2

“Rất vui được làm quen với em, Mẫn Mẫn.”

Anh ấy mỉm cười đưa tay về phía tôi.

Mấy kiểu con trai lịch thiệp, có chút rụt rè thế này đúng là dễ gây thiện cảm.

Tôi lễ phép mỉm cười bắt tay lại: “Chào anh.”

Sau khi Lâm Khiết rời đi, tôi và Trần Hi đều hơi ngại, không biết nên bắt chuyện thế nào.

“Em và Lâm Khiết là bạn thân hả?”

Tôi để ý thấy mỗi khi anh ấy nói chuyện, khóe mắt đều hơi cong lên, trông rất hiền và gần gũi.

“Bọn em quen nhau lâu rồi, kiểu bạn nối khố đó. Còn anh, biết cô ấy thế nào vậy?”

“Công ty bọn anh có hợp tác với nhau, tiếp xúc dần thì thân.”

Mở đầu rồi thì cũng đỡ gượng gạo.

Trần Hi trông vậy mà nói chuyện rất có duyên, càng trò chuyện càng thấy hợp.

Chúng tôi nhanh chóng phát hiện ra có chung sở thích: đều thích đọc tiểu thuyết trinh thám và xem phim phá án.

Hơn nữa còn cùng mê thể loại suy luận cổ điển.

Chúng tôi ngồi ngoài sân chuyện trò đủ thứ, từ Agatha Christie đến Hitchcock, rồi đến cả Shimada Soji, thời gian trôi qua lúc nào không hay.

Đang nói chuyện vui vẻ thì Kỷ Hướng Xuyên và Lâm Khiết từ phòng khách đi ra, dường như đang chào tạm biệt nhau.

Sau đó, Kỷ Hướng Xuyên bước xuống bậc thang, nhìn tôi nói: “Vân Mẫn Mẫn, đi thôi.”

Tôi sửng sốt.

“Đi đâu?”

“Muộn rồi, mẹ cậu bảo tôi gọi cậu về nhà.”

Tôi không tin nổi cái miệng cậu ấy luôn.

Trần Hi nhìn hai chúng tôi đầy tò mò.

Tôi lập tức giải thích: “Đây là bạn từ nhỏ của em.”

Anh ấy gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.

Kỷ Hướng Xuyên bấm mở khóa xe, nhướng mày.

“Còn không đi?”

Cái tên này đúng là ông trời cử tới để trị tôi mà.

Tôi đành cười gượng với Trần Hi.

“Xin lỗi nhé, đành hẹn anh hôm khác vậy.”

Đối phương không hề để bụng: “Tối nay cũng muộn thật, không sao, hôm khác gặp.”

“Vâng.”

Trên đường về, Kỷ Hướng Xuyên không nói mấy câu, sắc mặt u ám, chẳng biết có còn giận vụ lần trước hay không.

Về đến khu chung cư, tôi mở cửa xe, nhưng phát hiện xe đã bị khóa.

Tôi vừa định bảo cậu ấy mở khóa thì….

“Vậy nên, đúng là như vậy sao?” Cậu ta đột nhiên hỏi.

“Cái gì cơ?” Tôi không hiểu.

“Thân quá, nên khó ra tay.”

Tôi đỏ mặt.

Cậu ấy nghe thấy thật rồi, mất mặt chết mất.

Không biết nói gì cho đỡ ngượng.

Đôi mắt đen sâu như mực của Kỷ Hướng Xuyên nhìn tôi chằm chằm, giọng đều đều: “Vân Mẫn Mẫn, hôm đó cậu lột áo tôi thì không thấy ngại à?”

Ký ức nhục nhã ấy lại ập về.

Tôi che mặt, chỉ muốn chui xuống gầm xe.

“Kỷ Hướng Xuyên, tôi xin lỗi rồi mà, cậu đừng nhắc nữa được không?”

“Cậu tưởng xin lỗi là xong à?”

“Không thì cậu muốn sao? Tôi đâu có bắt cậu chịu trách nhiệm.”

Tôi bắt đầu bực, chuyện như thế thì ai mới là người chịu thiệt chứ?

Tôi đã im lặng rồi, cậu ta còn lôi ra mãi không thôi.

Kỷ Hướng Xuyên không nói gì, mím môi nhìn tôi.

Tay vẫn đặt trên vô lăng.

Bầu không khí trong xe lại trở nên ngột ngạt.

Tôi nhận ra mình lỡ lời, đang định nói gì đó để xoa dịu.

“Vân Mẫn Mẫn, người nên chịu trách nhiệm… là cậu đấy.”

Tôi đơ người.

Ý gì vậy?

Kỷ Hướng Xuyên nhíu mày tiếp lời: “Người đàn ông vừa rồi, đừng liên lạc nữa.”

“Tại sao?” Tôi cao giọng.

Khó khăn lắm mới gặp được người điều kiện tốt, nhìn cũng vừa mắt, còn hợp gu, sao lại không được liên lạc?

“Anh ta là gay.”

Tôi sửng sốt, hoàn toàn không tin.

Không, dù chết cũng không tin.

“Kỷ Hướng Xuyên, cậu đúng là không muốn thấy tôi sống yên ổn phải không?”

Cậu khẽ thở dài, giọng nghe đáng ăn đòn: “Nghe lời đi, Vân Mẫn Mẫn, với cái đầu óc của cậu, đừng nên học người ta yêu đương.”

“Cậu…”

Tôi tức đến muốn nổ phổi, còn đang định phản bác thì nghe thấy tiếng mở khóa cửa xe.

“Hôm nay muộn rồi, về ngủ sớm đi, mai là ngày dì tái khám, 8 giờ sáng tôi qua đón hai người.”

Lúc này tôi mới sực nhớ ra, mai là lịch tái khám của mẹ.

Nhìn đồng hồ, gần 11 giờ, cũng muộn thật.

Tôi đành ủ rũ mở cửa xuống xe, lui lại hai bước.

Xe vẫn chưa nổ máy.

Tôi còn đang thắc mắc thì cửa kính xe hạ xuống, Kỷ Hướng Xuyên nói: “Cậu đi trước đi, tôi nhìn cậu lên nhà.”

… Được thôi.

Tôi vẫy tay với cậu ấy rồi quay người bước về phía cầu thang.

Vừa đi được vài bước thì phía sau lại vang lên tiếng gọi.

“Vân Mẫn Mẫn.”

Tôi quay đầu lại.

Kỷ Hướng Xuyên cứ thế nhìn tôi, ánh mắt trong veo mà sâu hút, có lẽ vì ánh đèn đường quá dịu, biểu cảm cậu ấy lúc đó lại khiến người ta thấy xao xuyến lạ thường.

Cậu ấy hơi ngừng lại, rồi khẽ cong môi: “Nhớ nghe lời nhé.”

Tôi…

Câu gì chẳng đầu chẳng đuôi, rốt cuộc là có ý gì chứ?

Sáng hôm sau.

Vì là bệnh viện nhân dân tuyến thành phố nên buổi sáng lượng người xếp hàng khám khá đông.

Tôi theo mẹ làm xong một loạt các xét nghiệm, cũng phải đến gần trưa.

May mắn là tất cả kết quả đều tốt.

Lần trước người phẫu thuật cho mẹ tôi là một giáo sư già của bệnh viện này, nghe nói hôm nay ông có mặt ở viện nên mẹ tôi muốn đích thân đến cảm ơn.

Tôi gật đầu, chuyện này đúng là cần thiết.

Đang định nhắn tin cho Kỷ Hướng Xuyên thì lại thấy cậu ấy bên trong thang máy đối diện.

Tuy chỉ mặc chiếc áo blouse trắng đơn giản, nhưng với dáng người cao ráo, chân dài, vai rộng eo thon như cậu ta, thì có khoác bao tải đi chăng nữa trông cũng vẫn đẹp.

Hôm nay cậu ấy đeo một cặp kính không độ, gọng kính tựa trên sống mũi cao thẳng.

Tôi vốn biết cậu ấy bị cận nhẹ.

Bên cạnh là một bác sĩ nữ trẻ tuổi, vừa nói vừa cười rất vui vẻ với cậu ấy.

Cô ấy cầm một tấm phim chụp CT trên tay, dường như đang hỏi ý kiến.

Kỷ Hướng Xuyên nhìn kỹ một lát, chỉ vào một điểm nào đó rồi nói gì đó với cô ấy.

Nam thanh nữ tú đứng cùng nhau, quả thật rất đã mắt.

Bảo sao mẹ tôi lại nói, mấy cô y tá trong bệnh viện vừa nhìn thấy Kỷ Hướng Xuyên là như sói thấy thịt.

Muốn tìm một nam thần chân dài, đẹp trai, khí chất nổi bật trong ngành y đúng là hiếm có khó tìm.

Nếu không phải vì tôi có “bộ lọc tuổi thơ” – vẫn còn nhớ rõ hồi nhỏ từng dọa cậu ta khóc nhè – thì với vẻ ngoài yêu nghiệt thế này, đến tôi cũng không đỡ nổi.

Người ra vào thang máy khá nhiều, Kỷ Hướng Xuyên nghiêng người né tránh, vô tình nhìn thấy tôi.

Cậu nói nhanh với nữ bác sĩ mấy câu rồi bước ra khỏi thang máy, đi đến chỗ tôi và mẹ.

“Giáo sư hiện đang ở văn phòng tầng 6, để tôi đưa cậu và bác qua đó.”

Vị giáo sư họ Lý, gần 80 tuổi, sức khỏe vẫn rất minh mẫn, trông vô cùng hiền hòa.

Nghe nói ông là chuyên gia hàng đầu trong nước về bệnh tim mạch, bình thường muốn gặp cũng phải xếp hàng dài.

Dù Kỷ Hướng Xuyên đã nói đi nói lại là ông không nhận bất kỳ quà cáp gì từ bệnh nhân, nhưng mẹ tôi vẫn cảm thấy đi tay không thì không phải phép, nên vẫn mua khá nhiều quà cáp.

Kết quả, đúng như dự đoán, bị từ chối thẳng thừng.

Vì thế, hai mẹ con tôi đặt quà ở ngoài cửa, rồi bước vào bên trong chân thành nói lời cảm ơn.

Lần này, giáo sư Lý vui vẻ chấp nhận.

Hình như ông rất quý Kỷ Hướng Xuyên, lúc sắp rời đi còn cười tươi nhìn cậu ta.

“Hướng Xuyên, chuyện lần trước tôi nói với cậu, đã suy nghĩ tới đâu rồi? Cháu gái tôi sắp từ Mỹ về rồi, hay là hôm nào tôi hẹn hai đứa đi ăn một bữa?”

Kỷ Hướng Xuyên lễ phép đáp: “Xin lỗi giáo sư Lý, cháu đã có bạn gái rồi, chắc không thể gặp mặt cháu gái của ngài được.”

“Ồ, cậu có bạn gái rồi à? Sao nhanh vậy?”

Giáo sư có vẻ bất ngờ, trên mặt còn lộ rõ tiếc nuối.

Không ngờ ông lại có ý muốn mai mối cho cháu gái với Kỷ Hướng Xuyên.

Cơ hội tốt như vậy, cậu ta lại từ chối dứt khoát.

Mà khoan, cậu ấy có bạn gái từ khi nào?

Sao tôi chưa từng nghe nói?

“Đinh”– thang máy đến.

Sau khi bước vào, tôi theo thói quen liếc nhìn sang bên cạnh.

Kỷ Hướng Xuyên đút một tay vào túi, đang chăm chú nhìn số tầng thang máy.

Cảm nhận được ánh mắt tôi, cậu cũng quay sang nhìn.

Hai ánh mắt chạm nhau.

“Sao vậy?” – cậu ấy hỏi.

Tôi lắc đầu.

Nghĩ ngợi một lúc vẫn quyết định hỏi: “Cậu có bạn gái từ khi nào thế? Sao tôi không hề biết?”

Cậu ấy liếc nhìn tôi, giọng rất đỗi tự nhiên: “Không phải là cậu sao.”

Tôi trợn mắt nhìn cậu, nhất thời nghẹn lời.

Mẹ tôi quay đầu lại, ánh mắt rạng rỡ nhìn hai đứa tôi.

“Mẫn Mẫn, Hướng Xuyên, hai đứa đang quen nhau à?”

Tôi vội vàng thanh minh: “Mẹ đừng nghe cậu ta nói linh tinh…”

“Ôi trời, yêu nhau là chuyện tốt mà, sao không nói sớm!”

Tôi còn chưa nói hết câu đã bị mẹ tôi ngắt lời.

Còn cậu thì đúng kiểu diễn sâu: “Dì ơi, tụi con mới quen gần đây thôi ạ.”

Ha.

Gần đây…

Tôi làm gì nhớ có chuyện này, chẳng lẽ là tôi mộng du rồi quen cậu à?

“Kỷ Hướng Xuyên, chúng ta từ khi nào mà…”

“Hướng Xuyên, cuối tuần đến nhà dì ăn cơm nhé, dì nấu canh ngon cho con ăn.”

Lại một lần nữa, lời tôi bị mẹ cắt ngang.

Bà cười đến rạng rỡ như hoa.

Cậu đáp cũng rất nhanh: “Vâng ạ.”

Tôi hoàn toàn bị hai người họ cho ra rìa.

Khám xong hết mọi thứ, tôi và mẹ bắt taxi về nhà.

Mẹ tôi vừa bỏ túi xách xuống đã bắt đầu nghiêm túc giáo huấn.

“Mẫn Mẫn, Hướng Xuyên là người tốt như vậy, con nhất định phải biết nắm giữ, bỏ lỡ rồi thì không có lần hai đâu.”

Tôi thở dài: “Mẹ, bọn con chưa đến mức đó mà.”

“Vậy thì đến mức nào rồi?”

Mẹ tôi hỏi không chút do dự.

“Thì…”

Tôi cũng không biết giải thích sao cho rõ.

Nói chưa đến bước đó thì… những chuyện nên xảy ra cũng đã xảy ra rồi.

error: Content is protected !!