Số lần chúng tôi gặp nhau chỉ đếm được trên đầu ngón tay.
Những cuộc trò chuyện giữa hai người cũng chẳng mang theo chút tình cảm nào.
Sống chung dưới một mái nhà thì lặng lẽ như hai người xa lạ.
Đến lúc ký đơn ly hôn, tôi còn viết sai cả tên anh…
Giống như kiếp trước, sự xuất hiện của anh vẫn đột ngột như vậy.
Khi cha tôi đầu tư thất bại, dòng vốn bị đứt gãy, công ty rơi vào tình cảnh tiến thoái lưỡng nan, Dục Thành với thân phận người kế nhiệm trẻ tuổi nhất của tập đoàn Dục thị đã chủ động đưa ra đề nghị hợp tác thông qua hôn nhân.
Lúc đầu, cha tôi hoàn toàn không tin vào chuyện đó.
Dù sao đi nữa, công ty nhà tôi và tập đoàn Dục thị khổng lồ vốn chẳng thể đặt lên bàn cân so sánh.
Hai năm trở lại đây, những tin đồn về cuộc chiến tranh đoạt quyền lực giữa các người thừa kế Dục thị, cùng việc Dục Thành – một đứa con riêng – dùng thủ đoạn tàn nhẫn để bước lên vị trí cao nhất đã lan truyền khắp nơi.
Lý do anh đưa ra là muốn thông qua cuộc hôn nhân hợp tác này để tiến vào lĩnh vực truyền thống mà công ty cha tôi đang kinh doanh.
Cuộc hôn nhân ấy chỉ cần duy trì một năm.
Hai người chỉ cần làm vợ chồng trên danh nghĩa.
Không lâu trước đây, cha từng dè dặt nhắc đến chuyện này với tôi, nhưng ngay lập tức bị tôi tức giận từ chối.
Ông vốn luôn cưng chiều tôi nên cũng không muốn ép buộc.
Kiếp trước, sau khi vô tình biết được tình cảnh khó khăn của cha, lại đúng lúc tôi đang cãi nhau với Tiêu Dật vì chuyện của Giang Văn Uyển, nên trong cơn bốc đồng đã đồng ý cuộc hôn nhân này.
Hôm nay là lần đầu tiên Dục Thành đến nhà.
Cha tôi vốn định từ chối anh.
Mà theo lẽ thường, hôm nay tôi cũng không nên xuất hiện ở đây.
“Cha, vị này nhìn quen mắt quá.”
Tôi nhìn người đàn ông đang ngồi yên trước mặt, mỉm cười nói.
Hàng mi của Dục Thành khẽ rung lên.
“À, Nam Nam, đây là cậu Dục. Còn đây là con gái út của tôi, Mộ Nam.”
Cha tôi vội vàng xoa tay giới thiệu.
Anh chậm rãi đứng dậy, đưa tay về phía tôi, giọng nói bình thản đến mức không nghe ra chút cảm xúc nào:
“Chào cô Mộ, rất vui được gặp cô lần đầu tiên.”
Giọng điệu trầm ổn, điềm tĩnh.
Là phong thái của người đã quen đứng ở vị trí cao, mang theo cảm giác áp chế nhàn nhạt.
Thế nhưng trong cuốn nhật ký kia, anh đã dùng rất nhiều trang giấy để ghi lại lần đầu tiên chính thức gặp tôi.
Từ quần áo tôi mặc, kiểu tóc tôi để, từng câu tôi nói, từng biểu cảm nhỏ trên gương mặt, tất cả đều được anh ghi chép tỉ mỉ bằng những dòng chữ cẩn thận.
Anh viết rằng, vào khoảnh khắc ấy, lòng anh dậy sóng dữ dội đến mức suýt không thể khống chế nổi bản thân.
Tôi khẽ hạ mắt nhìn xuống chân anh.
Bên dưới chiếc quần tây phẳng phiu kia, từ đầu gối chân trái trở xuống là một chân giả.
Đó không phải bí mật gì.
Là cái giá anh phải trả trong cuộc chiến tranh quyền đoạt lợi nhuốm m.á.u.
Nhưng đồng thời cũng là nguyên nhân khiến anh tự ti nhất khi đứng trước mặt tôi.
Anh nhận ra ánh mắt của tôi.
Những ngón tay khẽ run lên rất nhẹ, như thể sắp không chịu nổi mà rút lại.
Tôi đưa tay ra, nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay anh, vừa dịu dàng vừa kiên định.
“Anh Dục, rất vui được làm quen với anh.”
Đôi mắt đen sâu thẳm của anh lặng lẽ nhìn tôi.
Sau đó nhanh ch.óng cụp xuống, thấp giọng đáp:
“Cô Mộ, tôi cũng rất vui được làm quen với cô.”
Cha tôi hắng giọng, khó xử lên tiếng:
“Cậu Dục, thật xin lỗi, về chuyện cậu đã đề cập, con gái tôi…”
“Cha.”
Tôi cắt ngang lời ông.
“Người mà cha định gả cho con là anh Dục phải không ạ?”
Khóe môi cha tôi giật nhẹ, cứng nhắc đáp:
“À… đúng vậy.”
“Vậy thì con đồng ý.”
Không gian lập tức rơi vào im lặng.
Cha tôi ngây người, đôi mắt mở to chớp liên tục:
“Nam Nam, chẳng phải con… ừm… sao lại…”
“Vì con thấy mình khá có thiện cảm với anh Dục.”
Người đàn ông vẫn luôn im lặng bỗng ngước đôi mắt bình tĩnh lên nhìn tôi.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi như nhìn thấy cả một đại dương sâu thẳm trong mắt anh.
Xanh biếc, tĩnh lặng và sâu không thấy đáy.
“Được, vậy quyết định như thế đi.”
Anh cụp mắt xuống, bình thản lên tiếng.
Sau khi Dục Thành rời đi, tôi lập tức đi thang máy lên phòng ngủ ở tầng ba, khẽ kéo rèm cửa rồi nhìn về phía khúc cua nhỏ gần biệt thự.
Dưới bóng cây xanh rậm rạp, chiếc Cullinan màu đen vẫn lặng lẽ đỗ bên đường.
Người đàn ông cao lớn đứng bên cạnh xe, sống lưng thẳng tắp, nhưng đầu lại hơi cúi xuống như đang chìm trong suy nghĩ.
Anh từng viết rằng, mỗi lần rời khỏi nơi này, anh đều đứng đó thêm nửa tiếng đồng hồ.
Nhìn người đàn ông vốn không để lại quá nhiều dấu ấn trong cuộc đời mình, cảm xúc trong lòng tôi dâng lên mãnh liệt.
Tôi nhớ đến cuốn nhật ký ấy.
Suốt chín năm dài đằng đẵng, từ một thiếu niên trưởng thành thành một người đàn ông, từng trang từng trang đều ghi lại một cuộc tình thầm lặng mà vĩ đại.
Anh viết rằng, lần đầu tiên nhìn thấy tôi là vào sinh nhật năm mười chín tuổi của anh.
Khi ấy, anh đang đứng bên mép vách đá, chuẩn bị nhảy xuống.
Giữa tầng tầng lớp lớp cây xanh dưới con đường núi, đột nhiên xuất hiện một mảng màu đỏ rực.
Một thiếu nữ mặc váy đỏ tươi đang vui vẻ đuổi theo chú c.h.ó nhỏ màu trắng.
Tà váy tung bay trong gió.
Tiếng cười trong trẻo vang vọng khắp núi rừng.
Khi đó anh chợt nghĩ.
Mình không thể để sự nhơ nhuốc của bản thân làm hoen bẩn khung cảnh đẹp đẽ ấy.
Lần gặp thứ hai là khi anh, với thân phận con riêng của Dục Phong, tham dự lễ kỷ niệm ba mươi năm thành lập tập đoàn Dục thị.
Khi ấy, anh vẫn chưa học được cách bình thản đối mặt với những ác ý đầy tính toán.
Bà chủ Dục thị với dáng vẻ đoan trang tao nhã, mỉm cười dịu dàng nhắc đến “người mẹ làm điếm” của anh.
Những người anh em cùng cha khác mẹ cũng lịch sự hỏi han:
“Nghe nói lúc bị bắt nạt, cậu còn để người ta đi cửa sau à?”
Giữa những lời sỉ nhục lặp đi lặp lại không dứt ấy, anh dần c.ắ.n c.h.ặ.t răng, đôi mắt đỏ hoe.
Bọn họ mỉm cười nhìn anh.
Chờ đợi anh sụp đổ.
Chờ đợi anh mất kiểm soát.
Chờ đợi anh trở thành trò cười cho tất cả mọi người.
Ngay lúc anh sắp không chống đỡ nổi nữa, một giọng nói thiếu nữ dễ nghe bỗng xuyên qua màn sương mù hỗn loạn, vang lên bên tai đang ù đặc vì tiếng ồn.
“Chào anh, em thấy góc nghiêng của anh đẹp lắm, rất giống Sát Sinh Hoàn. Em chụp cho anh một tấm ảnh được không?”
Anh sững sờ quay đầu lại.
Rồi nhìn thấy một gương mặt đang rạng rỡ mỉm cười.
Là cô gái mặc váy đỏ trên núi ngày hôm đó.
Anh chấn động đến cực điểm.
Bởi từ đầu đến cuối, anh vẫn luôn cho rằng cảnh tượng mình nhìn thấy hôm ấy chỉ là ảo giác xuất hiện trong lúc cảm xúc cực đoan.
Thiếu nữ trước mặt có gương mặt ngọt ngào xinh đẹp, tràn đầy sức sống và hơi thở thanh xuân.
Đôi mắt sáng long lanh như những vì sao, chứa đựng sự trong trẻo và tốt đẹp hiếm có.
Cô nghiêng đầu, mỉm cười nhìn anh.
Đó là lần đầu tiên trong đời có người chân thành khen ngợi anh mà không mang theo bất kỳ ác ý nào.
Cũng là lần đầu tiên anh thật sự cảm nhận được…
Vẻ đẹp của một người con gái.
Nó khiến lòng người rung động.
Khiến người ta hoàn toàn không kịp phòng bị.
Kể từ ngày hôm đó, trong cuộc đời khô cằn và tuyệt vọng của anh, dường như đã vô tình lọt vào một tia nắng vốn không thuộc về mình.


