Thiên kim thật trở về, thiên kim giả là tôi bị đuổi ra khỏi nhà.

Tôi ôm điện thoại khóc lóc gọi cho đối tượng liên hôn của mình.

“Em xin lỗi, em không còn là vị hôn thê của anh nữa, chúng ta kết thúc đi.”

Vị hôn phu: “Kết thúc cái gì mà kết thúc, không kết.”

Anh ấy tay xách nách mang đứng ngay trước cửa căn phòng thuê ọp ẹp tôi vừa dọn đến, hai đứa nhìn nhau chết trân.

Vị hôn phu thản nhiên công bố: “Vì anh cũng là đồ dỏm.”

1

Tôi và Trần Tụng Ngưỡng đứng đối diện nhau trước cửa phòng trọ.

Nước mắt tôi chỉ chực lăn dài trên má, cảnh tượng này nhìn ngốc nghếch đến lạ.

Giả thiên kim và giả thiếu gia.

Một cú lừa nhân đôi định mệnh.

Tôi lắp bắp đến tội nghiệp: “Anh, chuyện của anh là từ khi nào?”

Trần Tụng Ngưỡng suy nghĩ chậm rãi.

“Em bị phát hiện là buổi sáng phải không?”

Tôi gật đầu.

“Anh là chiều cùng ngày.”

Tôi hoàn toàn cạn khô nước mắt để khóc nữa rồi.

Lúc mới bị phanh phui, điều đầu tiên tôi nghĩ đến là tình yêu giữa tôi và Trần Tụng Ngưỡng tan vỡ.

Anh ấy vừa đẹp trai, vừa giàu có, lại không hề chê bai tính cách nhạt nhẽo của tôi.

Anh ấy là mảnh ghép hoàn hảo trong cuộc đời tôi.

Tôi đã mất đi thân phận tiểu thư danh giá, số phận đã định không thể tiếp tục với anh ấy.

Bây giờ tôi và Trần Tụng Ngưỡng vẫn chưa dứt.

Hình như là chưa dứt thật.

Nhưng thà dứt khoát còn hơn.

Trần Tụng Ngưỡng thành thạo cúi người bưng đồ, khiến tôi tròn mắt kinh ngạc.

“Trong lúc anh chưa tìm được chỗ ở mới, em cho anh ở nhờ một chút nhé, vị hôn thê.”

Anh ấy cao ráo, chân dài, cơ bắp săn chắc, nhìn kiểu gì cũng không giống một giả thiếu gia bị nhầm lẫn.

Tôi thút thít.

“Đừng gọi em như thế nữa.”

Trần Tụng Ngưỡng khựng lại.

Quay đầu nhìn tôi.

Tôi càng thêm tủi thân.

“Gọi thế nghe cứ như mình vừa nghèo rớt mồng tơi vừa thích làm màu.”

“…”

Tôi nói sự thật mà, chuyện tình phòng trọ mà cứ gọi nhau tổng tài, vị hôn thê, đăng lên mạng là bị thiên hạ cười vào mặt cho xem.

Trần Tụng Ngưỡng cười lớn.

“Tri Chi, sao trước đây anh không hề nhận ra em là một cô bé giữ thể diện kinh khủng như vậy.”

Tôi lấy tay che mặt.

Tôi ngồi trên chiếc sofa, nhìn lướt qua khắp căn phòng.

Căn phòng bé tí giờ chất đầy vali lớn vali bé.

Và một Trần Tụng Ngưỡng chân dài lấp đầy không gian.

Vốn dĩ phòng đã nhỏ hẹp.

Anh ấy đứng bên trong, không gian càng trở nên ngột ngạt, chân tay không thể duỗi thẳng.

Tôi càng nghĩ càng thấy số phận hẩm hiu.

Nước mắt tuôn rơi không kiểm soát được.

“Đừng khóc.”

Trần Tụng Ngưỡng nhẹ nhàng đưa khăn giấy lau đi nước mắt tôi.

“Mắt em sưng đỏ rồi.”

Tôi ngoảnh mặt đi.

“Trước đây nếu em khóc, anh dỗ em thế nào?”

Trần Tụng Ngưỡng nhắm mắt suy nghĩ kỹ càng.

“Ừm, anh đến tìm em, dẫn em đi ăn uống, mua sắm, xem phim, cùng em làm bánh ngọt, và ăn bánh ngọt của em.”

Làm bánh ngọt là niềm đam mê của tôi, Trần Tụng Ngưỡng là khách hàng lý tưởng nhất, vì trong căn nhà cũ đó, không ai chịu ăn mấy món bánh ngọt quá lố của tôi cả.

Họ cho rằng nó quá xa xỉ và thiếu thực tế.

Tôi khẽ lắc đầu.

Không phải.

Trước đây tôi khóc, anh ấy phải băng qua cả một nửa trang viên mới lau được nước mắt cho tôi, giờ thì vừa vươn tay đã thấy tay quá dài.

Vai Trần Tụng Ngưỡng rung lên từng đợt.

Tôi nghĩ anh ấy cũng đang khóc.

Cúi đầu nhìn.

Anh ấy đang cười tươi rói.

“…”

Tôi buồn bã co ro vào góc phòng.

Nếu không phải ra ngoài tự lập, tôi cũng không ngờ Trần Tụng Ngưỡng lại tháo vát đến thế.

Lúc tôi còn đang ngâm mình trong nỗi buồn chưa kịp dứt ra, Trần Tụng Ngưỡng đã dỡ hết đồ đạc, sắp xếp xong xuôi và lau chùi sạch sẽ căn phòng.

Tôi sửng sốt.

Anh ấy vẫn bình chân như vại, vừa trải ga giường vừa hỏi tôi một câu hỏi mang tính quyết định.

“Lúc rời đi họ không đưa em tiền sao? Sao chỉ thuê căn phòng nhỏ tí tẹo này? Em ngủ có quen không?”

Trong phòng chỉ vỏn vẹn một chiếc giường.

Tất cả đồ đạc đáng giá của tôi đều bị tịch thu.

Sáng nay, khi Tống Tuyết Tình và mẹ tôi–à không, mẹ cô ấy–cùng lúc thông báo chuyện giả thiên kim, bà ấy đã ra lệnh tôi phải để lại tất cả.

Bà nói Tống Tuyết Tình đã chịu đựng quá nhiều khổ cực thay tôi, tôi xứng đáng nếm trải điều đó.

Vẻ mặt Tống Tuyết Tình nhạt nhẽo.

Cô ấy và mẹ tôi–à không, mẹ cô ấy–quả thật giống nhau như khuôn đúc.

Chẳng trách trước đây bà ấy từng nghi ngờ tôi không phải con ruột.

Tôi và bà ấy là hai thái cực hoàn toàn đối lập.

Tôi ít giao tiếp, tính cách ôn hòa, còn bà ấy quan hệ rộng, làm việc dứt khoát.

Trước đây bà ấy đã chẳng có thiện cảm với tôi.

Bây giờ biết tôi không phải con ruột, bà ấy thu hồi luôn cả chút thương hại cuối cùng.

Trần Tụng Ngưỡng: “Tri Chi, em dự định sẽ sống thế nào?”

Đương nhiên là tới đâu hay tới đó thôi.

Tôi chắc chắn có thể tự mình sống tốt.

Anh ấy trải xong ga giường.

“Chỉ có một chiếc giường, anh sẽ ngủ sofa.”

Tôi im lặng.

Thật ra, tôi không hề nghĩ Trần Tụng Ngưỡng sẽ ở lại.

Nhưng mà…

Đôi chân dài của Trần Tụng Ngưỡng cứ nhét vào chiếc sofa bé tẹo ấy.

Thật là đáng thương.

Tôi rón rén đi tới.

“Trần Tụng Ngưỡng, chúng ta đã chính thức yêu nhau được bao lâu rồi?”

“Quen biết 1342 ngày, xác định quan hệ 312 ngày.”

Tôi giật mình.

“Sao anh nhớ rõ từng chi tiết vậy?”

“Xin lỗi Tri Chi, chứng ám ảnh hoàn hảo (OCD) khiến anh làm việc gì cũng muốn đạt đến mức tuyệt đối.”

Thì ra là vậy.

Tôi hắng giọng, chỉnh lại thái độ: “Vì chúng ta đã xác định quan hệ được hơn ba trăm ngày rồi… thì ngủ chung một giường cũng không có vấn đề gì, anh không cần phải ngủ sofa đâu.”

Tôi sợ anh ấy ngủ không thoải mái.

Giống như tôi trước đây, luôn lo lắng cho tất cả những người liên quan đến mình.

Dù hiện tại tôi không thể tạo ra điều kiện tốt nhất.

Tôi vẫn không muốn anh ấy thức dậy bị đau lưng mỏi gối.

Ánh trăng chiếu vào, nửa khuôn mặt Trần Tụng Ngưỡng chìm trong ánh sáng, làm sống mũi cao của anh ấy càng thêm vững chãi.

Anh ấy ngồi thẳng dậy.

“Tri Chi, em có biết mình đang nói gì không?”

Anh ấy hiếm hoi nghiêm túc đến thế.

“Có chuyện gì sao?”

Tôi hoang mang nhìn anh.

Trần Tụng Ngưỡng làm dịu giọng lại.

“Nếu là người đàn ông khác ở bên em, em tuyệt đối không được đồng ý ngủ chung giường chỉ vì đã quen nhau lâu.”

Nhưng tôi cũng sẽ không ở bên người đàn ông khác.

Tôi lại bắt đầu rơi nước mắt, cảm thấy mình đã hiểu được hàm ý sau lời nói đó.

“Anh có phải muốn chia tay với em không.”

Em hoàn toàn hiểu mà.

Giống như lúc đầu em không hề mơ tưởng cuộc hôn nhân sắp đặt của chúng ta sẽ tiếp tục.

À, giờ không thể gọi là hôn nhân sắp đặt được nữa, nói thế chẳng khác nào làm ra vẻ khi đã hết thời.

Trần Tụng Ngưỡng tiến lại gần tôi, người đang khóc nức nở.

“Thôi đi.”

Anh ấy gật đầu.

“Dù sao người đàn ông đó là anh, và điều này sẽ không bao giờ thay đổi.”

Tôi lại càng mơ hồ hơn.

Anh ấy lẩm bẩm nói một đống, rốt cuộc là có ý gì vậy chứ.

Hai đứa nằm cứng đơ trên giường.

Ờ thì… chắc chỉ mình tôi là cứng đơ thôi.

Bởi vì Trần Tụng Ngưỡng đã ngủ say từ lúc nào rồi.

Hàng mi dài cong nhẹ phủ lên gương mặt anh ấy.

Cấu trúc đôi mắt thật đẹp.

Tôi định đưa tay chạm vào thử, ai ngờ giây sau đã bị Trần Tụng Ngưỡng kéo vào lòng.

Cả người tôi cứng đờ.

Anh mơ màng lẩm bẩm:

“Cheese Ball…”

Cheese Ball là con mèo nhỏ anh ấy nuôi.

Bị đuổi ra khỏi nhà, đến cả con mèo cũng không kịp sắp xếp ổn thỏa sao?

Tội nghiệp quá.

Tôi nép sát vào người anh ấy, không dám cử động mạnh, chỉ sợ làm anh tỉnh giấc.

Trong vòng tay Trần Tụng Ngưỡng phảng phất mùi thơm nhè nhẹ, khiến người ta choáng váng mà an lòng.

Cứ thế mơ mơ màng màng, chập chờn qua một đêm.

Sáng hôm sau, Trần Tụng Ngưỡng nhìn hai quầng thâm to tướng dưới mắt tôi, hỏi có phải ngủ không ngon không.

Anh thấy sao?

Tôi cười gượng:

“Cũng tạm… chắc em chưa quen ngủ cùng người khác.”

Tôi cúi đầu.

Thật ra tôi dậy từ rất sớm.

Mở mắt ra là thấy mình với Trần Tụng Ngưỡng ôm nhau như bạch tuộc, tim tôi suýt nữa nhảy ra khỏi lồng ngực.

Tốn không ít sức mới lén lút tách ra được mà không để anh phát hiện.

May mà anh ấy chẳng có phản ứng gì kỳ lạ.

“Rồi sẽ quen thôi. Nào, ăn sáng đi.”

Quen rồi sẽ khác nghĩa là gì?

Tôi còn chưa kịp nghĩ kỹ thì đã bị hương thơm ngào ngạt của bữa sáng trước mặt dụ mất hồn.

“Trần Tụng Ngưỡng, anh biết nấu ăn á?”

Anh ngồi xuống, gắp đồ ăn bỏ vào đĩa của tôi, nghe vậy liếc mắt:

“Em đúng là chưa hiểu anh gì cả.”

Tôi đỏ mặt cắm cúi ăn cơm.

Đã ngày thứ 312 kể từ khi xác định quan hệ, vậy mà tôi còn không biết Trần Tụng Ngưỡng biết nấu ăn.

“Không phải lỗi của em đâu, Tri Chi.”

Trần Tụng Ngưỡng dùng khăn lau vết bánh mì dính bên khóe miệng tôi.

“Dù gì trong cái môi trường đó, chúng ta cũng đâu có nhiều cơ hội để thật sự hiểu nhau.”

Chỉ toàn rượu chè tiệc tùng.

Cuộc hôn nhân của hai đứa là con cờ trong tay hai bên gia đình, mỗi bữa ăn đều là bàn tiệc toàn người lớn nói chuyện làm ăn, đến cả thời gian ở riêng cũng chẳng có.

Chúng tôi quen nhau suốt ba năm, vậy mà vẫn không thân thiết nổi.

Trước đây ăn xong tôi sẽ chạy về căn bếp nhỏ của mình, bắt đầu nghiên cứu món mới, chẳng bao giờ lo chuyện đói no.

Còn bây giờ, tôi chỉ biết ngồi thừ trong căn phòng trọ nhỏ bé này, chẳng biết nên làm gì.

Cảm giác mình thật sự vô dụng.

Nếu tôi là một kẻ vô dụng có số hưởng, thì nằm chơi cả ngày cũng chẳng sao.

Nhưng số mệnh đã rút lại trò đùa ấy rồi.

Giờ tôi là một kẻ vô dụng vừa nghèo vừa thảm.

Cảm giác bất an và áp lực dâng lên như thủy triều, kéo tâm trạng tôi lên xuống thất thường.

Tôi nuốt nước bọt, nhìn Trần Tụng Ngưỡng:

“Trần Tụng Ngưỡng, em nuôi không nổi anh đâu.

Anh ở bên em… sẽ không có kết cục gì tốt đẹp cả.

Hay là…”

Hay là buông tay thôi.

“Tri Chi.”

Trần Tụng Ngưỡng cắt lời tôi, nghiêm túc nhìn thẳng.

“Nếu em đuổi anh đi… thật sự anh không còn nơi nào để về.”

Tôi chết trân nhìn anh.

“Em nỡ sao?”

Khuôn mặt ấy, đôi mắt sâu thẳm ấy, cứ như có thể hút lấy người ta, nhìn tôi đầy mê hoặc.

error: Content is protected !!