4

“Mẹ đã nói chuyện xong với chú xa lạ này rồi, chúng ta có thể đi được chưa. Kiên Cường, con còn đói không? Mẹ về nấu cho con một bát chè trôi nước rượu trắng nhé?”

Cơ thể Tư Trạm khẽ chấn động: “… Kiên Cường.”

Anh ấy nhìn tôi, giọng run nhẹ: “Thằng bé… nó tên là Tư Kiên Cường?”

Tôi đáp lạnh lùng: “Liên quan gì đến anh.”

Cậu nhóc sữa giơ tay nhỏ lên: “Con không đói nữa! Mẹ ơi, con muốn tự đi.”

Lần này, tôi kiên quyết: “Không được.”

“Sao vậy ạ?”

“Hôm nay có quá nhiều người, mẹ sợ con bị lạc.”

“Nhưng mà…”

“Sau này ra ngoài, không được tùy tiện nhận người thân, biết chưa? Người này không phải anh trai con.”

Cậu bé lập tức mím môi, có chút tủi thân và cũng không nói gì nữa.

Tôi cúi xuống, nhẹ nhàng hôn lên trán con:

“Xin lỗi, mẹ nói hơi nặng lời, mẹ chỉ đang thương lượng với con thôi. Dù con có nhận nhầm ai đi nữa, mẹ vẫn yêu con.”

Cậu bé chớp mắt một cái, ngay lập tức thay đổi thái độ: “Con cũng yêu mẹ! Con sẽ sửa!”

Rồi cậu quay sang Tư Trạm, lễ phép nói: “Xin lỗi chú, con không nên gọi chú như vậy.”

Tư Trạm bật cười khẽ: “Không sao đâu, bảo bối.”

Anh nhìn tôi, giọng nói trầm ấm: “Niệm Niệm, em dạy con rất tốt.”

Tôi nhìn thẳng vào anh, từng chữ rõ ràng: “Là con của tôi, không liên quan gì đến anh.”

“Niệm Niệm…”

“Đừng gọi tôi như thế.” Tôi ngắt lời, giọng lạnh như băng: “Tôi đã không còn dùng cái tên Cố Niệm từ lâu rồi. Nếu có việc, hãy gọi tôi là Cathy.”

Tư Trạm đã định cư ở Seattle.

Anh ấy mang theo máy tính, lúc thì làm việc dưới sảnh công ty, lúc lại ngồi cả buổi chiều trong quán cà phê tầng ba.

Tôi biết anh ấy là đang đợi tôi.

Nhưng tôi không định gặp.

Mấy cô gái trong công ty ngày nào cũng bàn tán rôm rả:

“Cứu mạng! Mấy cậu có thấy không? Anh chàng tổng giám đốc đẹp trai dưới lầu hôm nay đeo kính gọng vàng kìa!”

“Cái kiểu trai nho nhã nhưng nguy hiểm này, mình hôn chết mất! Hôn chết mất!”

“Bình tĩnh nào, đó là Tư Trạm đấy, tổng giám đốc điều hành của Tư thị, đối tác của chúng ta.”

“Hả? Tổng giám đốc ngày nào cũng đến công ty à? Mà hình như chân anh ấy bị thương đúng không, trông đi lại khó khăn lắm… chết rồi, tự nhiên thấy thương hơn nữa!”

“Nghe nói là do tai nạn xe mấy năm trước, cấp cứu không kịp, để lại di chứng.”

“Tại sao lại như vậy?”

“Tớ nghe nói là vì đuổi theo ai đó….”

Tôi vừa đi ngang qua.

Mấy cô gái lập tức im bặt.

Buổi tối, tôi đón Tiểu Bảo đi ăn tối.

Vừa lên xe, thằng bé đã chui vào lòng tôi, dụi đầu làm nũng:

“Mẹ ơi, hôm nay con gặp ba… à không, gặp chú kia rồi.”

“Hôm nay con đi công viên giải trí mà?”

“Đúng rồi, ngay dưới chân vòng đu quay. Chú ấy nói là hạm đội loài người đã tìm thấy người Tam Thể, sắp quay về từ vũ trụ và căn cứ Hồng An được xây ngay tại Bắc Thành. Chỉ cần con về nước với chú ấy, con sẽ tìm được ba.”

Tôi: “?”

Tôi: “Nghe dữ dội thật đấy. Rồi chú ấy còn nói gì nữa?”

“Không còn gì cả. Con chỉ nói rằng nếu con có ba, con cũng muốn được cưỡi ngựa.”

“Rồi sao?”

“Chú ấy bảo đợi khi chân chú ấy hồi phục, sẽ cho con cưỡi.”

Tôi: “…”

Tháo dây an toàn, tôi quay sang dặn: ” Kỷ Đường Thần, trông chừng Tiểu thiếu gia.”

Kỷ Đường Thần: “Rõ. Đại tiểu thư, cô đi đâu vậy?”

Tôi kéo cửa xe: “Đi tìm gã chồng cũ vô dụng của tôi.”

Nói là chồng cũ, thực ra không chính xác.

Chúng tôi chưa từng chính thức ly hôn.

……

Đêm muộn, trong quán cà phê.

Tư Trạm đến trễ: “Cuối cùng em cũng chịu gặp anh.”

Hôm nay trời mưa, anh ấy chống gậy, bên ngoài bộ vest khoác thêm một chiếc áo dài màu trầm, khí chất so với trước đây càng thêm nho nhã.

Tôi đi thẳng vào vấn đề: “Đừng nói mấy chuyện kỳ quái với con trai tôi.”

“Ví dụ?”

“Người Trái Đất đã tìm thấy người Tam Thể!”

“Câu đó là em nói mà.” Tư Trạm khựng lại một chút, chậm rãi nói: “Hay là, em muốn anh nói với thằng bé rằng, thế giới này vốn không có người Tam Thể, rằng chính mẹ nó đã bỏ rơi ba nó, rồi bịa ra một lời nói dối để lừa nó?”

“Tôi chưa bao giờ bỏ rơi anh! Đừng có đổ ngược tội cho tôi.”

“Em có.” Anh ấy nhìn tôi, giọng điệu nhẹ bẫng nhưng đầy chấp niệm. “Anh đi công tác về, em liền không cần anh nữa.”

“Tư Trạm.” Tôi thực sự không hiểu anh ấy đang cố chấp cái gì, chỉ có thể thở dài: “Anh rõ ràng biết lý do mà. Chính anh đã nói, anh không muốn có con.”

Lời vừa dứt, xung quanh lặng như tờ.

Mưa Seattle nặng hạt hơn, hơi nước mờ mịt như nước mắt của ai đó.

Tư Trạm nhìn tôi rất lâu, chìm trong im lặng, trong mắt một lần nữa hiện lên sự giằng xé.

Nhưng lần này, dường như anh ấy đã hạ quyết tâm.

Tư Trạm nói:

“Niệm Niệm, anh không điên. Nhưng anh có một câu chuyện, em nhất định phải nghe hết.”

“Anh nói đi.”

Anh ấy khẽ cúi đầu, giọng nói trầm thấp:

“Chúng ta đang sống trong một cuốn tiểu thuyết.”

“Anh từng bị ràng buộc với một hệ thống, nhiệm vụ của anh là… chinh phục nữ chính Diêu An An.”

Tư Trạm thức tỉnh vào năm đầu tiên tôi gặp anh ấy.

Năm đó tôi học lớp 10.

Ngày khai giảng năm học mới, tôi đến muộn nên trèo tường vào trường và đúng lúc bị anh ấy bắt gặp khi đang làm nhiệm vụ trực ban.

Dưới ánh nắng ban mai, Tư Trạm đứng đó, người lạnh lùng, gọn gàng, sạch sẽ.

Không chút cảm xúc, anh ấy hỏi tôi: “Tên gì?”

Tôi tò mò: “Anh không nhận ra em à?”

Tư Trạm hờ hững nâng mi mắt: “Tôi nên nhận ra sao?”

Tôi đẩy anh ấy sang một bên rồi quay đầu bỏ chạy: “Vậy em nói tên cho anh làm gì chứ? em đâu có ngốc!”

Kết quả, đến giờ nghỉ trưa hôm đó–

Anh ấy dẫn theo giáo viên chủ nhiệm, lùng sục từng lớp một.

Cuối cùng, anh ấy lôi tôi ra trước mặt mọi người.

“Chính là cô ấy.” Anh ấy mặt không cảm xúc chỉ thẳng vào tôi: “Đi học muộn, trèo tường, trốn điểm danh, còn đẩy tôi.”

Tôi: “…”

Bị phạt đứng.

Lúc Tư Trạm đi ngang qua, đám bạn bè lêu lổng của tôi nhân cơ hội bu vào trêu chọc, chặn đường anh ấy.

Tôi nheo mắt, hỏi: “Sao anh lại chấp nhất như vậy nhỉ? Không lẽ anh thích em rồi sao học thần?”

Khi đó, Tư Trạm nổi tiếng vừa đẹp trai vừa có gia thế tốt.

Lạnh lùng, ít nói lần nào cũng đứng đầu bảng.

Anh ấy không biết tôi.

Nhưng ai cũng biết anh ấy.

Anh ấy nhàn nhạt đáp: “Nhảm nhí.”

Tôi kéo tay áo lên: “Giữ chặt anh ấy cho tôi! Hại tôi bị phạt đứng mà muốn đi dễ dàng thế sao?”

Tư Trạm ngước mắt nhìn tôi, ánh mắt thờ ơ.

Trời biết…

Khoảnh khắc ấy, tôi đã nhìn thấy đôi mắt đẹp nhất mà tôi từng thấy.

Tim tôi lỡ một nhịp.

“Bạn học Tư Trạm, nếu anh đã thầm thích em như vậy, hay là để em theo đuổi anh nhé?”

Anh ấy cau mày: “Cô…”

“Vậy là quyết định vậy đi! Tư Trạm! Em sẽ bắt đầu theo đuổi anh!”

“Đợi đến khi em theo đuổi được anh, anh phải cùng em trèo tường trường học nhé!!”

Chính vào buổi tối hôm đó–

Trên đường về nhà, trong đầu Tư Trạm đột nhiên vang lên một giọng nói cơ khí lạnh lẽo:

“Cảnh báo! Cảnh báo!”

“Cốt truyện đang bị lệch hướng, mời ký chủ lập tức quay về tuyến chính!”

“Tự động tải lại kịch bản tiểu thuyết!”

Tư Trạm đứng bên vệ đường, từ lúc hoàng hôn dần buông cho đến khi bầu trời ngập tràn những vì sao.

Trong đầu, anh ấy đã trải qua toàn bộ cuộc đời của chính mình.

Lúc đầu, anh ấy rất bình tĩnh: “Tôi không hề quen ai tên là Diêu An An.”

Hệ thống đáp: “Đúng rồi đó, nữ chính phải mười năm nữa mới xuất hiện cơ.

Trước khi cô ấy đến, anh không được động lòng với bất kỳ cô gái nào khác!”

“Nếu không thì sao?”

“Thế giới này tồn tại vì nữ chính, nếu anh yêu người khác, thế giới sẽ sụp đổ.”

“Sụp đổ kiểu gì?”

“Sẽ có rất nhiều người chết đó nha.”

Tư Trạm cười lạnh, hoàn toàn không tin: “Thế sao cậu không bảo mình là Tần

Thủy Hoàng luôn đi?”

Kết quả.

Hôm sau, ngay trước mặt Tư Trạm, tôi rơi xuống từ tầng ba.

Đầu cắm thẳng xuống đất.

Ngay trước mắt anh ấy.

Chuyện anh ấy nói, tôi có ấn tượng.

Bởi vì lần đó tôi suýt mất mạng.

Hôm đó tôi đang đi trên hành lang, hoàn toàn bình thường.

Không biết vì sao, đột nhiên rơi xuống lầu.

Sau đó tôi hôn mê trong phòng ICU suốt ba tuần, hai lần bị bác sĩ thông báo tình trạng nguy kịch.

Khi tôi hồi phục, ngay cả bác sĩ cũng cảm thấy khó tin.

Họ gọi đó là một kỳ tích trong lịch sử y học.

Lúc đó, ông nội đã hỏi tôi: “Đã xảy ra chuyện gì? Có ai đẩy con không?”

Tôi lắc đầu:

“Không có ai. Nhưng lạ lắm, trong đầu con bỗng xuất hiện rất nhiều giọng nói, bảo con phải lập tức nhảy xuống.”

Ông nội nghe xong thì hoảng hốt vội vàng mời thầy về làm lễ trừ tà suốt bảy ngày.

Sau này, khi thức tỉnh ý thức của một nữ phụ, tôi đã đặc biệt tìm lại đoạn này trong nguyên tác.

Nhưng trong tiểu thuyết gốc, nó chưa từng được nhắc đến.

Bây giờ thì tôi mới hiểu vì sao.

Bởi vì… đây không phải tình tiết trong cốt truyện.

Mà là một sự trừng phạt.

Và một lời cảnh cáo.

Hôm đó, Tư Trạm đã ngồi ngoài cửa phòng ICU, thức trắng cả đêm chỉ biết cầu nguyện một cách vô vọng.

Cuối cùng, anh ấy chỉ có thể bất lực hỏi:

“Tôi phải làm gì… mới có thể khiến các người hài lòng?” Hệ thống lạnh lùng đáp:

error: Content is protected !!