Chương 7

Người đứng sau thương vụ khổng lồ mà tôi vừa ký kết…

Chính là Bùi Cảng.

Một cảm giác mệt mỏi dâng lên từ tận đáy lòng.

Niềm tự hào khi hoàn thành hợp đồng lớn ấy giờ phút này lại giống như một cái tát đau điếng giáng thẳng vào mặt tôi.

Thật ra, chuyện nhanh chóng hòa nhập với môi trường và cuộc sống nơi đất khách chưa bao giờ là điều dễ dàng.

Nhưng con người chỉ thật sự biết yêu lấy bản thân sau mỗi lần vượt qua gian khó.

Không chỉ riêng hợp đồng đó.

Toàn bộ những hợp đồng tôi thực hiện trong tháng này cộng lại cũng đủ giúp tôi đứng đầu doanh số của cả phòng.

Thế mà tôi vẫn không hiểu…

Vì sao Bùi Cảng luôn xuất hiện đúng lúc tôi sắp đứng vững, rồi nói với tôi:

"Lê Châu."

"Thừa nhận đi."

"Không có anh, em không thể sống tốt."

Tôi ngừng giãy giụa, giọng bình tĩnh đến lạnh nhạt.

"Bùi Cảng, buông tôi ra."

Tôi quay sang nhìn Simon, khẽ ra hiệu bảo anh yên tâm.

Sau đó mới nhìn Bùi Cảng.

"Chúng ta ngồi xuống nói chuyện cho rõ."

Cuộc trò chuyện ấy…

Cuối cùng cũng diễn ra.

Bùi Cảng đưa tay xoa nhẹ giữa mi tâm.

Hàng mi dài đổ bóng xuống gương mặt trầm mặc.

Giọng anh khàn khàn, pha lẫn vẻ mệt mỏi.

"Đêm hôm đó…"

"Ở dưới nhà…"

"Là Nhậm Tư Nghi chủ động hôn anh trước."

"Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, anh không kịp tránh."

"Giống như vừa rồi Simon bất ngờ tiến lại gần em vậy."

Anh dừng một chút rồi tiếp tục.

"Nhưng…"

"Lần này em giận cũng đủ lâu rồi."

"Cách em làm cũng đủ tuyệt tình rồi."

Anh ngước mắt nhìn tôi.

Giọng nói trầm thấp.

"Xin lỗi."

"Bây giờ em có thể theo anh về nhà không?"

Tôi khẽ cười.

Một nụ cười không còn chút cảm xúc.

Đến tận lúc này…

Anh vẫn cho rằng tôi chỉ đang giận dỗi, đang làm nũng với anh.

"Tôi thật sự không còn quan tâm giữa anh và Nhậm Tư Nghi có chuyện gì nữa."

"Bùi Cảng."

"Khi tôi nói chia tay…"

"Là chia tay thật."

Tôi chưa từng nghĩ anh đến đây vì còn yêu tôi.

Anh chỉ quen với việc phía sau luôn có một người chờ đợi mình.

Đến khi người ấy biến mất, anh không chịu nổi mà thôi.

Có lẽ lời tôi nói hoàn toàn vượt khỏi dự liệu của anh.

Gương mặt Bùi Cảng thoáng ngẩn ra.

Ánh mắt trống rỗng.

Từ trước đến nay, trong mối quan hệ này…

Người luôn thấp thỏm được mất.

Người luôn chủ động cúi đầu.

Vẫn luôn là tôi.

Còn anh…

Luôn đứng ở vị trí cao nhất.

Chờ tôi quỳ xuống cầu xin.

Nhưng lần này…

Đã khác rồi.

Bùi Cảng khẽ hé môi.

Giọng nói đầy kinh ngạc, như không thể tin nổi.

"Tại sao?"

Trước đây…

Chính tôi cũng từng vừa khóc vừa hỏi anh câu ấy.

Đáp lại chỉ là một câu lạnh nhạt.

"Không có gì cần giải thích."

Giờ đây…

Tôi cuối cùng cũng hiểu được cảm giác đó.

Khi đã không còn để tâm.

Có giải thích hay không…

Đều chẳng còn ý nghĩa.

Tôi bình thản đáp.

"Không có lý do gì cả."

"Không cần nữa."

"Không yêu thì chia tay."

"Chuyện rất bình thường."

Bùi Cảng nhìn tôi rất lâu.

Ánh mắt sâu hun hút, thấp thoáng sự không cam lòng.

Cuối cùng anh lên tiếng.

Giọng vẫn trầm thấp nhưng mang theo khí thế quen thuộc của người luôn nắm quyền chủ động.

"Em chỉ đang giận anh."

"Nếu đã chia tay…"

"Vậy anh sẽ theo đuổi em lại từ đầu."

Tôi chưa từng biết…

Bùi Cảng lại có thể "bám dai như đỉa" đến vậy.

Người đàn ông ấy xưa nay luôn giữ thể diện.

Chưa từng làm điều gì khiến bản thân mất giá.

Là bên A nắm quyền chủ động.

Vậy mà anh lại tự mình đề nghị làm việc cùng văn phòng với chúng tôi.

Anh cố ý.

Chậm rãi.

Từng bước một.

Xuất hiện trong mọi góc nhỏ của công việc lẫn cuộc sống của tôi.

Tôi không còn tin rằng tất cả những việc ấy là vì anh yêu tôi đến phát điên.

Chẳng qua…

Lòng tự tôn và cái tôi của anh không chấp nhận nổi việc bị người khác chia tay.

Hôm đó…

Khi đi ngang khu pha trà, tôi vô tình nghe thấy mấy đồng nghiệp đang bàn tán về mình.

Họ nói tôi thật may mắn.

Có đến hai người đàn ông hoàn hảo theo đuổi.

Thậm chí còn mở cược xem cuối cùng tôi sẽ chọn ai.

Kết quả…

Tất cả đều đặt cược cho Simon.

Lý do thì đủ cả.

"Simon từng công khai mắng thẳng mặt tên phân biệt chủng tộc để bảo vệ cô ấy."

"Tôi còn thấy hai người họ ở lại văn phòng suốt đêm, trông thân thiết lắm."

"Hôm trước họ còn cùng nhau đi xem buổi chiếu lại một bộ phim Trung Quốc."

Ngay lúc ấy…

"Choang!"

Một tiếng vỡ giòn tan vang lên.

Chiếc cốc rơi xuống sàn, mảnh vỡ văng khắp nơi.

Âm thanh sắc lạnh khiến cả căn phòng lập tức im bặt.

Tất cả đều quay đầu nhìn về phía cửa.

Ở đó…

Là Bùi Cảng.

Anh đứng cách đó không xa nhìn tôi.

Ánh mắt hai người giao nhau giữa bầu không khí nặng nề.

Người đàn ông vốn luôn lạnh lùng, cứng rắn.

Giờ đây…

Lại mang theo vẻ cô độc và hoang mang hiếm thấy.

Chiều hôm ấy.

Lấy danh nghĩa bên A.

Anh ép tôi phải đi ăn cùng.

Bùi Cảng siết chặt chiếc ly thủy tinh trong tay.

Giọng nói khàn đặc.

Như đang cố nuốt xuống một nỗi đau nào đó.

"Suốt một năm qua…"

"Anh đối xử với em rất tệ, đúng không?"

Hàng mi dài của anh khẽ run.

Mỏng manh như cánh bướm.

"Là lỗi của anh."

"Anh đã không biết giữ khoảng cách với người khác giới."

"Nhưng bây giờ…"

"Anh đã cho Nhậm Tư Nghi nghỉ việc."

"Anh chưa từng phản bội em."

"Em không thể chỉ vì những chuyện đó mà kết tội anh như vậy."

Anh dừng lại giây lát.

Rồi cố nở một nụ cười nhạt như không có chuyện gì.

"Anh cũng biết…"

"Giữa em và Simon chắc chắn không có gì."

"Đúng không?"

Thì ra…

Trên đời này thật sự không tồn tại cái gọi là đồng cảm.

Chỉ khi chính mình bị ném vào giữa cơn bão tuyết.

Mới hiểu cái lạnh ấy đau đến nhường nào.

Tôi nhìn anh.

Bình tĩnh đến mức chính tôi cũng thấy lạ.

Lần đầu tiên…

Tôi cảm thấy nhẹ nhõm.

Nhưng tôi không muốn kéo Simon vào chuyện giữa chúng tôi.

Thế nên tôi chỉ đáp:

"Không quan trọng."

Bùi Cảng nhíu mày.

Giọng nói đột ngột cao lên.

Dù cố kiềm chế vẫn không giấu nổi vẻ hoảng loạn.

"Không quan trọng?"

"Lại là không quan trọng?"

"Vậy trong mắt em…"

"Rốt cuộc điều gì mới là quan trọng?!"

Âm lượng của anh lớn đến mức mọi người trong quán cà phê đều quay đầu nhìn sang.

Tôi chưa từng thấy Bùi Cảng mất bình tĩnh như vậy.

Người đàn ông vốn luôn chỉnh tề, chuẩn mực từ đầu đến chân.

Giờ đây…

Lại đang run rẩy vì giận dữ.

Cũng vì sợ hãi.

Chương 7

Người đứng sau thương vụ khổng lồ mà tôi vừa ký kết…

Chính là Bùi Cảng.

Một cảm giác mệt mỏi dâng lên từ tận đáy lòng.

Niềm tự hào khi hoàn thành hợp đồng lớn ấy giờ phút này lại giống như một cái tát đau điếng giáng thẳng vào mặt tôi.

Thật ra, chuyện nhanh chóng hòa nhập với môi trường và cuộc sống nơi đất khách chưa bao giờ là điều dễ dàng.

Nhưng con người chỉ thật sự biết yêu lấy bản thân sau mỗi lần vượt qua gian khó.

Không chỉ riêng hợp đồng đó.

Toàn bộ những hợp đồng tôi thực hiện trong tháng này cộng lại cũng đủ giúp tôi đứng đầu doanh số của cả phòng.

Thế mà tôi vẫn không hiểu…

Vì sao Bùi Cảng luôn xuất hiện đúng lúc tôi sắp đứng vững, rồi nói với tôi:

"Lê Châu."

"Thừa nhận đi."

"Không có anh, em không thể sống tốt."

Tôi ngừng giãy giụa, giọng bình tĩnh đến lạnh nhạt.

"Bùi Cảng, buông tôi ra."

Tôi quay sang nhìn Simon, khẽ ra hiệu bảo anh yên tâm.

Sau đó mới nhìn Bùi Cảng.

"Chúng ta ngồi xuống nói chuyện cho rõ."

Cuộc trò chuyện ấy…

Cuối cùng cũng diễn ra.

Bùi Cảng đưa tay xoa nhẹ giữa mi tâm.

Hàng mi dài đổ bóng xuống gương mặt trầm mặc.

Giọng anh khàn khàn, pha lẫn vẻ mệt mỏi.

"Đêm hôm đó…"

"Ở dưới nhà…"

"Là Nhậm Tư Nghi chủ động hôn anh trước."

"Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, anh không kịp tránh."

"Giống như vừa rồi Simon bất ngờ tiến lại gần em vậy."

Anh dừng một chút rồi tiếp tục.

"Nhưng…"

"Lần này em giận cũng đủ lâu rồi."

"Cách em làm cũng đủ tuyệt tình rồi."

Anh ngước mắt nhìn tôi.

Giọng nói trầm thấp.

"Xin lỗi."

"Bây giờ em có thể theo anh về nhà không?"

Tôi khẽ cười.

Một nụ cười không còn chút cảm xúc.

Đến tận lúc này…

Anh vẫn cho rằng tôi chỉ đang giận dỗi, đang làm nũng với anh.

"Tôi thật sự không còn quan tâm giữa anh và Nhậm Tư Nghi có chuyện gì nữa."

"Bùi Cảng."

"Khi tôi nói chia tay…"

"Là chia tay thật."

Tôi chưa từng nghĩ anh đến đây vì còn yêu tôi.

Anh chỉ quen với việc phía sau luôn có một người chờ đợi mình.

Đến khi người ấy biến mất, anh không chịu nổi mà thôi.

Có lẽ lời tôi nói hoàn toàn vượt khỏi dự liệu của anh.

Gương mặt Bùi Cảng thoáng ngẩn ra.

Ánh mắt trống rỗng.

Từ trước đến nay, trong mối quan hệ này…

Người luôn thấp thỏm được mất.

Người luôn chủ động cúi đầu.

Vẫn luôn là tôi.

Còn anh…

Luôn đứng ở vị trí cao nhất.

Chờ tôi quỳ xuống cầu xin.

Nhưng lần này…

Đã khác rồi.

Bùi Cảng khẽ hé môi.

Giọng nói đầy kinh ngạc, như không thể tin nổi.

"Tại sao?"

Trước đây…

Chính tôi cũng từng vừa khóc vừa hỏi anh câu ấy.

Đáp lại chỉ là một câu lạnh nhạt.

"Không có gì cần giải thích."

Giờ đây…

Tôi cuối cùng cũng hiểu được cảm giác đó.

Khi đã không còn để tâm.

Có giải thích hay không…

Đều chẳng còn ý nghĩa.

Tôi bình thản đáp.

"Không có lý do gì cả."

"Không cần nữa."

"Không yêu thì chia tay."

"Chuyện rất bình thường."

Bùi Cảng nhìn tôi rất lâu.

Ánh mắt sâu hun hút, thấp thoáng sự không cam lòng.

Cuối cùng anh lên tiếng.

Giọng vẫn trầm thấp nhưng mang theo khí thế quen thuộc của người luôn nắm quyền chủ động.

"Em chỉ đang giận anh."

"Nếu đã chia tay…"

"Vậy anh sẽ theo đuổi em lại từ đầu."

Tôi chưa từng biết…

Bùi Cảng lại có thể "bám dai như đỉa" đến vậy.

Người đàn ông ấy xưa nay luôn giữ thể diện.

Chưa từng làm điều gì khiến bản thân mất giá.

Là bên A nắm quyền chủ động.

Vậy mà anh lại tự mình đề nghị làm việc cùng văn phòng với chúng tôi.

Anh cố ý.

Chậm rãi.

Từng bước một.

Xuất hiện trong mọi góc nhỏ của công việc lẫn cuộc sống của tôi.

Tôi không còn tin rằng tất cả những việc ấy là vì anh yêu tôi đến phát điên.

Chẳng qua…

Lòng tự tôn và cái tôi của anh không chấp nhận nổi việc bị người khác chia tay.

Hôm đó…

Khi đi ngang khu pha trà, tôi vô tình nghe thấy mấy đồng nghiệp đang bàn tán về mình.

Họ nói tôi thật may mắn.

Có đến hai người đàn ông hoàn hảo theo đuổi.

Thậm chí còn mở cược xem cuối cùng tôi sẽ chọn ai.

Kết quả…

Tất cả đều đặt cược cho Simon.

Lý do thì đủ cả.

"Simon từng công khai mắng thẳng mặt tên phân biệt chủng tộc để bảo vệ cô ấy."

"Tôi còn thấy hai người họ ở lại văn phòng suốt đêm, trông thân thiết lắm."

"Hôm trước họ còn cùng nhau đi xem buổi chiếu lại một bộ phim Trung Quốc."

Ngay lúc ấy…

"Choang!"

Một tiếng vỡ giòn tan vang lên.

Chiếc cốc rơi xuống sàn, mảnh vỡ văng khắp nơi.

Âm thanh sắc lạnh khiến cả căn phòng lập tức im bặt.

Tất cả đều quay đầu nhìn về phía cửa.

Ở đó…

Là Bùi Cảng.

Anh đứng cách đó không xa nhìn tôi.

Ánh mắt hai người giao nhau giữa bầu không khí nặng nề.

Người đàn ông vốn luôn lạnh lùng, cứng rắn.

Giờ đây…

Lại mang theo vẻ cô độc và hoang mang hiếm thấy.

Chiều hôm ấy.

Lấy danh nghĩa bên A.

Anh ép tôi phải đi ăn cùng.

Bùi Cảng siết chặt chiếc ly thủy tinh trong tay.

Giọng nói khàn đặc.

Như đang cố nuốt xuống một nỗi đau nào đó.

"Suốt một năm qua…"

"Anh đối xử với em rất tệ, đúng không?"

Hàng mi dài của anh khẽ run.

Mỏng manh như cánh bướm.

"Là lỗi của anh."

"Anh đã không biết giữ khoảng cách với người khác giới."

"Nhưng bây giờ…"

"Anh đã cho Nhậm Tư Nghi nghỉ việc."

"Anh chưa từng phản bội em."

"Em không thể chỉ vì những chuyện đó mà kết tội anh như vậy."

Anh dừng lại giây lát.

Rồi cố nở một nụ cười nhạt như không có chuyện gì.

"Anh cũng biết…"

"Giữa em và Simon chắc chắn không có gì."

"Đúng không?"

Thì ra…

Trên đời này thật sự không tồn tại cái gọi là đồng cảm.

Chỉ khi chính mình bị ném vào giữa cơn bão tuyết.

Mới hiểu cái lạnh ấy đau đến nhường nào.

Tôi nhìn anh.

Bình tĩnh đến mức chính tôi cũng thấy lạ.

Lần đầu tiên…

Tôi cảm thấy nhẹ nhõm.

Nhưng tôi không muốn kéo Simon vào chuyện giữa chúng tôi.

Thế nên tôi chỉ đáp:

"Không quan trọng."

Bùi Cảng nhíu mày.

Giọng nói đột ngột cao lên.

Dù cố kiềm chế vẫn không giấu nổi vẻ hoảng loạn.

"Không quan trọng?"

"Lại là không quan trọng?"

"Vậy trong mắt em…"

"Rốt cuộc điều gì mới là quan trọng?!"

Âm lượng của anh lớn đến mức mọi người trong quán cà phê đều quay đầu nhìn sang.

Tôi chưa từng thấy Bùi Cảng mất bình tĩnh như vậy.

Người đàn ông vốn luôn chỉnh tề, chuẩn mực từ đầu đến chân.

Giờ đây…

Lại đang run rẩy vì giận dữ.

Cũng vì sợ hãi.

error: Content is protected !!