chỉ nhẹ nhàng nói:

"Đêm hôm đó…"

"Tôi suýt bị La Chấn cưỡng hiếp."

Sắc mặt Bùi Cảng lập tức trắng bệch.

M.á.u trên gương mặt anh rút sạch trong chớp mắt.

Đôi môi khẽ động vài lần.

Nhưng không thể thốt ra nổi một câu.

Tôi vẫn bình thản tiếp lời.

"May là có người qua đường kịp thời cứu tôi."

Tôi nghĩ…

Có lẽ mình vẫn còn nhân từ hơn anh.

Ngày trước, tôi từng khóc.

Từng gào thét.

Từng tuyệt vọng.

Vậy mà anh chưa từng dành cho tôi một lời giải thích.

Còn bây giờ…

Tôi mệt rồi.

Tôi đã có cuộc sống của riêng mình.

Điều duy nhất tôi muốn…

Là kết thúc tất cả thật rõ ràng.

"Thật ra…"

"Đêm hôm đó tôi rất hận anh."

"Hận sự lạnh lùng."

"Hận sự thờ ơ của anh."

"Nhưng nghĩ kỹ lại…"

"Điều tôi hận nhất…"

"Lại chính là bản thân."

"Hận cái tôi yếu đuối."

"Hận con người nhỏ bé của mình khi ở bên anh."

Thì ra…

Chỉ cần thật sự mở lòng, nói ra hết mọi điều từng nghẹn lại.

Nhìn người kia vì mình mà bối rối.

Đau đớn.

Tan nát.

Cảm giác ấy…

Lại bình thản đến kỳ lạ.

Nhưng đến cuối cùng…

Trong tình yêu này chẳng có ai là người chiến thắng.

Chỉ có hai kẻ đều thua cuộc.

Tôi nói hết những điều giấu kín trong lòng.

Giống như tự tay dùng d.a.o m.ổ x.ẻ lồng n.g.ự.c mình.

Để lộ trái tim trần trụi trước mặt anh.

"Thật ra…"

"Người khiến chúng ta tan vỡ."

"Không phải Nhậm Tư Nghi."

"Bùi Cảng."

"Ở bên anh…"

"Tôi rất mệt."

"Anh luôn khiến tôi có cảm giác…"

"Dù không có tôi."

"Anh vẫn có thể lựa chọn bất kỳ người nào khác."

"Tôi đã cố gắng."

"Đã nỗ lực."

"Đã sống trong thấp thỏm được mất."

"Đến cuối cùng mới hiểu."

"Điều tôi luôn mong mỏi…"

"Không phải sự công nhận của anh."

"Mà là sự công nhận của chính bản thân mình."

"Ngày trước…"

"Tôi từng nghĩ nếu không có anh…"

"Tôi sẽ không thể sống nổi."

"Nhưng hóa ra…"

"Không có anh."

"Tôi lại sống tốt hơn."

Khi câu nói cuối cùng khép lại.

Bùi Cảng chỉ biết c.h.ế.t lặng.

Anh nhìn tôi bằng ánh mắt ngập tràn bi thương.

Trống rỗng.

Rồi lặng lẽ nhìn tôi ném chiếc nhẫn ra khỏi cửa sổ.

Ánh bạc lóe lên giữa không trung.

Vẽ thành một vệt sáng mỏng manh như sao băng vụt tắt.

Anh vẫn đứng đó.

Im lặng.

Không nói thêm một lời.

Sau cuộc nói chuyện hôm ấy.

Bùi Cảng không còn xuất hiện ở công ty của tôi nữa.

Lần cuối cùng chúng tôi gặp nhau…

Là ngày dự án bước vào giai đoạn nghiệm thu.

Simon đưa tôi đến với tư cách đại diện bên B.

Còn Bùi Cảng…

Đương nhiên là đại diện bên A.

Simon vốn là một người đàn ông rất lịch thiệp.

Sau khi biết rõ mối quan hệ giữa tôi và Bùi Cảng.

Anh không hề thúc ép tôi trả lời chuyện tình cảm.

Chỉ mỉm cười nói rằng anh sẽ chờ.

Chờ đến khi tôi giải quyết xong quá khứ của mình.

Trên xe.

Không khí yên tĩnh đến lạ.

Tôi ngồi ở ghế phụ.

Bùi Cảng ngồi phía sau.

Suốt cả quãng đường.

Anh chỉ cúi đầu im lặng.

Tôi đã nói rõ đến như vậy.

Vậy mà anh vẫn chọn cách im lặng.

Bùi Cảng trước nay chưa bao giờ là kiểu người tự hành hạ chính mình.

Tôi biết.

Sau dự án này kết thúc.

Chúng tôi sẽ không còn gặp lại nhau nữa.

Mùa đông năm ấy ở F quốc lạnh đến thấu xương.

Đêm xuống.

Tuyết lớn bất ngờ trút xuống.

Mi mắt phải của tôi giật liên tục.

Linh cảm chẳng lành khiến lòng tôi nặng trĩu.

Tai nạn xảy ra chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi như tia chớp.

Chiếc xe bất ngờ mất lái.

Simon vội vàng đ.á.n.h mạnh vô lăng sang phải.

Nhưng chiếc xe vẫn trượt đi, hoàn toàn ngoài tầm kiểm soát.

Cả người tôi va mạnh vào cửa kính.

Trong cơn choáng váng.

Một chiếc xe khác lao tới với tốc độ kinh hoàng.

Ngay sau đó…

Một hơi thở quen thuộc.

Lạnh lẽo.

Mạnh mẽ.

Bao trọn lấy tôi.

Anh ôm chặt tôi vào lòng.

Dùng chính cơ thể mình che chắn tất cả.

Đầu tôi bị anh ép sát vào lồng n.g.ự.c.

Qua hai lớp áo.

Tôi chạm phải một vật cứng và lạnh.

Tôi khựng người.

Là chiếc nhẫn.

Chiếc nhẫn…

Mà chính tay tôi từng ném đi.

Giữa tiếng va chạm chát chúa.

Tôi nghe thấy giọng anh.

Khàn đặc.

Run rẩy.

Nhưng kiên định đến cực điểm.

"Tiểu Châu…"

"Anh xin lỗi."

Rồi sau đó…

Mọi thứ chìm vào khoảng trắng mênh mang của tuyết.

Khi tôi mở mắt lần nữa.

Bùi Cảng vẫn còn đang được cấp cứu trong phòng chăm sóc đặc biệt.

Tay trái của tôi bị gãy.

Simon đã thực hiện mọi thao tác cứu hộ tốt nhất trong khả năng.

Cũng là người bị thương nhẹ nhất trong ba chúng tôi.

Anh đến thăm tôi.

Trên gương mặt là vẻ áy náy xen lẫn ngượng ngùng.

Tôi không trách anh.

Trong hoàn cảnh ấy.

Phản xạ đầu tiên của con người luôn là tự cứu lấy bản thân.

Chỉ có kẻ điên…

Mới lấy việc liều mạng cứu người khác làm phản xạ đầu tiên.

Chương 8

Cuối cùng, anh siết chặt nắm tay, cố gắng lấy lại bình tĩnh.

Giọng nói khàn đặc, run rẩy như đang bấu víu vào tia hy vọng cuối cùng.

Anh lấy từ trong túi áo ra cặp nhẫn đôi mà tôi từng trả lại.

Chiếc nhẫn nằm lặng trong lòng bàn tay anh, ánh lên sắc bạc lạnh lẽo, giống như quân bài cuối cùng trên bàn cược.

"Em từng nói…"

"Chỉ cần một ngày nào đó cặp nhẫn này trở thành nhẫn cưới, thì lời hứa em dành cho anh sẽ mãi mãi không thay đổi."

"Mình quay về đi."

"Rồi kết hôn… được không?"

Không ai hiểu rõ hơn anh rằng…

Đã từng có một thời, tôi khao khát được gả cho anh đến nhường nào.

Nhưng anh từng nói:

"Công ty cấm yêu đương nơi công sở."

"Đợi đến thời điểm thích hợp, anh sẽ công khai."

Chỉ vì một câu nói ấy…

Tôi lặng lẽ làm người yêu trong bóng tối suốt bao năm.

Năm này qua năm khác.

Vẫn chờ đợi.

Vẫn tin tưởng.

Vẫn ôm hy vọng.

Đã có lúc tôi vừa dọn dẹp nhà cửa vừa tủi thân lẩm bẩm.

"Đợi đến ngày em ngoi lên làm bà chủ…"

"Em sẽ dọa đám đồng nghiệp trong công ty, nhất là La Chấn, c.h.ế.t khiếp mới thôi."

Rồi giọng nói dần nhỏ lại, nhẹ như một hơi thở.

"Bùi Cảng…"

"Anh cứ bảo chờ đến thời điểm thích hợp."

"Rốt cuộc… thời điểm ấy là khi nào?"

Thế nhưng hôm nay…

Khi thật sự nghe được lời cầu hôn mà mình từng mơ ước suốt bao năm.

Trong lòng tôi lại chẳng gợn lên chút sóng nào.

Tôi nhìn thẳng vào ánh mắt đầy tha thiết của anh.

Bình tĩnh nhận lấy chiếc nhẫn trong tay anh.

Rồi chậm rãi lên tiếng.

"Ngày kỷ niệm sáu năm…"

"Tôi đã gọi cho anh rất nhiều…"

"Rất, rất nhiều cuộc điện thoại."

"Nhưng anh không hề nghe máy."

Bùi Cảng lập tức giải thích.

Giọng nói đầy vội vã.

"Mấy hôm đó anh ngủ ở văn phòng."

"Nhậm Tư Nghi có mang đồ đến…"

"Nhưng giữa bọn anh thật sự không có gì…"

"Thật sự…"

Lời nói bỗng nghẹn lại giữa chừng.

Giống như có ai bóp chặt cổ họng anh.

Bởi tôi chỉ nhẹ nhàng nói:

"Đêm hôm đó…"

"Tôi suýt bị La Chấn cưỡng hiếp."

Sắc mặt Bùi Cảng lập tức trắng bệch.

M.á.u trên gương mặt anh rút sạch trong chớp mắt.

Đôi môi khẽ động vài lần.

Nhưng không thể thốt ra nổi một câu.

Tôi vẫn bình thản tiếp lời.

"May là có người qua đường kịp thời cứu tôi."

Tôi nghĩ…

Có lẽ mình vẫn còn nhân từ hơn anh.

Ngày trước, tôi từng khóc.

Từng gào thét.

Từng tuyệt vọng.

Vậy mà anh chưa từng dành cho tôi một lời giải thích.

Còn bây giờ…

Tôi mệt rồi.

Tôi đã có cuộc sống của riêng mình.

Điều duy nhất tôi muốn…

Là kết thúc tất cả thật rõ ràng.

"Thật ra…"

"Đêm hôm đó tôi rất hận anh."

"Hận sự lạnh lùng."

"Hận sự thờ ơ của anh."

"Nhưng nghĩ kỹ lại…"

"Điều tôi hận nhất…"

"Lại chính là bản thân."

"Hận cái tôi yếu đuối."

"Hận con người nhỏ bé của mình khi ở bên anh."

Thì ra…

Chỉ cần thật sự mở lòng, nói ra hết mọi điều từng nghẹn lại.

Nhìn người kia vì mình mà bối rối.

Đau đớn.

Tan nát.

Cảm giác ấy…

Lại bình thản đến kỳ lạ.

Nhưng đến cuối cùng…

Trong tình yêu này chẳng có ai là người chiến thắng.

Chỉ có hai kẻ đều thua cuộc.

Tôi nói hết những điều giấu kín trong lòng.

Giống như tự tay dùng d.a.o m.ổ x.ẻ lồng n.g.ự.c mình.

Để lộ trái tim trần trụi trước mặt anh.

"Thật ra…"

"Người khiến chúng ta tan vỡ."

"Không phải Nhậm Tư Nghi."

"Bùi Cảng."

"Ở bên anh…"

"Tôi rất mệt."

"Anh luôn khiến tôi có cảm giác…"

"Dù không có tôi."

"Anh vẫn có thể lựa chọn bất kỳ người nào khác."

"Tôi đã cố gắng."

"Đã nỗ lực."

"Đã sống trong thấp thỏm được mất."

"Đến cuối cùng mới hiểu."

"Điều tôi luôn mong mỏi…"

"Không phải sự công nhận của anh."

"Mà là sự công nhận của chính bản thân mình."

"Ngày trước…"

"Tôi từng nghĩ nếu không có anh…"

"Tôi sẽ không thể sống nổi."

"Nhưng hóa ra…"

"Không có anh."

"Tôi lại sống tốt hơn."

Khi câu nói cuối cùng khép lại.

Bùi Cảng chỉ biết c.h.ế.t lặng.

Anh nhìn tôi bằng ánh mắt ngập tràn bi thương.

Trống rỗng.

Rồi lặng lẽ nhìn tôi ném chiếc nhẫn ra khỏi cửa sổ.

Ánh bạc lóe lên giữa không trung.

Vẽ thành một vệt sáng mỏng manh như sao băng vụt tắt.

Anh vẫn đứng đó.

Im lặng.

Không nói thêm một lời.

Sau cuộc nói chuyện hôm ấy.

Bùi Cảng không còn xuất hiện ở công ty của tôi nữa.

Lần cuối cùng chúng tôi gặp nhau…

Là ngày dự án bước vào giai đoạn nghiệm thu.

Simon đưa tôi đến với tư cách đại diện bên B.

Còn Bùi Cảng…

Đương nhiên là đại diện bên A.

Simon vốn là một người đàn ông rất lịch thiệp.

Sau khi biết rõ mối quan hệ giữa tôi và Bùi Cảng.

Anh không hề thúc ép tôi trả lời chuyện tình cảm.

Chỉ mỉm cười nói rằng anh sẽ chờ.

Chờ đến khi tôi giải quyết xong quá khứ của mình.

Trên xe.

Không khí yên tĩnh đến lạ.

Tôi ngồi ở ghế phụ.

Bùi Cảng ngồi phía sau.

Suốt cả quãng đường.

Anh chỉ cúi đầu im lặng.

Tôi đã nói rõ đến như vậy.

Vậy mà anh vẫn chọn cách im lặng.

Bùi Cảng trước nay chưa bao giờ là kiểu người tự hành hạ chính mình.

Tôi biết.

Sau dự án này kết thúc.

Chúng tôi sẽ không còn gặp lại nhau nữa.

Mùa đông năm ấy ở F quốc lạnh đến thấu xương.

Đêm xuống.

Tuyết lớn bất ngờ trút xuống.

Mi mắt phải của tôi giật liên tục.

Linh cảm chẳng lành khiến lòng tôi nặng trĩu.

Tai nạn xảy ra chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi như tia chớp.

Chiếc xe bất ngờ mất lái.

Simon vội vàng đ.á.n.h mạnh vô lăng sang phải.

Nhưng chiếc xe vẫn trượt đi, hoàn toàn ngoài tầm kiểm soát.

Cả người tôi va mạnh vào cửa kính.

Trong cơn choáng váng.

Một chiếc xe khác lao tới với tốc độ kinh hoàng.

Ngay sau đó…

Một hơi thở quen thuộc.

Lạnh lẽo.

Mạnh mẽ.

Bao trọn lấy tôi.

Anh ôm chặt tôi vào lòng.

Dùng chính cơ thể mình che chắn tất cả.

Đầu tôi bị anh ép sát vào lồng n.g.ự.c.

Qua hai lớp áo.

Tôi chạm phải một vật cứng và lạnh.

Tôi khựng người.

Là chiếc nhẫn.

Chiếc nhẫn…

Mà chính tay tôi từng ném đi.

Giữa tiếng va chạm chát chúa.

Tôi nghe thấy giọng anh.

Khàn đặc.

Run rẩy.

Nhưng kiên định đến cực điểm.

"Tiểu Châu…"

"Anh xin lỗi."

Rồi sau đó…

Mọi thứ chìm vào khoảng trắng mênh mang của tuyết.

Khi tôi mở mắt lần nữa.

Bùi Cảng vẫn còn đang được cấp cứu trong phòng chăm sóc đặc biệt.

Tay trái của tôi bị gãy.

Simon đã thực hiện mọi thao tác cứu hộ tốt nhất trong khả năng.

Cũng là người bị thương nhẹ nhất trong ba chúng tôi.

Anh đến thăm tôi.

Trên gương mặt là vẻ áy náy xen lẫn ngượng ngùng.

Tôi không trách anh.

Trong hoàn cảnh ấy.

Phản xạ đầu tiên của con người luôn là tự cứu lấy bản thân.

Chỉ có kẻ điên…

Mới lấy việc liều mạng cứu người khác làm phản xạ đầu tiên.

error: Content is protected !!