4

Giọng điệu rất khó nghe, đại ý là năm đó Chu Hành chỉ kiếm hơn tám chục vạn, không như lời hứa ban đầu.

Lên cấp hai, trẻ con đã có ý thức về tiền bạc.

Cậu không cảm thấy trong nhà phải tiêu nhiều đến vậy nên âm thầm quan sát thói quen chi tiêu của cô ta.

Sau khi tra google hàng loạt đồ đạc trong phòng cô ta, Chu Lê Đình phát hiện rất nhiều món đồ vài ngàn đến vài vạn.

Rồi tìm thấy hóa đơn làm móng hơn một ngàn, làm tóc hơn hai ngàn, thậm chí một bữa ăn hơn năm ngàn.

Có cả hóa đơn phẫu thuật thẩm mỹ mấy vạn.

Cậu lập tức bốc hỏa, giận dữ đem chuyện này nói cho Chu Hành.

Nhưng Chu Hành vốn là người hiền lành, không nóng nảy, lúc nào cũng lo nghĩ cho người khác.

Anh ấy nói: “Người ta bỗng có tiền thì sẽ tiêu thoáng hơn một chút, giống tâm lý phất lên ấy mà.

Không sao, giờ ba có mối rồi, sau này chắc chắn kiếm nhiều hơn.”

Chu Hành không nói sai, cô ta tuy tiêu xài mạnh tay nhưng chưa từng bạc đãi Chu Lê Đình.

Thậm chí còn rất săn sóc, từ áo lót đến quần trong đều là tự tay dẫn cậu đi chọn.

Vì vậy Chu Lê Đình dù bất mãn nhưng cũng không định làm gì quá đáng.

Cho đến năm lớp chín của cậu…

“Lúc đó cháu đang ngồi trên giường đọc sách.”

Giọng Chu Lê Đình bỗng nhiên thấp xuống rồi cậu đứng bật dậy, bước đến gần tôi.

Một chân quỳ lên mép giường, cúi sát người xuống, nhìn thẳng vào mắt tôi.

Cậu cầm lấy tay phải của tôi, đặt lên cổ mình.

Rồi từ từ kéo xuống, trượt qua ngực, bụng.

Tuổi dậy thì là giai đoạn phát triển mạnh nhất của nam giới.

Chu Lê Đình cao lớn, đường nét cơ thể rõ ràng, độ chín muồi của thiếu niên pha lẫn vẻ sắc bén của đàn ông trưởng thành.

Cậu định kéo tay tôi xuống nữa, lúc đó tôi mới hoảng hốt rụt tay lại.

“Cô ta cũng nắm tay cháu như vậy, đặt lên người cô ta.

Rồi bắt cháu chạm vào cô ta rồi cô ta giật phăng quần cháu xuống…”

Chu Lê Đình không nói tiếp.

Nhưng ánh mắt ghê tởm và chán ghét của cậu đã nói lên tất cả.

Người phụ nữ đó đã thích con riêng nhà chồng.

Và làm ra chuyện tồi tệ nhất, khắc một vết thương tâm lý không bao giờ xóa được lên đứa trẻ lớp chín.

“Còn vì sao cô ta bỏ đi?”

“Còn vì cảnh dì thấy hôm nay, vì cô ta phát hiện đống dụng cụ cháu giấu dưới gầm giường, vì cô ta biết cháu không sợ chết.”

Trừ căn nhà này ra, Chu Hành không chịu chia gì hết.

Người phụ nữ đó chửi rủa ầm ĩ, ôm hết mọi thứ có giá trị rồi bỏ trốn.

Ngoài trời chẳng biết từ khi nào đã đổ mưa.

Nhiệt độ trong phòng lạnh đi rõ rệt.

Tôi nhìn Chu Lê Đình.

Ánh mắt cậu nhìn tôi cũng giống hệt: trống rỗng, tê dại, không mang chút cảm xúc nào.

Tôi đang nghe câu chuyện của người khác, cậu đang kể câu chuyện của người khác.

“Sao cháu lại chịu nói với dì?”

“Dì có thể diễn mọi bộ dạng dì thấy có lợi để sống sót.

Mẹ hiền con thảo cũng được, bình yên như nước cũng xong.

Nói cho dì là để cảnh cáo dì.

Muốn sống yên thì ngoan ngoãn lại.”

“Ừ, nhớ rồi.” Tôi không phản bác sự công kích của cậu, chỉ bình thản gật đầu.

“Ngủ đi, đến kỳ nghỉ mẹ kế dẫn con đi trả thù.”

“Dựa vào dì?”

“Dì là kiểu người chịu không nổi uất ức.

Hai ba con nhà cháu nhịn giỏi quá, nhìn thôi là dì nghẹn thở rồi.”

“…”

Chu Lê Đình nghĩ tôi chỉ nói cho có.

Không ngờ sáng thứ Bảy đầu tiên, sáu giờ, cậu đã bị tôi lôi dậy khỏi giường, kéo lên xe khách liên tỉnh, đi thẳng đến địa chỉ mẹ ruột cậu ở.

“Dì bị bệnh à, Dương Thiển?! Cháu cần dì giúp trả thù chắc?!”

“Làm ơn tôn trọng mẹ kế của con, gọi dì là dì Thiển.

Không thì dì méc ba cháu.”

Chuyện nhỏ này không xử lý dứt điểm, sự thù hận bị dồn nén trong Chu Lê Đình mãi mãi là một quả bom, chẳng biết nổ lúc nào.

“Hai người đàn ông to xác mà để bị người ta bắt nạt thành thế này, giỏi thật đấy.”

“…”

Giang Thành là doanh nghiệp của Giang Đại Thông – ông chủ mà mẹ ruột Chu Lê Đình tái hôn.

Công ty chủ yếu kinh doanh thực phẩm chức năng và mỹ phẩm giá rẻ.

Nhìn thì không lớn nhưng mỗi năm kiếm được rất nhiều tiền bẩn.

Trên lừa khách hàng, giữa bóc lột nhân viên, dưới ép nhà cung ứng.

Tranh chấp kiện tụng đầy mình.

Tôi dẫn Chu Lê Đình đến thẳng công ty đối thủ của Giang Thành, yêu cầu gặp ông chủ của họ.

Các doanh nghiệp nhỏ, trừ lúc tiếp khách, giám đốc thường ở văn phòng.

Tôi gửi cho ông ta mấy tài liệu mình thu thập suốt đêm, đổi lại được cách liên hệ của Giang Đại Thông và mẹ ruột Chu Lê Đình.

Chu Lê Đình suốt đường đi đều mơ hồ, đến lúc tôi gửi tin nhắn cho mẹ ruột cậu trên xe khách về thành phố, cậu mới vò mái tóc vừa dài trở lại, hỏi: “Dì rốt cuộc điều tra mấy thứ này bằng cách nào?”

“Nhân sự bọn dì có hệ thống riêng để tra cứu.”

Chỉ cần một tấm ảnh, một cái tên là đủ tìm hàng đống thông tin trong các nhóm nhân sự.

“Loại công ty như thế này, nhân viên nghỉ việc chắc chắn sẽ lưu lại tài liệu nắm thóp để đảm bảo lấy được tháng lương cuối.”

Vận may của tôi rất tốt, tôi không chỉ mua được ảnh chụp tin nhắn Giang Đại Thông chỉ đạo nhân viên lừa nhà cung ứng, lừa khách hàng mà còn mua được cả ảnh ổng cùng bồ nhí làm chuyện đáng xấu hổ trong văn phòng.

Vài ngày sau khi về nhà, mọi chuyện bình lặng.

Chu Lê Đình đi học, còn tôi liên tục theo dõi tin tức mới của Giang Thành.

Quả nhiên chưa đến một tháng, tài khoản tin tức địa phương tung video vợ Giang Đại Thông bắt gian tại văn phòng, hai người đánh nhau hỗn loạn ngay tại chỗ rồi cả hai phải nhập viện.

Chưa được mấy hôm, Giang Thành vì nhà cung ứng ngừng hợp tác mà giao hàng không đúng hạn, mất luôn khách hàng lớn nhất, còn phải trả đống tiền bồi thường.

Ngân hàng ngửi thấy mùi rủi ro liền chấm dứt hợp đồng, Giang Đại Thông muốn vay để vượt cạn mà không vay nổi.

Một Giang Thành rơi rụng, đối thủ lại vụt lên như diều gặp gió, ôm trọn khách hàng, Giang Thành sụp đổ chỉ là vấn đề thời gian.

“Thế nào? Hả giận chưa?”

Tôi dắt Chu Lê Đình vào quán cải thiện bữa ăn, gửi hết tài liệu điều tra cho cậu.

Sau làn hơi nóng bốc lên từ bát cá chua cay và thịt cay Tứ Xuyên, Chu Lê Đình cúi mắt im lặng rất lâu.

Cuối cùng cậu gật đầu, giọng khàn khàn: “Ăn đi, nguội rồi.”

Cậu không nói câu cảm ơn, thái độ cũng không thay đổi, vẫn chọc ngoáy, vẫn căng như dây đàn.

Nhưng ở nhà, cậu bắt đầu mặc đồ ở nhà rộng rãi, không còn đi lòng vòng chỉ với một cái quần short nữa.

“Thông tin về hai mẹ kế của con chắc dì không cần moi từ ba con nữa đúng không? Gửi dì đi.”

“Dì lại định làm gì?”

“Rảnh, kiếm tí kích thích.”

“…”

Nhìn là biết, trong xương cốt Chu Lê Đình vẫn chưa hết hận dù mọi chuyện đã qua.

Bề ngoài cậu tỏ ra chán ghét tôi nhưng đêm đó vẫn gửi toàn bộ thông tin của hai người phụ nữ kia vào điện thoại tôi.

Người mẹ kế đầu của Chu Lê Đình không cần báo thù.

Tôi bảo người ta quay một đoạn video gửi cho cậu – một căn phòng ẩm thấp, tối tăm, chẳng rộng hơn ba mươi mét vuông.

Người phụ nữ tầm bốn mươi trông như năm mươi, gầy trơ xương, ngồi bệt trên giường, cố nặn ra một nụ cười khêu gợi trước ống kính.

Người quay hỏi: “Bao nhiêu?”

Cô ta đáp: “Bốn mươi.”

“Cô bệnh à?”

“Khỏi rồi… khỏi thật rồi… ba mươi cũng được… đừng đi…”

Chiếc giường bừa bộn như ổ rác.

Chỉ cần nhìn cũng thấy gớm, dù chỉ qua màn hình nhưng dường như vẫn ngửi được mùi hôi trong phòng.

Cuối cùng, cô ta vẫn trả giá cho chính lựa chọn của mình, bước lên con đường nhìn thì ngọt như đường nhưng thật ra toàn là mảnh thủy tinh cắt nát cuộc đời.

“Chu Lê Đình, con tin nhân quả không?”

Tôi nhìn Chu Lê Đình đang nằm dài trên bờ đê, ánh mắt trống rỗng lơ lửng.

Cậu mấp máy môi, không nói, chỉ nhìn xa xăm về phía ráng chiều đỏ cam như đang nhìn một vở diễn sắp hạ màn.

“Không sao, rồi con sẽ tin.”

Tôi lại gửi cho cậu một tập tài liệu.

Đó là tình trạng hiện tại của người mẹ kế thứ hai.

Một phụ nữ từng chỉ kiếm ba nghìn một tháng bỗng được hưởng mức sống trâm anh ngời ngời, xe sang, hàng hiệu, mỹ thực cao cấp, phẫu thuật thẩm mỹ, nhà cửa lộng lẫy…

Máy bay đang bay ở độ cao mười nghìn mét, hết nhiên liệu thì kết cục chỉ có rơi tự do.

Chỉ hơn một năm, thẻ tín dụng và các khoản vay của cô ta nổ tung.

Nợ hơn một trăm tám mươi vạn.

Ảnh riêng tư bị phát tán khắp nơi.

Nhiều lần bị người thu nợ đánh đến nhập viện.

“Chu Lê Đình, báo thù đôi khi không cần biện pháp cực đoan.

Mặc dù không còn liên lạc nhưng cô ta vẫn âm thầm dõi theo hai ba con.

Hai người sống tốt còn khiến cô ta khó chịu hơn cả giết.”

“Đừng nói đạo lý với cháu.”

“Vậy nói chuyện thực tế đi, ba con năm nay về sớm, Tết Dương lịch chúng ta ra Thái Bình Dương đón anh ấy, đi chơi mấy ngày rồi về.”

Nếu là gia đình khác, nghe ba về sớm và được đi chơi, con cái chắc mừng rỡ.

Nhưng Chu Lê Đình lại cau mày, chỉ ừ một tiếng, bữa tối cũng ăn hời hợt.

Không chỉ mình cậu.

Tối đó tôi gọi video cho Chu Hành, đầu bên kia anh cũng cười miễn cưỡng, cả người như một con tàu cũ bị sóng biển mài mòn, yếu ớt, cau mày, nói năng rụt rè lấy lòng.

“Lần này anh được nghỉ bao lâu?”

“Có thể… hơi lâu… đến… đầu năm ấy…”

Giọng anh nghẹn lại, đuôi mắt hơi đỏ.

Trên làn da rám nắng nhìn không rõ nhưng nụ cười méo mó của anh còn khó coi hơn khóc.

“Anh chịu ấm ức gì?”

“Không có, trên thuyền ai làm gì được anh đâu.

Chỉ là gió lớn chút.”

“Vậy nói rồi nhé, Tết Dương lịch em với Chu Lê Đình ra biển đón anh.”

“Ừ… ừ được…”

Anh ấy trả lời lấy lệ hai tiếng rồi mượn cớ ra ngoài xem xét tình hình, cắt luôn video.

error: Content is protected !!