8

Tôi chẳng hiểu vì sao trong lòng lại chợt dâng lên cảm giác chột dạ.

Tôi bước đến trước mặt cậu.

"Sao cậu vẫn chưa về?"

Chênh lệch nhiệt độ giữa ngày và đêm ở Nam Thành rất lớn.

Ban ngày thời tiết vô cùng dễ chịu, nhưng đêm xuống lại lạnh hẳn.

Có lẽ Tống Tự Ngôn đã đứng đợi rất lâu, đến mức chóp mũi cũng đỏ ửng vì lạnh.

Cậu mím chặt môi, đưa chiếc túi trong tay cho tôi.

Tôi nhận lấy rồi cúi đầu nhìn.

Bên trong có thuốc giảm đau, miếng dán giữ ấm, còn có cả trà gừng táo đỏ đường nâu.

Vì sao cậu lại quan tâm tôi đến vậy?

Chẳng lẽ giữa chúng tôi thật sự có hiểu lầm gì sao?

Mang theo sự nghi hoặc ấy, tôi ngẩng đầu nhìn Tống Tự Ngôn.

Cậu đang nhìn chằm chằm Lục Trạch đứng phía sau tôi, ánh mắt lạnh lẽo như phủ một tầng băng.

Lục Trạch hơi ngượng ngùng nhìn tôi.

"Vị này là…?"

"Đây là em trai tôi, Tống Tự Ngôn."

Lục Trạch mỉm cười.

"Ra là em trai à."

"Vậy hai chị em cứ nói chuyện nhé, anh đi trước."

"À đúng rồi, Lai Lai, đừng quên lời hẹn của chúng ta."

Tôi cười, khẽ đáp:

"Ừ."

Lục Trạch là chủ nhiệm câu lạc bộ phát thanh.

Anh nói giọng tôi rất hay, phát âm tiếng phổ thông cũng chuẩn, nên hỏi tôi có muốn thử tham gia đài phát thanh không.

Tôi đã đồng ý.

Sau khi anh rời đi, tiếng lòng của Tống Tự Ngôn lại vang lên.

"Tức chết mất! Tức chết mất! Tức chết mất!"

Nhân cơ hội ấy, tôi thử dò hỏi:

"Cậu như vậy… không phải đang ghen đấy chứ?"

Đám bình luận lập tức hiện lên.

"Nam chính đứng giữa gió lạnh chờ suốt hai tiếng, không tức mới là lạ."

"Nữ phụ đừng tự mình đa tình nữa. Nam chính chẳng qua đã hứa với anh trai sẽ chăm sóc cô thôi, nếu không thì ai thèm mang thuốc đến."

"Cạn lời thật. Rõ ràng nữ phụ đâu có đau bụng kinh, cô ta chỉ giả bệnh để thu hút sự chú ý của nam chính."

Tống Tự Ngôn chỉ lạnh lùng nhìn tôi.

Thì ra đúng là tôi tự mình đa tình.

Tôi chờ rất lâu.

Nhưng vẫn không đợi được câu trả lời mà mình mong muốn.

Hy vọng rơi vào khoảng không.

Tôi xoay người bỏ đi.

9

Ngày hôm sau.

Tôi đến lớp.

Từ xa đã thấy Tống Tự Ngôn cầm bữa sáng đứng trước cửa ký túc xá của tôi.

Đúng lúc ấy, Triệu Lâm Lâm chạy ngang qua.

Cô quay đầu chào tôi một tiếng rồi mở cửa, chạy thẳng đến trước mặt Tống Tự Ngôn.

Sau đó vui vẻ nhận lấy chiếc sandwich cùng hộp sữa dâu trong tay cậu.

"Sao anh biết hôm nay em không kịp mua bữa sáng vậy?"

"Anh Tự Ngôn, anh chu đáo quá."

Những dòng bình luận lại hiện lên.

"Cốt truyện tình yêu học đường ngọt ngào chính thức bắt đầu!"

"Dễ thương quá đi. Sáng nay nam chính không có tiết học mà vẫn dậy sớm mua bữa sáng cho nữ chính."

"Nữ phụ đứng bên cạnh đúng là chướng mắt."

Tôi lập tức kéo bạn cùng phòng rời đi.

Trên đường, cô bạn không giấu nổi vẻ ngưỡng mộ.

"Anh chàng lúc nãy đẹp trai thật."

"Mới sáng sớm đã đến đưa bữa sáng cho bạn gái."

"Lạy ông trời, trước khi chết cho tôi được yêu một người như vậy là mãn nguyện rồi."

Một cảm giác chua xót lặng lẽ lan khắp lồng ngực tôi.

Chính tôi cũng không biết đó là cảm giác gì.

Đến lớp.

Tôi mở điện thoại mới thấy tin nhắn của Tống Tự Ngôn.

"Chị đâu rồi?"

Tôi trả lời:

"Đang ở lớp. Cậu tìm tôi có việc gì à?"

Đầu bên kia im lặng một lúc.

Rồi mới nhắn lại.

"Không có gì."

Đúng là khó hiểu.

Buổi tối.

Ăn cơm xong, tôi cùng bạn cùng phòng đi dạo quanh sân vận động.

Bên sân bóng rổ đang có một trận đấu.

Hai đứa tò mò chạy sang xem.

Nhưng người xem quá đông, chen mãi vẫn không vào được.

Đang định bỏ cuộc thì Triệu Lâm Lâm vẫy tay gọi tôi.

"Chị Lâm Lai, qua đây đi, chỗ em còn chỗ."

Tôi vừa định từ chối.

Bạn cùng phòng đã kéo tôi sang.

Triệu Lâm Lâm nhìn tôi cười hỏi:

"Chị đến xem Tự Ngôn thi đấu à?"

Tôi khẽ "à" một tiếng.

Thật ra tôi hoàn toàn không biết Tống Tự Ngôn biết chơi bóng rổ.

Cũng chẳng biết hôm nay cậu tham gia trận đấu này.

Triệu Lâm Lâm đứng bên cạnh không ngừng trò chuyện.

"Anh Tự Ngôn chơi bóng giỏi lắm."

"Hồi cấp ba anh ấy còn là thành viên đội bóng rổ của trường."

"Trước đây cứ rảnh là em lại đi xem anh ấy thi đấu."

Trận đấu nhanh chóng bắt đầu.

Tống Tự Ngôn thật sự chơi rất hay.

Liên tiếp ném trúng mấy cú ba điểm.

Đến giờ nghỉ giữa hiệp.

Tống Tự Ngôn nhìn về phía chúng tôi.

Cả người cậu đắm trong ánh hoàng hôn vàng cam rực rỡ, toát lên khí chất thiếu niên đầy rực rỡ.

Tôi nghe thấy tiếng lòng đầy vui sướng của cậu.

"Cô ấy đến rồi!!!"

Nhưng ngay giây sau.

Một giọng nói khác lại vang lên.

"Sao cô ta cũng tới?"

"Phiền thật, sao đi đâu cũng gặp cô ta vậy?"

10

Tim tôi như bị ai đó đâm mạnh một nhát.

Rõ ràng…

Kẻ chướng mắt ấy chính là tôi.

Tôi kiếm cớ đi vệ sinh rồi vội vã rời khỏi nơi khiến mình ngột ngạt ấy.

Đợi đến khi xung quanh không còn ai, tôi không thể kìm nén thêm được nữa.

Nước mắt cứ thế trào ra.

Bao nhiêu tủi thân và ấm ức tích tụ suốt mấy ngày qua.

Đến lúc này cuối cùng cũng bùng nổ.

Không biết đã qua bao lâu.

Tôi mới dần bình tĩnh lại rồi bước ra ngoài.

Vừa lúc gặp Lục Trạch đi ngang qua.

"Sao em khóc thế? Tâm trạng không tốt à?"

Tôi lắc đầu, giọng vẫn còn nghẹn.

"Em không sao."

"Khóc lem hết lớp trang điểm rồi."

Vừa nói, Lục Trạch vừa lấy từ trong túi ra một gói khăn ướt.

Anh đưa cho tôi.

"Lau đi."

Tôi nhận lấy khăn, lau qua mặt.

"Cảm ơn đàn anh."

"Chỗ này vẫn chưa lau sạch."

Lục Trạch lại rút thêm một tờ khăn khác, nhẹ nhàng giúp tôi lau đi vệt trang điểm còn sót.

"Lại là tên đó?!"

"Phiền chết đi được!"

Tôi khẽ cau mày rồi quay đầu nhìn sang.

Quả nhiên, Tống Tự Ngôn đang đứng cách đó không xa.

Lục Trạch cũng nhìn theo ánh mắt của tôi.

"Em trai em à?"

"Em có muốn qua chỗ cậu ấy không?"

"Không."

"Em với cậu ấy… cũng đâu có thân."

Lục Trạch không nói gì thêm.

Hai chúng tôi cùng nhau bước đi.

Khi đi ngang qua Tống Tự Ngôn, cậu bỗng đưa tay nắm lấy cổ tay tôi.

Nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của tôi, cậu lập tức lấy điện thoại ra gõ.

"Sao chị khóc?"

Tôi hất tay cậu ra.

"Liên quan gì đến cậu?"

"Thật ra chúng ta cũng đâu có thân lắm, đúng không?"

Sắc mặt Tống Tự Ngôn lập tức trở nên u ám.

error: Content is protected !!