3

Mỗi giây phút của cậu đều là trần trụi trước người khác.

“Dì biết không? Cháu ghét phụ nữ, tất cả phụ nữ.”

Ánh mắt cậu ngập tràn oán độc đến mức đáng sợ.

Ngón tay bám vào mép bàn siết chặt đến trắng bệch.

Mỗi chữ đều như nghiến răng rít ra: “Tụi nó… đều đáng chết.”

Bị cơn cuồng nộ đen tối bao phủ, tôi có chút hoang mang.

Bởi cậu dùng chữ “tụi nó”, chứ không phải “các người”.

Tức là tôi hiện tại chưa nằm trong danh sách “đáng chết” của cậu.

“Vì mẹ ruột cháu sao? Cháu nghĩ bà ấy bỏ cháu nên cháu hận bà ấy? Hay là… cháu từng bị mẹ kế bạo hành?”

Lần này Chu Lê Đình không trả lời.

Đôi mắt thăm thẳm của cậu như chứa một cơn bão bị nhốt lại, sâu hun hút và đáng sợ, không giống ánh mắt của một thiếu niên chút nào.

Lần đầu thấy cậu không mặc quần áo từ trên lầu bước xuống, tôi đã để ý một vết sẹo trắng mờ từ vai kéo dài đến bụng.

Nhìn kỹ lại, trên người cậu có rất nhiều vết.

Trẻ con hồi phục nhanh nên đa số chỉ còn là những đường mờ trắng, hòa vào làn da trắng lạnh của cậu.

“Đi ngủ đi, nửa đêm mà nhiều lời quá.”

Cậu gần như thừa nhận, nghiêng mặt đi, lông mi rũ xuống như dựng lên một bức tường tự vệ.

“Dì sợ cháu tự sát.”

“Vậy dì ở lại… ngủ với cháu?”

“Không không không, dì càng sợ cháu giết dì hơn.”

Tôi lập tức đứng bật dậy, vẫy tay rồi đi luôn.

Đến cửa lại quay lại nhắc: “Dì về phòng đây, muốn nói chuyện thì gọi dì, phòng dì không có camera.”

“…”

Chu Hành đã không nói thật với tôi.

Hoặc trách tôi không hỏi đến cùng nên bị anh ấy dùng hai câu qua loa che lấp.

Giữa anh ấy và hai người phụ nữ sau đó chắc chắn còn có nhiều vấn đề khác.

Giữa hai bên có chênh lệch múi giờ.

Lúc tôi nhắn tin, anh ấy vẫn đang làm việc trên thuyền, phải một tiếng sau mới rảnh để trả lời.

Những chuyện này vốn dĩ Chu Hành không muốn nhắc đến.

Chỉ là bị tôi gặng hỏi quá nên đành phải kể ra chuyện cũ.

Sau khi ly hôn với mẹ ruột của Chu Lê Đình, Chu Hành từng dẫn con lang bạt ngoài đường, đến cơm cũng không có mà ăn.

Năm ấy Chu Lê Đình mới năm tuổi.

Bà nội mất sớm, ông nội vừa qua đời.

Chu Hành ôm con đi lái xe thuê chuyển hàng.

Để tiết kiệm tiền nhà trọ, hai ba con hầu như ngủ trong chiếc xe tải nhỏ.

Mùa đông xe nát, gió lùa lạnh buốt.

Đứa trẻ bệnh liên tục ba ngày hai bữa.

Không còn cách nào, Chu Hành mới nghĩ đến chuyện mang con đến nhờ ông bà ngoại, mong họ giúp chăm sóc qua một mùa đông.

Đó là lần đầu tiên Chu Lê Đình còn nhớ được, được gặp mẹ ruột và ông bà ngoại mình.

Lúc đi, thằng bé vui lắm.

Từ một đống quần áo cũ chọn ra bộ mình thích nhất.

Còn tự mua mấy gói snack ở tiệm tạp hóa, định đem đến làm quà cho họ.

Chu Hành lúc đó cũng nghĩ đứa trẻ ngoan như vậy chắc chắn sẽ làm người lớn vui.

Nếu vun đắp được tình cảm, sau này mẹ ruột sẽ chịu liên lạc với con nhiều hơn.

Nhưng kết quả lại nằm ngoài dự đoán của tất cả.

Không những họ đuổi hai ba con ra khỏi cửa, một mực không thừa nhận Chu Lê Đình là con của con gái họ mà còn giẫm nát hết những món quà nhỏ thằng bé chọn rất kỹ.

Họ cảnh cáo Chu Hành: “Nếu còn dám tới gây chuyện thì tao đem thằng nhỏ đi bán.”

Hôm đó, Chu Lê Đình năm tuổi ngồi co mình giữa đống hàng trong xe, không khóc một tiếng.

Cũng hôm đó, trong lúc tự trách mình, Chu Hành lái xe mất tập trung và gặp tai nạn.

Sau cú va chạm kinh hoàng, rất lâu sau, Chu Lê Đình bé xíu mới từ đống sắt vụn lảo đảo bò ra.

Nén đau từ chiếc xương vai bị gãy, thằng bé vô cùng hoảng loạn cố gắng kéo ba mình ra ngoài.

Nhưng nó quá nhỏ.

Đến cửa xe bị biến dạng còn không mở được.

Nó không biết tìm ai giúp, chỉ đành chạy bộ theo trí nhớ quay lại nhà người phụ nữ đã sinh ra mình.

Quỳ sấp xuống đất, cầu xin họ cứu Chu Hành.

Nó rơi nước mắt nhưng không dám khóc thành tiếng, chỉ run rẩy nói: “Con… con nhất định sẽ đền đáp… xin cứu ba con… con chỉ còn ba thôi…”

Nhưng nó tới không đúng lúc.

Đúng lúc mẹ ruột nó được ông chồng đại gia mới cưới tới đón.

Ông bà ngoại hoảng loạn.

Dùng chổi, dùng ghế đuổi nó nhưng không đuổi được.

Cuối cùng ông ngoại giận dữ dùng ghế đập mạnh vào lưng nó.

Rồi nắm cánh tay đang gãy của nó kéo lê ra khỏi khu dân cư, quăng xuống rãnh nước bốc mùi hôi thối bên ngoài…

Không ai biết một đứa trẻ không biết bơi đã bò lên bờ kiểu gì.

Không ai biết nó đau đến mức nào.

Chỉ biết nó chạy khắp nơi cầu cứu từng người và cuối cùng cứu được Chu Hành một mạng.

Từ ngày đó, trong miệng Chu Lê Đình không bao giờ xuất hiện chữ “mẹ” nữa.

“Về sau… cũng là lỗi của anh.”

Chu Hành kể rằng, nếu như trong nhà có ai chăm được Chu Lê Đình, anh ấy có thể thuê một căn phòng rẻ để hai ba con ở, không đến mức phải ngủ trong xe.

Lúc đó anh ấy còn trẻ, trắng trẻo khá ưa nhìn, cũng dễ được người giới thiệu làm quen.

Có người mai mối cho anh ấy một người phụ nữ từ thành phố lớn về, anh ấy nghĩ không nhiều, liền đồng ý.

“Cô ta bạo hành Lê Đình phải không? Em thấy trên người nó có nhiều vết thương cũ.”

“Ừ. Nhưng Lê Đình chưa bao giờ nói cho anh biết.”

Lúc ấy thằng bé mới học tiểu học, chưa hiểu hôn nhân nghĩa là gì.

Chỉ biết rằng khi có người phụ nữ đó, Chu Hành đi làm thì yên tâm hơn, về nhà thì có bữa cơm nóng.

“Cô ta trước mặt anh thì một kiểu, sau lưng lại một kiểu.”

“Mà anh hoàn toàn không nhận ra, cho đến khi Lê Đình bị đánh nặng đến chảy máu không ngừng, phải chạy đi cầu cứu nhà hàng xóm, được anh hàng xóm đưa vào viện.”

“Đến lúc đó anh mới biết, cô ta từng làm nghề đứng đường ở thành phố lớn, bị phát hiện nên chạy về quê.

Ở quê không ai chịu cưới nên mới chọn anh, là bất đắc dĩ.”

Bất đắc dĩ cưới người mình không ưng, lại phải chăm một đứa con riêng.

Với một phụ nữ từng sống trong phồn hoa giàu sang, bao oán khí tích tụ, chuyện cô ta trút lên đầu đứa bé cũng không có gì lạ.

Sau đó Chu Hành tìm được công việc đi biển.

Có một sư phụ thấy anh ấy chịu khó thật thà nên chịu nhận và dạy nghề.

Nhưng không ai trông Chu Lê Đình, anh ấy sao yên tâm mà đi nửa năm không về được?

Người phụ nữ đó nghe nói đi biển kiếm nhiều tiền nên không đồng ý ly hôn.

Cô ta quỳ xuống, xin Chu Hành cho cơ hội, cam đoan sẽ đối xử tốt với Lê Đình, tuyệt đối không đánh nữa.

“Nhưng năm đó tàu gặp sự cố, hụt mùa, mọi người chẳng ai kiếm được bao nhiêu, anh trở về nhà trong cảnh trắng tay.”

“Rồi cô ta ly hôn?”

“Cô ta phát điên, đập phá hết đồ đạc trong nhà. Nếu anh không che cho, nguyên ấm nước sôi đã hắt hết lên người Lê Đình rồi.”

Chu Hành không kể chi tiết về ấm nước sôi ấy.

Mãi về sau, khi thấy anh ấy thay áo, tôi mới nhìn thấy mảng lớn vết bỏng sau lưng.

“Vậy… người sau đó thì sao?”

Tôi đang định để anh ấy nói một lần cho hết thì bên đó đột nhiên nổi gió lớn.

Tín hiệu điện thoại như bị gió biển cuốn đi, lúc có lúc không, cuối cùng cuộc gọi bị cắt hẳn.

“Muốn biết mẹ kế trước của cháu ly hôn thế nào không?”

Giọng thiếu niên bất ngờ vang lên sau lưng khiến tôi giật mình.

Để tiện theo dõi Chu Lê Đình, lúc nghỉ ngơi tôi cũng không bao giờ đóng kín cửa phòng, chỉ khép một khe nhỏ.

Lúc này, Chu Lê Đình đang đứng trong khe hở ấy, giọng mang ý cười trào phúng, rõ ràng đã đứng ngoài nghe lén từ lâu.

“Cháu nói cho dì luôn, dù sao người biết sự thật là cháu.”

Cậu lén nghe điện thoại của tôi nhưng lại không tự ý vào phòng.

Chỉ gõ hai cái lên cánh cửa.

“Vào được không?”

“Được.”

Sau khi nghe tôi xác nhận, Chu Lê Đình mới đẩy cửa bước vào.

Đầu ngón tay còn xách theo một lon coca lạnh bốc hơi trắng.

Cậu lười biếng tựa mình xuống chiếc sofa bên cạnh giường tôi.

“Dì đến nhà cháu cũng gần một tháng rồi nhỉ?”

“Hơn một tháng rồi. Dì nhớ dạo này cháu trải qua hai kỳ thi tháng rồi đấy.

Thầy cô nói cháu tiến bộ nhiều, năm sau còn có khả năng vào lớp tăng tốc.”

“Ngay cả vào nhóm phụ huynh lớp cháu dì cũng lẻn vào?” Chu Lê Đình cười nhạt.

Nụ cười khó hiểu xen chút bài xích và buồn nôn.

Cậu nghiêng đầu đi, giấu ánh mắt vừa chợt lộ ra, hàng mi khẽ run.

Tôi giả vờ như không thấy: “Ba cháu không ở nhà, những chuyện này dì phải lo. Trong nhóm, có người nhắn ‘đã nhận’ thì phải có ai đáp lại.”

Đêm khuya yên tĩnh.

Chỉ có tiếng gió quệt qua ô cửa hắt bóng những cành cây rối ren lên kính.

“Cô ta và dì giống nhau, đều là do người khác giới thiệu. Lúc đó cô ta làm lễ tân nghe máy ở trung tâm sửa chữa của khu.”

Cậu im lặng một lúc rất lâu.

Rồi ngửa đầu nhìn trần nhà, ánh mắt vô định nơi chiếc đèn tròn thông dụng.

“Hồi đó nhà cháu có chút tiền rồi, cũng mua xong ngôi nhà này.

Ba đưa cô ta điều kiện gần giống như đưa dì bây giờ, chỉ cần chăm sóc cháu, lương tháng đều giao hết cho cô ta.”

Khi người phụ nữ đó mới dọn vào nhà, mọi thứ hoàn toàn khác.

Cô ta rất nhiệt tình, cố gắng lấy lòng hai cha con, để những kẻ từng lang bạt như họ lần đầu cảm nhận được sự ấm áp của một gia đình.

Chắc đó là quãng thời gian vui vẻ nhất của Chu Lê Đình.

Chính bởi khoảng thời gian đẹp đẽ ấy, thành tích học tập của cậu bứt phá, từ học sinh đội sổ nhảy thẳng lên nhóm đầu lớp.

Nhưng vận hạn của hai ba con không vì thế mà chấm dứt.

Cuộc sống tốt đẹp ấy chỉ duy trì được chưa đến hai năm.

Hôm đó Chu Lê Đình tan học về nhà, vô tình nghe cô ta nói chuyện điện thoại với Chu Hành.

error: Content is protected !!