3
“Hướng Xuyên là đối tượng tốt thế nào, con có đốt đuốc cũng không tìm được người thứ hai. Nó để ý đến con là tổ tiên nhà họ Vân phù hộ rồi đấy. Nếu bố con thấy hai đứa kết hôn, chắc ở dưới đất cũng cười đến tỉnh giấc. Con còn đòi hỏi gì nữa hả?”
Mẹ tôi nói một tràng như súng liên thanh, không biết là đang khen tôi hay đang dìm hàng tôi.
Tôi giơ tay đầu hàng, sợ bà lại tiếp tục thao thao bất tuyệt.
“Được rồi mẹ, con biết rồi, chuyện này để con tự giải quyết, mẹ đừng lo nữa.”
Thứ Tư, tan làm hơi sớm, tôi quyết định tìm Kỷ Hướng Xuyên nói chuyện.
Vừa hay mẹ tôi nhờ mang ít thịt bò sốt vừa làm sang cho cậu ấy, ăn tối xong tôi liền nhắn tin hỏi xem cậu tan làm chưa.
Mãi đến gần 10 giờ rưỡi, cậu ấy mới trả lời.
Tôi cầm hộp thịt bò sang nhà Kỷ Hướng Xuyên thì đã 11 giờ đêm.
“Ngày nào cậu cũng tan làm trễ như vậy sao?”
Tôi thay dép, mang thịt bò bỏ vào tủ lạnh nhà họ.
Bố mẹ Kỷ Hướng Xuyên còn đang du lịch nước ngoài, căn nhà trống trải vắng vẻ, có phần lạnh lẽo.
Kỷ Hướng Xuyên tháo kính, mệt mỏi day day sống mũi.
“Gần đây có nhiều ca phẫu thuật.”
Thôi đi, ngày nào cũng thấy cậu bận.
“Cậu ăn tối chưa?” Tôi hỏi.
“Chưa.” Cậu ấy lắc đầu.
Đã 11 giờ mà còn chưa ăn, không sợ đau dạ dày sao.
Tôi liếc nhanh vào tủ lạnh, hình như có trứng.
“Hay là tôi nấu mì cho cậu ăn nhé.”
Vừa nói xong tôi bỗng nhớ đến một chi tiết từng đọc trong tiểu thuyết ngôn tình, không kìm được đưa tay sờ mũi, cảm thấy hơi xấu hổ.
Kỷ Hướng Xuyên ban đầu không để ý, nhưng thấy vẻ mặt tôi là lạ liền lên tiếng.
“Vân Mẫn Mẫn, cậu đừng có suy nghĩ bậy bạ nữa được không?”
Xỉu.
Đây chẳng phải là kiểu tình tiết trong tiểu thuyết sao? Vậy mà cậu ấy cũng hiểu được.
Mắc cỡ chết mất.
Mì rất nhanh đã nấu xong.
Kỷ Hướng Xuyên ăn uống rất lịch sự, từ nhỏ đã như vậy, kể cả mặc áo sơ mi trắng ăn mì trộn ớt cũng chẳng làm dơ được một chấm.
Ăn cũng ít khi nói chuyện.
“Ăn không nói, ngủ không lời.”
Hồi học mẫu giáo cậu ấy đã biết dùng mấy câu nho nhã này để giáo huấn tôi rồi.
Nói ra thì, tôi và Kỷ Hướng Xuyên thật sự quen nhau rất lâu rồi.
Đợi cậu ăn xong, lau miệng sạch sẽ.
Tôi hỏi: “Kỷ Hướng Xuyên, hôm qua sao cậu lại nói với mẹ tôi là chúng ta đang quen nhau?”
“Chẳng lẽ tôi nói sai à?” Cậu ấy hỏi lại.
Cậu ấy nghiêm túc đến nỗi làm tôi sững người.
“Vậy thì tôi hỏi cậu, chúng ta bắt đầu quen nhau từ khi nào, sao tôi không hay biết gì?”
Kỷ Hướng Xuyên suy nghĩ một chút, nhìn tôi bằng ánh mắt nghiêm túc.
“Đối với tôi, là từ ngày hôm sau sau khi ngủ cùng nhau.”
Tôi ôm trán, ánh mắt bất giác liếc qua cái sofa và căn phòng từng xảy ra chuyện kia.
Ký ức cứ thế hiện về.
Tôi cố gắng cắt đứt dòng suy nghĩ, lập tức lên tiếng: “Cậu cứ xem đó như tình một đêm đi, người trưởng thành cả, có thể hiểu mà.”
Kỷ Hướng Xuyên lập tức nhíu mày, khoanh tay tựa vào ghế, ánh mắt sắc bén nhìn tôi.
“Vân Mẫn Mẫn, trong từ điển cuộc đời tôi không có ba chữ ‘tình một đêm’, nếu cậu không định chịu trách nhiệm với tôi, vậy thì chỉ còn cách để hai bên phụ huynh ngồi lại cùng bàn bạc chuyện này nên xử lý thế nào.”
…
“Cậu đang đùa tôi đúng không?”
“Không hề.”
Chuyện này có cần phải báo cho phụ huynh không, cứ như hai đứa mình mới ba tuổi ấy.
Mẹ tôi mà biết chắc chắn chém tôi luôn chứ chẳng đùa.
“Không thì cậu muốn sao?”
Gặp phải một cái đầu gỗ như thế này, tôi cũng hết cách, đành tạm nhượng bộ.
“Yêu đương với mục đích kết hôn.”
Cậu ấy hình như đã chuẩn bị sẵn sàng.
“Rồi sao nữa?”
Cậu ấy suy nghĩ một lát, giọng nghiêm túc: “Nếu không có gì bất ngờ thì sẽ kết hôn.”
Tôi lại ôm trán.
Tuy từng nhiều lần tưởng tượng về người đàn ông mà mình sẽ lấy, nhưng chưa bao giờ nghĩ người đó lại là Kỷ Hướng Xuyên.
Lâu nay, cậu ấy với tôi giống như một người anh hoặc một đứa em trai.
Gương mặt này tôi nhìn từ nhỏ đến lớn, dù có đẹp trai thật, nhưng chưa từng mơ tưởng cảnh cậu nói lời ngọt ngào với mình, hay hai đứa ôm ấp quấn quít gì cả.
“Kỷ Hướng Xuyên, cậu không thấy lạ nếu hai đứa mình yêu nhau à?”
“Lạ chỗ nào?” Cậu ấy lại hỏi ngược.
Tôi bị cậu làm cho nghẹn họng.
“Nếu sau khi quen mà không hợp thì sao?”
“Thì thử xem nếu kết hôn sẽ thế nào.”
Tôi hoàn toàn bị não trạng của Kỷ Hướng Xuyên đánh bại, bắt đầu nghi ngờ mình đã rơi vào cái bẫy của cậu ấy từ lúc nào không biết.
Chẳng lẽ ngần ấy năm nay, cậu ấy vẫn chờ ngày này đến?
Nghĩ lại thì không đúng, hôm đó rõ ràng là tôi chủ động rủ cậu ấy uống rượu, với lại cậu ấy cũng đâu thể đoán trước được tôi sẽ thất tình, ngay cả tôi còn không biết mình sẽ thất tình nữa là.
Thôi thì mọi chuyện đã vậy rồi.
“Tôi sẽ suy nghĩ thử.” Tôi nói.
Nghe vậy, ánh mắt đen láy như đá obsidian của Kỷ Hướng Xuyên lập tức sáng lên, khóe môi cong lên thành một nụ cười rạng rỡ.
“Được.”
…
Tôi cũng không rõ hôm đó vì sao lại nói với Kỷ Hướng Xuyên là sẽ “xem xét”.
Dù sao thì sau hôm đó, giữa hai đứa tôi quả thực đã có chút thay đổi.
Bất kể mỗi ngày ở bệnh viện bận đến đâu, cậu ấy cũng sẽ tranh thủ gọi điện hoặc gửi vài tin nhắn thoại cho tôi, nội dung xoay quanh những câu quen thuộc như: “Ăn cơm chưa?”, “Hôm nay bận không?”, đại loại thế.
Tuy trước kia tụi tôi cũng có trò chuyện, nhưng tuyệt đối không thường xuyên như bây giờ, và cũng hiếm khi nói chuyện phiếm.
Giờ thì hoàn toàn khác trước.
Thậm chí đôi khi Kỷ Hướng Xuyên còn gửi cả mấy sticker dễ thương đến phát sợ, làm tôi cực kỳ không quen.
“Mày nói mày đang hẹn hò với Kỷ Hướng Xuyên á?”
Buổi tối, Lâm Khiết gọi video đúng lúc tôi vừa tắm xong.
“Vẫn chưa hẳn, nhưng tao có nói sẽ cân nhắc.”
“Cân nhắc cái gì mà cân nhắc, đối tượng là Kỷ Hướng Xuyên đó!”
Lâm Khiết bên kia màn hình gào lên phấn khích: “Vân Mẫn Mẫn, chỉ cần não mày chưa bị lừa đá, thì phải lập tức đồng ý mới đúng!”
Tôi vừa lau tóc vừa hơi do dự.
“Chỉ là tao vẫn chưa thích nghi được với việc đổi vai trò giữa tụi tao. Dù sao từ nhỏ đến lớn cũng chưa từng nghĩ theo hướng đó.”
“Trời ạ! Hai chúng mày là thanh mai trúc mã chính hiệu đấy, giống y chang bộ phim Flipped luôn. Chuyện tình hoàn hảo như vậy mà mày nói chưa từng nghĩ đến à, Vân Mẫn Mẫn, mày có bị ngốc không vậy?”
“Mày nghĩ mọi thứ màu hồng quá rồi đó. Phim ảnh làm sao so được với cuộc sống thực được?”
“Sao lại không được?”
Lâm Khiết như vừa nghĩ ra gì đó, gương mặt lộ rõ vẻ đắc ý.
“Tao đã bảo Kỷ Hướng Xuyên có ý với mày mà. Nhìn xem, chỉ với một chút kế hoạch nhỏ xíu của tao là lòi đuôi cáo ngay! Mày không thấy lúc tao giới thiệu Trần Hi cho cậu ta, sắc mặt cậu ta thối thế nào đâu…”
Tôi nhíu mày: “Không phải mày cố ý đấy chứ? Với lại, mày biết Trần Hi là gay à?”
Lâm Khiết le lưỡi, có chút chột dạ rồi vội vàng giải thích: “Tao đã nói trước với Trần Hi rồi, cậu ấy sẽ không làm mày đâu.”
Tôi cạn lời…
Rốt cuộc là kết bạn kiểu gì thế này.
Chưa nói được mấy câu với Lâm Khiết thì điện thoại lại reo lên.
Tôi cầm lên nhìn.
Một dãy số quen thuộc – chính là Kỷ Hướng Xuyên.
Do dự vài giây, tôi nhấn nghe.
“Chưa ngủ à?”
Giọng nói trầm ấm, dịu dàng vang lên.
Không biết có phải ảo giác không, nhưng tôi cảm thấy thái độ Kỷ Hướng Xuyên nói chuyện với tôi dạo gần đây thật sự thay đổi khá nhiều.
“Chưa, vừa nói chuyện với Lâm Khiết xong.”
“Vậy à, nói gì thế?”
Tôi lảng sang chuyện khác: “Không có gì đâu, cậu tan làm rồi à?”
“Chưa, vừa mới đi kiểm tra phòng xong.” Cậu ấy khẽ thở dài: “Hay là vài hôm nữa tôi xin nghỉ phép năm nhé?”
“Làm gì?”
“Mình đi chơi.”
“Đi đâu chơi?”
“Chỗ nào cũng được, cậu muốn đi đâu? Phú Quốc được không?”
Nói thật thì cũng đã lâu rồi tôi chưa được đi chơi thư thả, nghe vậy tự nhiên thấy đề nghị này khá hay ho.
“Được á, hay rủ cả Lâm Khiết với mấy người nữa đi, dạo gần đây cô ấy cứ than không có ai đi chung.”
Bên kia điện thoại im lặng vài giây.
Hồi lâu sau, cậu ấy mới nói: “Vân Mẫn Mẫn, tôi nghỉ phép không phải để đi chơi với Lâm Khiết và mấy người bạn của cô ấy.”
Ờ…
Đi Phú Quốc chỉ có hai người là tôi và Kỷ Hướng Xuyên?
Nghe có vẻ… hơi kỳ kỳ.
Tôi không biết phải nói gì, lại rơi vào khoảng lặng.
“Hay là… cậu suy nghĩ thêm đi?” Cuối cùng, Kỷ Hướng Xuyên dịu giọng nói.
Tôi thở phào nhẹ nhõm: “Ừ, để tôi nghĩ đã.”
Dạo gần đây mẹ tôi đặc biệt quan tâm đến chuyện tình cảm của tôi, cụ thể là thỉnh thoảng lại bóng gió hỏi xem tôi và Kỷ Hướng Xuyên đã “tiến triển” đến đâu rồi.
Tôi mà trả lời qua loa một chút thôi là bà không hài lòng.
Tất nhiên, với Kỷ Hướng Xuyên thì bà còn quan tâm hơn nữa.
Thường xuyên gọi điện hỏi han, dặn dò đủ điều, nào là nhớ ăn uống đúng giờ, tuyệt đối không được để đói mà hại dạ dày.
Còn nhiều lần bảo Kỷ Hướng Xuyên đến nhà tôi ăn cơm, tiếc là bệnh viện dạo này bận quá, cậu ấy không sắp xếp được thời gian.
Cuối tuần, mẹ tôi hầm canh gà cả buổi chiều, múc hơn nửa nồi vào hộp giữ nhiệt.
Bà còn làm thêm mấy món ăn nhỏ tinh tế, xếp vào từng tầng trong hộp đựng thức ăn.
Sau đó, giao nhiệm vụ cho tôi đem tới bệnh viện.
“Gửi đến bệnh viện làm gì? Cậu ấy bận như vậy, tối mang đến nhà chẳng phải tiện hơn à, hâm lại là ăn được rồi.”
Tôi ngồi trước bàn làm việc, chưa buồn nhúc nhích.
Vừa dứt lời, mẹ tôi liếc tôi một cái sắc như dao.
“Bận cũng phải ăn cơm chứ. Đừng nói nhảm, mau mang đi đi.”
“Mẹ ơi, con còn phải nộp bản thảo nữa mà.”


