3
Tôi hôn mê nửa tháng.
Sau vụ tai nạn, khi tỉnh lại thì tôi đã nằm ở Seattle.
Bên kia đại dương, chim hót hoa nở, những ánh nắng vàng rực rỡ xuyên qua cửa sổ bệnh viện, thế giới bình yên đến lạ. Quan trọng nhất là con tôi vẫn còn.
“Tôi thực sự sắp cười chết vì cậu rồi!”
Con ngốc bạn thân của tôi đang ngồi bên giường, một bên gọt táo, một bên lần thứ năm kể lại chuyện cũ:
“Cậu biết không, lúc đó Kỷ Đường Tần cứ tưởng đầu cậu bị đập hỏng, ôm cậu gọi ‘mẹ’.”
Cô ấy cười nghiêng ngả:
“Bác sĩ chạy tới, thấy một gã cao một mét chín, mặt mũi nghiêm túc hô to:
“Trước tiên kiểm tra đầu cô ấy!'”
“HAHAHAHAHA!”
Tôi: “…Đủ rồi.”
Lạnh lùng đẩy cô ấy ra:
“Cậu đã cười suốt một tháng rồi, không có chuyện gì khác đáng để cười sao?”
Kỷ Đường Tần chính là vệ sĩ của tôi.
Nghe nói sau tai nạn, cũng chính anh ta đã đưa tôi lên trực thăng.
Tôi cảm thấy có lỗi.
May mắn là anh ta chỉ bị thương nhẹ, cánh tay trầy xước một chút, nghỉ ngơi một thời gian sẽ khỏi.
Để cảm ơn, ông nội đã tặng anh ta một căn hộ ven biển ở Seattle.
Bạn thân tôi đặt quả táo xuống, ánh mắt dịu lại:
“Nhưng thật may là cậu vẫn ổn. Bé con của cậu cũng rất kiên cường.”
“Ừm.” Tôi đặt tay lên bụng, cảm giác ấm áp lan tràn trong tim: “Tên mình cũng đã chọn xong rồi, gọi là Cố Kiên Cường.”
“…Nếu Tư tổng nghe thấy cái tên này, chắc chắn sẽ phát điên.”
Cô ấy co giật khóe môi, nhưng đột nhiên nhớ ra điều gì đó giọng liền trầm xuống:
“Mà này, cậu có biết không? Nghe nói từ sau vụ tai nạn của cậu, Tư Trạm hình như đột nhiên phát điên lên”
“Không biết.” Tôi cắt ngang, ánh mắt cụp xuống, nhẹ giọng nói:
“Cũng không muốn biết.”
Chuyện của Tư Trạm, cứ để lại Bắc Thành đi.
Anh ấy từ lâu đã không còn liên quan gì đến tôi nữa.
Mùa xuân năm thứ hai, Cố Kiên Cường chào đời tại Seattle.
Thằng bé là đứa trẻ đầu tiên của thế hệ này trong gia đình tôi, nên ông bà nội, ông bà ngoại, anh chị em họ đều tranh nhau đặt tên cho nó.
Nhưng tôi vẫn thích gọi nó là Kiên Cường.
Lên ba tuổi, thằng bé đã trổ mã rất đẹp trai.
Nước da trắng như sữa, đôi mắt to tròn đen láy trông như một tiểu quý ông.
Rõ ràng mang dáng dấp của một người châu Á.
Nhưng tính cách thì tốt hơn cha ruột của nó cả vạn lần.
Trong trường mẫu giáo, các bạn nhỏ lúc nào cũng thích rủ nó chơi chung.
Nhưng điều nên đến thì vẫn phải đến.
Cuối cùng, một ngày nọ sau khi tan học, nó đeo chiếc ba lô nhỏ cùng với gương mặt ủ mày bước đến gần bên tôi: “Ma ma.”
Tôi dịu dàng đáp: “Ừ?”
Nó ngập ngừng: “Tại sao các bạn đều có ba, còn con thì không?”
Tôi xoa đầu nó, kiên nhẫn nói: “Con à, loài người chúng ta rất yếu đuối. Sống đủ rồi thì sẽ chết, sẽ biến mất khỏi thế gian này.”
“Thế thì liên quan gì đến ba ạ?”
“Ba con chết rồi.”
“Là… tức là con không thể gặp ba nữa?”
Thằng bé ấp úng hai cánh tay bé xíu quàng qua cổ tôi, ánh mắt chợt trở nên tội nghiệp.
Gương mặt nó có sáu phần giống Tư Trạm.
Đúng là một phiên bản mini của Tư tổng.
Tôi mềm lòng, thở dài: “Được rồi, có lẽ vẫn còn cơ hội. Ba con biến mất, nhưng không hoàn toàn biến mất… chỉ là đi lên những vì sao thôi.”
“Vậy sau này chúng ta sẽ gặp lại ba sao?”
“Ai mà biết được?” Tôi nghĩ ngợi, có chút chột dạ nói: “Đợi khi nào con tìm ra người Tam Thể, ba con sẽ trở về.” Lúc ấy, tôi hoàn toàn không biết rằng… Chính vì một câu nói bâng quơ của mình.
Mà tôi đã nuôi lớn một nhà thiên văn học.
Nhưng đó là chuyện của sau này.
Lúc này, Tiểu Tư tổng ba tuổi rưỡi sau khi nghe tôi nói xong liền ôm chặt lấy cổ tôi.
“Ma ma đừng đi lên những vì sao.”
“Được rồi.” Tôi mềm lòng đến tan chảy, khẽ ôm lấy con: “Mẹ sẽ không đi, mẹ sẽ luôn ở bên con.”
Mẹ sẽ bảo vệ con.
Ai cũng không thể cướp con khỏi tay mẹ.
Năm thứ tư rời khỏi Bắc Thành.
Tôi chính thức tiếp quản một phần doanh nghiệp gia đình.
Cốt truyện dường như đã hoàn toàn rẽ sang hướng khác so với tiểu thuyết. Tôi nhờ người đi dò hỏi tin tức của Diêu An An.
Cô ấy hiện tại đang vui vẻ giữa ba người đàn ông: một ảnh đế có phần bệnh kiều, một cậu em trai là huấn luyện viên thể hình và một vị giáo sư nho nhã nhưng đầy nguy hiểm.
Cô ấy sống rất hạnh phúc.
Nguyên tác vốn là một cuốn tiểu thuyết NP, trong đó Tư Trạm có khả năng chiến thắng cao nhất trong số các nam chính.
Nhưng không hiểu vì sao, anh ấy lại không đến với nữ chính như thiết lập ban đầu.
Tôi chưa bao giờ chủ động nhắc đến Tư Trạm.
Anh ấy giống như một vết sẹo cũ trong tim tôi, một vết thương bị băng kín, không nhìn thấy ánh sáng nhưng bên dưới vẫn không ngừng rỉ máu.
Chưa bao giờ lành cũng chẳng thể chữa khỏi.
Năm thứ năm, tôi dẫn Tiểu Bảo tham dự một buổi tiệc thương mại.
Năm nay, thằng bé đã biết chạy nhảy khắp nơi, tôi không thể giữ lại được:
“Đi chậm thôi con.”
Tiểu Bảo: “Mẹ ơi, vừa nãy chú Lục có chào mẹ mà mẹ không thấy. Mình đi tìm chú ấy đi, chào hỏi một tiếng cũng tốt mà!”
Tôi: “Hả? Lục nào cơ?”
Tiểu Bảo: “Chú Lục của tập đoàn Lục thị ấy! Chú ấy rất cẩn thận, mỗi lần gửi hồ sơ đấu thầu đều sạch sẽ, không dính dấu vân tay, không có nếp gấp. Còn có giám đốc thương mại của tập đoàn Thẩm thị nữa, vừa dắt nhị tiểu thư nhà họ Từ đi ngang qua, còn nhìn về phía chúng ta nữa kìa. Mẹ, mẹ có đang nghe không thế? Không phải mẹ đến đây để xã giao sao?”
Tôi: “…”
Không phải.
Chẳng lẽ đầu óc kinh doanh cũng có thể di truyền sao?
Gen của Tư Trạm… có phải quá đáng sợ rồi không?
“… Đừng chạy lung tung.” Tôi bối rối hồi lâu, rồi dặn dò: “Tìm chỗ nào chơi đi, muốn ăn gì thì gọi Kỷ Đường Tần, con cũng đừng uống quá nhiều đồ lạnh, nhớ chưa?”
Cậu nhóc sữa tỏ vẻ tủi thân: “Nhớ rồi ạ.”
Tôi xoa nhẹ lên mái tóc mềm mại trên đầu nhóc con.
Sau khi bàn xong công việc, bữa tiệc cũng đã sắp kết thúc.
Tôi vội vàng quay lại, phát hiện nhóc con Cố Kiên Cường đã ngồi xuống bên cửa sổ.
Chiếc ghế quá cao, đôi chân ngắn nhỏ của cậu nhóc cứ đong đưa qua lại.
Cậu nhóc quay lưng về phía tôi, nghiêm túc nói:
“Mẹ cháu tên là Cố Niệm là người phụ nữ đẹp nhất Seattle.”
“Nhưng mẹ không thích cháu gọi là Niệm Niệm, mỗi lần cháu gọi như thế mẹ đều buồn. Mẹ chỉ thích cháu gọi mẹ là Cathy.”
“Chú ơi.” Cậu chống cằm đầy mong chờ nhìn người đàn ông cao lớn bên cạnh:
“Cháu với chú trông thật giống nhau, chú có phải anh trai cháu không?”
Đêm tối huyền ảo, phía sau là hội trường yến tiệc rực rỡ ánh đèn.
Người đàn ông trong bộ vest phẳng phiu rõ ràng bị câu hỏi ấy làm cho sững lại, bàn tay to lớn giơ lên định xoa đầu cậu bé, nhưng rồi lại chùng xuống.
Giọng anh khàn khàn, trầm thấp mà dịu dàng:
“Không phải, con phải gọi ta là ba.”
Bước chân tôi lập tức khựng lại.
Là Tư Trạm.
Lâu quá không gặp Tư Trạm.
Gương mặt ấy vừa quen thuộc lại vừa xa lạ.
Doanh nghiệp nhà họ Tư trải dài khắp thế giới, muốn hoàn toàn tránh khỏi cũng không dễ dàng.
Tôi từng thấy anh ấy trên bản tin tài chính, nhưng mỗi lần lướt qua tôi đều lập tức chuyển kênh.
Vậy nên tôi không biết rằng anh ấy đã trở thành như thế này.
Tư Trạm gầy đi rất nhiều.
Vẫn gọn gàng, chỉn chu nhưng ở độ tuổi ngoài ba mươi lại luôn chống gậy bên mình, trong mắt phủ đầy mệt mỏi không thể xua tan.
Hoàn toàn không còn dáng vẻ hào hoa hay kiêu ngạo của năm nào.
Anh ấy ngồi đối diện tôi, quanh người bao phủ một sự cô độc nặng nề: “Em không định giải thích sao?”
Tôi giật mình: “Hả?”
“Tai nạn xe, giả chết, mất tích.”
Tư Trạm cười khổ: “Anh nằm trong bệnh viện đến ngày hôm sau mới biết, người bị anh đâm vào trong vụ tai nạn đó… là em.”
“Anh lập tức quay lại tìm, nhưng họ nói với anh… em đã chết.”
“Làm sao có thể?” Anh ấy lẩm bẩm. “Sống phải thấy người, chết phải thấy xác.
Anh không tin, nên vẫn tiếp tục tìm. Nhưng tìm thế nào cũng không thấy.”
Cái tên “Cố Niệm” dường như đã bốc hơi khỏi thế gian.
Anh ấy bị chấn thương nghiêm trọng trong vụ tai nạn, xương bánh chè chân trái vỡ vụn, vai phải gãy nát.
Mang thân thể bệnh tật, anh ấy đến cảng thành tìm cha vợ.
Nhưng vẫn bị từ chối ngoài cửa.
Tôi không biết nên cảm thấy thế nào.
“Anh tìm tôi làm gì?”
“Em là vợ anh, anh không nên tìm em sao?”
“Nhưng giữa chúng ta không có tình cảm.” Tôi nhắc nhở anh ấy: “Tư Trạm, đối với anh mà nói thì tôi chỉ là một gánh nặng.”
“Tại sao em lại nghĩ như vậy?”
“Nếu không có tôi, anh đã có thể ở bên Diêu An An một cách trọn vẹn rồi.”
“Không phải vậy.” Ánh mắt Tư Trạm thoáng lên sự giằng xé đau đớn: “Niệm Niệm, năm đó không phải như em nghĩ, tôi và Diêu An An đúng là đã định ở bên nhau, nhưng đó là vì…”
“Mẹ ơi.”
Phía sau vang lên giọng nói mềm mại của Cố Kiên Cường.
Cậu nhóc ăn xong bánh bí đỏ, chạy lon ton đến.
Cậu nhóc thò đầu vào hỏi: “Con rửa tay xong rồi nè, có làm phiền mẹ ôn chuyện không?”
“Không hề, con đến đúng lúc lắm.” Tôi lập tức bế con lên.


