Bạn thân mở một tiệm váy cưới, rủ tôi đến thử đồ.
Tôi chụp một tấm ảnh gửi cho bạn trai, còn cố ý đùa cợt.
[Em vẫn không quên được bạch nguyệt quang, quyết định lấy anh ấy rồi.]
Đối phương ngừng vài giây, chỉ nhắn lại một chữ.
[Ừ.]
1
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình WeChat, nụ cười trên mặt dần dần biến mất.
Cuộc trò chuyện gần nhất giữa tôi và Lý Huy đã dừng lại từ bảy tám ngày trước. Nghĩ đến việc anh thường xuyên tăng ca, thức đêm, tôi hỏi có cần tôi mang chút đồ ăn khuya đến công ty không, anh từ chối.
Thế nhưng cuối cùng tôi vẫn muốn gặp anh, nên buổi tối hôm đó tôi nấu món canh dạ dày dê anh thích nhất, đem đến căn hộ của anh.
Vậy mà lúc anh về nhìn thấy tôi lại chẳng mấy vui vẻ, thậm chí có thể nói là lạnh nhạt. Anh chỉ qua loa uống vài ngụm, sau đó lấy máy tính ra, không thèm ngẩng đầu, còn thúc giục tôi mau về nhà mình, như thể ngay cả hơi thở của tôi cũng khiến anh thấy phiền chán.
Trong phòng khách rõ ràng bật sưởi ấm, mà giây phút đó tay chân tôi lại lạnh buốt.
Tôi và Lý Huy quen nhau khi đi du học, tôi học nghệ thuật, anh học máy tính. Khi ấy tôi vừa phải đối phó với khối lượng bài vở nặng nề, vừa phải đi làm thêm để trang trải sinh hoạt phí, hoàn toàn không có thời gian nghĩ đến chuyện khác.
Vì thế khi anh tỏ tình, tôi không đồng ý.
Dù vậy, anh vẫn lặng lẽ ở bên tôi. Năm đó Boston có trận bão tuyết lớn khiến tàu điện ngầm ngừng hoạt động, anh cõng tôi đi bộ suốt hai tiếng đồng hồ mới về tới trường. Nhìn đôi chân bị đông lạnh đến phồng rộp của anh, tôi mềm lòng.
Sau đó chúng tôi yêu nhau ba năm. Anh vì muốn bắt kịp làn sóng Internet trong nước mà bỏ học giữa chừng trở về khởi nghiệp. Do chênh lệch múi giờ và áp lực công việc, liên lạc của chúng tôi ngày càng ít.
Đợi đến khi tôi tốt nghiệp về nước, tôi từng dò hỏi anh có muốn kết hôn không, nhưng lần nào anh cũng nói chờ sự nghiệp thành công rồi tính, không cần vội.
Tôi tình nguyện chờ, nhưng lại không biết anh có còn cần tôi nữa hay không.
Bây giờ chỉ một chữ “Ừ” kia, lại khiến tôi nhìn rõ một phần hiện thực.
Chúng tôi vốn là mối tình đầu của nhau, nào có cái gọi là “bạch nguyệt quang”. Anh rõ ràng biết đó là lời nói đùa, vậy mà vẫn trả lời như thế, e rằng ngay cả bộ dạng cuối cùng cũng lười giả vờ.
Đúng thôi, anh vốn không bao giờ lãng phí thời gian vào những việc vô nghĩa, huống chi giờ bên cạnh anh lại xuất hiện một người phụ nữ có vẻ càng xứng đáng hơn.
Chính là chị song sinh của tôi, Giang Cầm.
Bọn họ quen biết nhau, cũng là nhờ tôi làm cầu nối.
Khi đó Giang Cầm vừa mới tốt nghiệp, đang tìm việc. Tuy học ở khoa máy tính của trường đại học hàng đầu trong nước, nhưng cô ấy chỉ miễn cưỡng tốt nghiệp, khả năng thực hành rất kém, hoàn toàn không qua nổi kỳ khảo hạch của những công ty lớn mà cô để mắt tới. Thế nên mấy tháng sau khi ra trường vẫn chưa tìm được việc.
Lý Huy vì muốn thể hiện tốt trước mặt bố mẹ tôi, chủ động đề nghị để Giang Cầm đến công ty anh học tập, coi như giai đoạn chuyển tiếp. Điều khiến tôi bất ngờ là người vốn kiêu ngạo như Giang Cầm vậy mà cũng đồng ý.
Ban đầu, Lý Huy chỉ nể mặt tôi mà sắp xếp cho cô ấy một vị trí nhàn nhã, hai người hiếm khi có giao tiếp.
Sau đó, công ty Lý Huy hai lần gặp khủng hoảng về chương trình, đều nhờ Giang Cầm giúp mới giải quyết được, nên anh điều cô ấy vào bộ phận cốt lõi.
Mà đề tài trò chuyện giữa chúng tôi cũng dần từ chuyện vụn vặt trong cuộc sống biến thành Giang Cầm, Giang Cầm, và vẫn là Giang Cầm.
Tôi từng oán trách.
Nhưng anh lại thấy tôi vô lý.
“Giang Cầm đã giúp anh một việc lớn như vậy, anh khen vài câu thì sao? Em là một tiểu thư học nghệ thuật thì biết gì về sự vất vả của anh. Hơn nữa, cô ấy là chị ruột của em, anh còn có thể thế nào với cô ấy chứ?”
Miệng anh nói đường hoàng chính đáng, nhưng hành động thì hoàn toàn không giống vậy.
Anh bắt đầu tỏ ra tích cực hơn trong việc đưa tôi về nhà, mỗi lần đều đưa tận cửa. Thế nhưng rõ ràng là đến gặp tôi, ánh mắt anh lại luôn vô thức lướt qua, nhìn sang nơi khác.
Trong nhà hay trong xe đều xuất hiện thêm vài món đồ nhỏ xinh xắn kỳ lạ, mà mấy ngày trước tôi cũng đã thấy y hệt trong phòng của Giang Cầm.
Những hành động vụng trộm ấy khiến lòng tôi khó chịu, nhưng tôi biết có nói ra, Lý Huy cũng sẽ tìm đủ lý do để phản bác, còn tôi sẽ thành kẻ vô lý, gây sự.
Vừa mới vào công ty mới, công việc của tôi bận rộn đến mức đôi khi chẳng có cả thời gian ngủ.
Nhưng tôi vẫn luôn cố gắng phối hợp với lịch của anh, để ít nhất mỗi tuần hai người gặp nhau một lần, giống như hồi ở nước ngoài.
Một tháng trước, tôi đặt chỗ ở một nhà hàng mà mình mong mỏi từ lâu, ăn mặc thật xinh đẹp, tràn đầy mong đợi cho buổi hẹn tối hôm đó. Nhưng mới ăn được nửa tiếng, phần lớn thời gian anh đều mải mê nghịch điện thoại, khóe miệng thỉnh thoảng còn khẽ nhếch lên.
Tôi hỏi có phải có chuyện vui gì không, anh lập tức khóa màn hình, úp điện thoại xuống bàn, rồi mơ hồ hỏi lại tôi vừa nói gì.
Chẳng bao lâu sau, anh lấy lý do công ty có việc vội vã rời đi, trước khi đi còn gói thêm một phần mì ý, nói để tối làm thêm thì ăn.
Cùng lúc đó, tôi lại nhìn thấy trạng thái mới của Giang Cầm trên vòng bạn bè.
Bức ảnh là bàn làm việc chất đầy tài liệu, nơi góc ảnh vô tình để lộ nửa mẩu bánh mì còn dở.
Dòng chữ chú thích: “Tăng ca, tăng ca! Cố gắng làm việc để mua biệt thự cho sếp Lý!”
Giọng điệu vừa tinh nghịch vừa làm nũng, đúng kiểu Lý Huy thích nhất.
Tôi bấm vào trang cá nhân của một tài khoản lạ vừa thả tim bên dưới, phát hiện phần ghi chú của anh ta lại là: “bạn trai yêu dấu”. Anh đổi ảnh đại diện từ khi nào tôi cũng không hay biết.
Mà cái ảnh bị thay đi, chính là cặp ảnh đôi hồi mới quen nhau tôi vẽ riêng cho hai đứa.
Nét vẽ còn vụng về, nhưng màu sắc rực rỡ.
Tôi lặng lẽ nhai miếng bít tết đắt tiền, mềm ngọt trong miệng, lại chẳng cảm nhận được chút hương vị nào.
Thì ra thứ mình vẫn hằng mong đợi, đến cuối cùng cũng chỉ là như vậy.
Tôi cẩn thận cởi bỏ bộ váy cưới kia, rồi nhẹ nhàng treo nó lại.
Bạn thân hỏi tôi có muốn thử thêm cái khác không, tôi lắc đầu.
Váy cưới không nhất thiết phải mặc vì một người mình yêu, cũng có thể mặc vì chính bản thân. Nhưng lúc này đây, gương mặt tôi chắc chắn sẽ làm hỏng hết ý nghĩa đẹp đẽ vốn có của nó.
Tôi bước ra khỏi cửa tiệm, ngồi xe chuẩn bị về nhà thì bất ngờ nhận được cuộc gọi từ quản lý chung cư nhà Lý Huy.
“Xin chào, cho hỏi có phải cô Giang không? Vừa nãy có đơn giao bánh ngọt đến, vốn phải được chuyển tận tay, nhưng hôm nay khu dân cư đang sửa chữa, không cho người ngoài vào. Phiền cô xuống lấy giúp nhé?”
Tôi ngẩn ra một chút, niềm vui nhỏ bé nhưng dày đặc lập tức trào dâng trong lòng, cơ thể cũng nhẹ nhàng hẳn lên.
Không ngờ Lý Huy vẫn nhớ hôm nay là sinh nhật tôi. Không báo trước, chẳng lẽ muốn tạo bất ngờ cho tôi sao?
Chỉ là anh không ngờ nhân viên giao hàng không được phép vào trong, đúng lúc công ty lại bận, mà số điện thoại anh từng lưu ở ban quản lý đều là của tôi.
“Được, tôi xuống ngay, cảm ơn anh!”
Tôi cúp máy, lập tức đổi lại điểm đến.
Thì ra hôm nay trời đẹp thế này, vậy mà vừa nãy tôi chẳng hề nhận ra.
Tiệm của bạn thân cách căn hộ không xa, chỉ khoảng mười phút là đến.
Vừa xuống xe, tôi đã nhìn thấy chiếc Mercedes của Lý Huy đỗ ở không xa, ghế phụ trên xe còn đặt một bó hồng đỏ thật lớn, vô cùng chói mắt.
Khóe môi tôi khẽ cong, bước đến cửa quản lý tầng một, đúng lúc nghe thấy bên trong có người đối thoại.
“Ngài Lý ở 1201? Đúng rồi, đây là bánh ngọt của ngài.”
“Cảm ơn. Vốn định gửi đến công ty, ai ngờ lại điền nhầm địa chỉ.”
Tim tôi khựng lại một nhịp, bàn tay đang đặt trên tay nắm cửa cũng cứng đờ, đẩy ra không xong, kéo vào cũng chẳng được.


