11

Trong ký túc xá.

Giáo viên dạy ngôn ngữ ký hiệu bất ngờ nhắn tin hỏi vì sao dạo này tôi không đến lớp nữa.

Thật ra, ngay từ lần đầu gặp Tống Tự Ngôn, tôi đã lặng lẽ đăng ký khóa học đó.

Ban đầu, tôi còn nghĩ sẽ học thật giỏi rồi tạo cho cậu một bất ngờ.

Nhưng bây giờ xem ra… chẳng còn cần thiết nữa.

"Những buổi học còn lại em xin phép không tham gia nữa ạ."

Gửi xong tin nhắn, tôi tiện tay chặn luôn tài khoản của Tống Tự Ngôn.

Lần này, tôi quyết tâm phải hoàn toàn cắt đứt với cậu.

Sáng hôm sau.

Tôi chính thức gia nhập câu lạc bộ phát thanh.

Ngày nào cũng đúng sáu giờ rưỡi sáng có mặt ở phòng thu để ghi âm.

Đến tối.

Lục Trạch đưa tôi về ký túc xá.

Trên đường đi, bên tai tôi liên tục vang lên những âm thanh rất khẽ, lúc có lúc không.

"Cô ấy cười vui thật."

"Tay hắn chạm vào tay cô ấy rồi… Muốn bẻ gãy cái tay đó quá."

"Nếu đưa cô ấy về nhà, khóa lại thật kỹ… liệu cô ấy có chỉ cười với một mình mình không?"

"…"

Tôi đột ngột dừng bước, đưa mắt nhìn quanh.

Ngoài tôi và Lục Trạch, xung quanh chẳng còn ai khác.

Vậy những âm thanh ấy phát ra từ đâu?

Lục Trạch khó hiểu hỏi:

"Sao vậy?"

"Anh có nghe thấy tiếng gì không?"

Anh lắc đầu.

"Không."

"Có khi nào em nghe nhầm không?"

"Dạo này em ngủ không ngon nên sinh ra ảo giác chăng?"

Đến lúc mở cửa ký túc xá, giọng nói ấy lại vang lên.

Lần này, tôi lập tức quay đầu lại.

Ở cuối hành lang có một bóng người vô cùng quen thuộc.

Tống Tự Ngôn?

Ngay khi tôi còn đang nghi hoặc, những dòng bình luận lại xuất hiện.

"Đến rồi! Nữ chính vừa thêm WeChat của một thành viên đội bóng rổ là lập tức kích hoạt thuộc tính nam quỷ âm u của nam chính."

"Dạo gần đây ngày nào nam chính cũng lặng lẽ theo dõi nữ chính. Kiểu nam quỷ âm u đúng là cuốn thật."

"Mau trói nữ chính lại đi! Nhốt luôn vào phòng!"

Tôi không nhìn nữa.

Chỉ xoay người đi thẳng lên lầu.

12

Đến sinh nhật chị gái.

Anh rể chuẩn bị tổ chức cho chị một bữa tiệc sinh nhật vô cùng long trọng.

Anh yêu cầu cả tôi lẫn Tống Tự Ngôn đều phải về nhà.

Triệu Lâm Lâm biết chuyện nên cũng đi cùng.

Khi máy bay hạ cánh thì đã quá mười hai giờ đêm.

Anh rể đích thân đến sân bay đón chúng tôi.

Nhà họ Triệu và nhà họ Tống nằm ở hai hướng hoàn toàn khác nhau.

Hơn nữa, ngày mai Triệu Lâm Lâm cũng sẽ tham dự tiệc sinh nhật.

Thế nên anh rể dứt khoát đưa cô ấy về nhà họ Tống nghỉ lại một đêm.

Những dòng bình luận lập tức hiện lên.

"Tối nay nam chính âm u sẽ lén vào phòng nữ chính."

"Bao nhiêu ghen tuông tích tụ suốt mấy ngày nay sắp bùng nổ rồi."

"Hóng quá!"

Tôi quay đầu nhìn ra ngoài cửa kính xe.

Trong lòng rối như tơ vò.

Nói chung… rất khó chịu.

Về đến nhà họ Tống, tôi lập tức lên phòng.

Tắm rửa xong liền leo lên giường.

Thế nhưng trằn trọc mãi vẫn không ngủ được.

Đầu óc cứ miên man nghĩ đủ thứ.

Cuối cùng, tôi phải uống một viên melatonin mới mơ màng thiếp đi.

Đó là một giấc ngủ vô cùng bất an.

Trong mơ, có một chú chó nhỏ cứ mãi đuổi theo cắn tôi.

Dù tôi khóc đến thế nào, nó cũng không chịu buông.

Khi tỉnh lại, cả người tôi đã ướt đẫm mồ hôi.

Tôi vào phòng tắm thêm lần nữa rồi mới xuống lầu ăn sáng.

Trên bàn ăn.

Triệu Lâm Lâm nhìn chằm chằm vào cổ tôi.

"Chị à, chị bị muỗi cắn sao?"

Tôi khó hiểu nhìn cô ấy.

Triệu Lâm Lâm lấy điện thoại chụp cổ tôi một tấm rồi đưa sang.

Tôi nhìn bức ảnh.

Quả thật trông không giống vết muỗi cắn.

Nhưng tôi cũng không để tâm lắm.

"Chắc vậy thôi."

Đúng lúc ấy, những dòng bình luận lại hiện lên.

"Có ai xem được đoạn tối qua không? Sao màn hình của tôi đen thui vậy?"

"Tôi cũng không xem được."

"+1."

"Nhưng nhìn vẻ mặt mãn nguyện của nam chính là biết tối qua tâm trạng anh ấy rất tốt."

Tôi vô thức ngẩng đầu lên.

Tống Tự Ngôn vừa chạy bộ trở về.

Cậu ngồi xuống đối diện tôi.

Ánh mắt tôi bất giác dừng lại trên vết xước đỏ nơi cổ cậu.

error: Content is protected !!