2
Tâm trạng vừa rồi lập tức tan biến không còn sót lại gì.
Tôi làm sao có thể quên… hôm nay là sinh nhật của tôi, cũng là sinh nhật của Giang Cầm.
Lý Huy bước ra nhìn thấy tôi thì vô cùng kinh ngạc, theo bản năng giấu chiếc bánh ra sau lưng, hỏi: “Giang Giản, sao em lại ở đây?”
Tôi gượng cười, “Nếu không thế thì sao? Thật sự đi kết hôn với bạch nguyệt quang à?”
Anh há miệng, lại chẳng biết nên nói gì, mãi lâu sau mới thốt ra: “Hôm nay công ty có người sinh nhật, bọn anh ăn trưa chung. Có chuyện gì đợi anh về rồi nói, được không? Ngoan một chút.”
“Tôi hôm nay cũng sinh nhật.” Tôi lạnh lùng nhìn anh.
Lý Huy ngẩn người, giống như vừa bị ai đó nện cho một cú vào đầu mới sực nhớ ra chuyện này.
“Xin lỗi, dạo này công ty thật sự quá bận, anh quên hôm nay rồi… Hay là, để anh mua cho em một bó hoa nhé?”
“Anh mua hoa cho mẹ mình có cần hỏi trước không?”
“Không.”
“Anh mua hoa cho nữ đồng nghiệp có cần hỏi trước không?”
“Cũng… không.”
“Vậy tại sao mua hoa cho tôi, anh lại phải hỏi?”
Đàn ông khi bị truy vấn, chỉ cần không trả lời được hoặc biết rõ bản thân sai, thì sẽ bắt đầu nổi giận, Lý Huy cũng không ngoại lệ.
Anh nhíu mày, vẻ mặt dần mất kiên nhẫn: “Lại nữa rồi. Mỗi lần em đều phải làm mọi người không vui mới hài lòng sao? Quên sinh nhật em quả thực là lỗi của anh, nhưng anh cũng xin lỗi rồi, em còn muốn thế nào nữa?”
Nói xong, chẳng đợi tôi phản ứng, anh vứt lại một câu “Về rồi nói” rồi vội vã rời đi.
Tôi một mình đứng đó, nhưng lại chẳng thấy đau lòng như tưởng tượng.
Từ khi nào tôi đã quen với việc bên cạnh có anh, rồi từ khi nào tôi lại quen với việc bị anh bỏ mặc rồi nhỉ?
Tôi đến căn hộ của Lý Huy, mới chỉ mấy ngày không ghé mà lại có cảm giác xa lạ hẳn đi.
Trước đây tôi thường xuyên qua đêm ở đây, trong nhà có rất nhiều đồ của tôi. Tôi lấy vali ra, cẩn thận thu dọn từng món một. Những món đồ nhỏ, những kỷ vật từng mua cùng nhau, tôi đều ném hết vào thùng rác.
Tôi co mình trên ghế sofa, mơ hồ như thể quay lại Boston của vài năm trước. Nhưng còn chưa kịp nhìn rõ gương mặt trong ký ức, tôi đã bị cơn gió từ ban công thổi lạnh đến giật mình tỉnh lại.
Một cảm giác trống rỗng, hỗn loạn, chẳng thể nói rõ thành lời.
Lý Huy về đến nhà thì đã gần 11 giờ, trên người nồng nặc mùi rượu, hiển nhiên đã quên sạch câu “về rồi nói” lúc ban chiều.
Anh ngả người xuống sofa, vẫy tay bảo tôi rót nước.
Trước đây cũng thường có những lúc như vậy. Khi mới khởi nghiệp không có vốn, anh thức trắng đêm làm việc, còn phải tiệc tùng để kéo nhà đầu tư. Tôi khuyên anh đừng liều mạng như thế, sức khỏe mất đi thì chẳng còn gì cả.
Nhưng mỗi lần như vậy, anh đều ôm chặt lấy tôi, vùi đầu vào cổ tôi khẽ cọ, giọng kiên định: “Không được, anh phải cố gắng. Anh muốn mua cho em một căn nhà có vườn, để em có thể thoải mái vẽ tranh trong đó. Anh thích nhất là nhìn em vẽ.”
Lúc đó tôi cũng hay mơ mộng cùng anh về tương lai, gương mặt ngập tràn hạnh phúc và mong chờ.
Nhưng giờ nghĩ lại, không có tôi, anh cũng sẽ mua một căn nhà lớn có vườn, bởi đó là thành quả tất yếu sau khi anh thành công, chứ đâu chỉ vì tôi.
Trong kế hoạch tương lai của anh, liệu có nhất định phải có tôi không?
Không chắc.
Anh từng thích tôi vẽ tranh, còn bây giờ lại chán ghét vì cho rằng tôi chỉ biết vẽ tranh. Khi điểm sáng từng khiến anh động lòng biến thành khuyết điểm, điều đó có nghĩa là ánh sáng trong mắt anh dành cho tôi đã tắt, cũng đồng nghĩa tôi lại trở về thành một người bình thường, hoặc xa lạ trong mắt anh.
Ly nước kia cuối cùng tôi cũng không rót. Tôi gửi cho anh một tin nhắn trên WeChat, nói lời chia tay, sau đó kéo vali đi xuống, tự mua cho mình một chiếc bánh nhỏ và một bó hoa.
Nhìn ánh nến vàng nhạt lay động, tôi thì thầm ước nguyện:
“Giang Giản, mong những ngày sau này của mày sẽ đơn giản và hạnh phúc. Mong mày sẽ mãi yêu thương chính mình.”
Tôi không biết lúc tỉnh dậy nhìn thấy tin nhắn, tâm trạng của Lý Huy sẽ thế nào, có lẽ là thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng điều đó tôi cũng chẳng bận tâm.
Nhân cơ hội này tôi dứt khoát dọn ra khỏi nhà bố mẹ, chuyển đến ở gần công ty. Trước kia bởi vì nhà bố mẹ gần căn hộ hơn, để tiện qua lại với Lý Huy nên tôi mới chưa độc lập ra ở riêng.
Giờ thì thời gian đi làm tiết kiệm được, không còn những người và chuyện chướng mắt, cuối cùng trong guồng công việc nặng nề tôi cũng có một cuộc sống tan làm tự do, nhẹ nhõm.
Chỉ là, tôi và Giang Cầm vốn dĩ là chị em ruột, nên khó tránh khỏi việc phải gặp mặt.
Mỗi tối thứ sáu, bố mẹ đều gọi hai chị em tôi về nhà ăn cơm.
Tôi về đến nhà thì thấy Giang Cầm đã ôm máy tính ngồi sẵn trên sofa. Tôi đi ngang nhìn thoáng qua, quả nhiên nhờ vào việc được vào công ty của Lý Huy mà khả năng viết code của cô ta cuối cùng cũng khá lên đôi chút.
Có lẽ Giang Cầm cũng nhận ra ánh mắt tôi, liền lập tức chuyển sang một đoạn chương trình lỗi khác, rồi tiện miệng than vãn với ba:
“Haiz, dạo này dự án mới của công ty gặp trục trặc, Lý Huy ngày nào cũng phải tăng ca, đến cơm cũng chẳng kịp ăn, nhìn mà thấy anh ấy gầy hẳn đi.”
Ba đang bưng đồ ăn từ bếp ra, nghe vậy còn cố ý nhìn ra sau lưng tôi, chắc để xác nhận xem có ai đi cùng không.
“Thế sao được, dù bận thế nào thì cũng phải ăn uống chứ! Để ba lấy hộp cơm ra, lát nữa Giản Giản ăn xong thì đem chút đồ ăn qua cho cậu ta đi.”
Tôi liếc nhìn Giang Cầm, thấy cô ta chẳng hề phản ứng, trong lòng liền rõ ràng.
Xem ra cô ta cũng biết chuyện này thật khó coi, chẳng dám nói với ba mẹ.
“Ba, khỏi bận tâm. Con với Lý Huy chia tay rồi.”
“Gì cơ?” Ba tôi sững sờ, ngay cả mẹ trong bếp cũng ló đầu ra.
“Chẳng phải hai đứa sắp tính chuyện kết hôn sao? Sao lại chia tay? Có phải do nó bận quá, không quan tâm đến con?”
Tôi ngả người dựa sofa, khóe môi nhếch lên.
“Nó qua lại với cô gái trong công ty, nên con chia tay thôi.”
Ba mẹ tôi không ngờ lại là nguyên nhân này, vội kéo Giang Cầm – người cùng công ty – ra hỏi cho rõ. Nhưng cho dù cô ta ra sức phủ nhận, còn giúp Lý Huy giải thích, thì trong mắt ba mẹ, hình tượng “chàng trai trẻ có chí tiến thủ” của Lý Huy cũng biến thành gã đàn ông tồi tệ.
Ba tôi vừa gặm đùi gà vừa lẩm bẩm, lần sau gặp chắc phải dạy cho nó một bài học. Sắc mặt của Giang Cầm thì khỏi phải nói, khó coi đến mức không thể tả.
Một bữa cơm, chỉ có mình tôi ăn ngon lành.
Buổi tối tắm rửa xong, Giang Cầm chặn tôi ngay cửa phòng.
Cô ta nhìn tôi thật lâu, ánh mắt vẫn như trước – toàn là ghét bỏ.
“Tôi biết hồi ở nước ngoài, Lý Huy với cô đã quen nhau nhiều năm, nên bây giờ bị tôi cướp đi cô không cam tâm. Nhưng rõ ràng là cô chủ động đề nghị chia tay, tại sao còn nói những lời đó trước mặt ba mẹ? Cô không chịu được việc tôi hạnh phúc sao?”
Như thể muốn chứng minh điều gì đó, không chờ tôi đáp, cô ta lại nói tiếp:
“Giang Giản, cô nên nhìn rõ thực tế. Dù Lý Huy từng thích cô thế nào, thì bây giờ người ở bên anh ấy là tôi.
“Vì tôi, anh ấy có thể lập tức bỏ rơi cô, không chút do dự đổi ảnh đại diện đôi của hai người, thậm chí anh ấy còn từng nói thẳng với tôi, so với cô, anh ấy càng muốn tôi ở bên cạnh.
“Cho nên, đừng để tôi nghe thấy cô nói linh tinh trước mặt ba mẹ nữa. Riêng tư cũng vậy, mong cô đừng liên lạc hay gặp gỡ bạn trai tôi thêm lần nào!”
Tôi thật sự thấy nực cười. Quả nhiên, bao nhiêu năm rồi cô ta vẫn y như cũ, coi bản thân là trung tâm, cứ như cả thế giới phải xoay quanh mình.


