5

Không ngờ thấy tôi như vậy, dì Yến lại càng xót xa, hận không thể đem hết những thứ tốt nhất trên đời đặt trước mặt tôi.

So với sự phô trương của hai người họ, Tống Nghiễn… lại bình thản đến lạ.

Hừ.

Lạnh nhạt á?

Đó là vì chúng tôi đang chiến tranh lạnh.

Từ sau hôm đó, tôi bắt đầu lơ anh, có lúc còn thẳng thừng làm ngơ. Dù sao thì chuyện công khai cũng không có cửa.

Ba ngày sau, trong một đêm đầu xuân còn se lạnh.

Tôi lại cảm thấy trong người bứt rứt nóng nảy khó hiểu.

Mơ màng tỉnh dậy, tôi bỗng phát hiện Tống Nghiễn lén chui vào phòng tôi.

Tôi cố gỡ cánh tay đang ôm ngang eo mình ra, nhưng gỡ kiểu gì cũng không được.

Bất lực ngước mắt lên, mượn ánh trăng nhàn nhạt, tôi thấy vành tai ai đó hơi đỏ.

Tôi khẽ thở dài.

Thôi vậy.

Tôi cũng chẳng muốn giận nữa.

Tôi vòng tay ôm lấy eo anh, tiếp tục ngủ.

Xem như… làm hòa.

Trong cơn mơ màng, tôi cảm giác bàn tay đặt trên eo mình lại siết chặt hơn một chút.

Biết vậy đã không nên làm hòa.

Mới sang ngày hôm sau, tôi bất lực nhìn vị trí làm việc mới của mình.

Tôi xoay người, gõ cửa phòng làm việc của Tống Nghiễn.

Không khách sáo, tôi vỗ mạnh một cái lên bàn anh, chất vấn:

“Tống Nghiễn, sao anh lại chuyển chỗ ngồi của tôi sang bên cạnh thư ký Hà?”

“Tôi vốn định chuyển em vào luôn trong phòng làm việc của tôi.”

Anh ngồi thẳng trên ghế, thong thả nói.

“Không được!”

Anh đưa tay chọc chọc má tôi đang phồng lên vì tức:

“Thế nên tôi mới đổi em sang chỗ thư ký Hà. Ở đó gần tôi, mở cửa ra là nhìn thấy em.”

Tôi xìu xuống ngay:

“Làm gì mà căng thế, chẳng phải chỉ là mang thai thôi sao.”

“Đúng vậy, là vì ai đó có tiền sử.”

Tôi: ……

Cái giọng này, cứ như tôi từng làm chuyện gì gian dối lắm không bằng.

Tôi cắn răng lẩm bẩm:

“Đồ đáng ghét.”

Ngày tháng trôi qua từng ngày, bụng tôi dần dần lớn lên.

Thời tiết mát mẻ, mặc áo dày thì còn chưa thấy rõ.

Nhưng bước vào mùa hè, cái bụng tròn lên ngày một rõ ràng.

“Kiều Kiều, dạo này cậu có phải béo lên không?”

Đồng nghiệp bên cạnh tò mò hỏi.

“Không, tớ mang thai rồi.”

Lời vừa dứt, xung quanh lập tức sững sờ, mọi người ùa tới.

“Thật hay giả vậy? Kiều Kiều, cậu kết hôn khi nào thế?”

“Trời ơi, cưới chớp nhoáng à?”

“Cưới chạy bầu hả?”

“Chúc mừng chúc mừng!”

Tôi lần lượt nhận lời chúc, mỉm cười đáp lại:

“Cảm ơn nhé.”

Em bé trong bụng rất ngoan.

Qua giai đoạn thai nghén khó chịu ban đầu, tôi không còn nôn nghén nữa, ngày nào cũng tràn đầy năng lượng, ăn uống rất tốt.

Tống Nghiễn chăm sóc tôi rất chu đáo.

Một tối nọ, tôi đột nhiên thèm mì bò ở quán cũ.

Nhưng từ Thiển Thủy Loan lái xe đến Thâm Thủy Bộ phải mất ít nhất nửa tiếng.

Ở cảng thành, đa số quán ăn tám giờ tối là đóng cửa.

Lúc đó, chỉ còn chưa đến nửa tiếng là quán đóng.

Tống Nghiễn chẳng nói chẳng rằng, cầm chìa khóa rồi ra ngoài.

Một tiếng sau, cửa mở ra.

Anh quay về, trên tay là mì bò tôi thèm đến phát điên, còn cẩn thận tách riêng nước và mì.

Anh vào thẳng bếp, chẳng bao lâu sau bưng ra trước mặt tôi một bát mì nóng hổi.

Trên cùng còn đặc biệt thêm một trứng ốp la hình trái tim và rau xanh.

Sau khi mang thai, cảm xúc của tôi lên xuống thất thường.

Chỉ vì bát mì này, sống mũi tôi cay xè, nước mắt rơi lã chã.

Cuối cùng sợ mì để lâu bị trương, ăn không ngon, thế là tôi vừa khóc vừa ăn hết sạch.

Sau khi công khai chuyện tôi đã kết hôn, những lời đồn về tôi và Tống Nghiễn lập tức biến mất.

Tôi vô cùng hài lòng.

Như vậy, tôi có thể yên tâm duy trì nhịp sống cũ, tiếp tục đi làm.

Trong công ty, người duy nhất biết quan hệ của tôi và Tống Nghiễn là thư ký Hà.

Anh ấy là thư ký trưởng, lớn nhất trong phòng thư ký.

Thêm việc tôi mang thai, anh ấy thỉnh thoảng còn đặc biệt quan tâm tôi hơn một chút.

Ví dụ hôm nay, Tống Nghiễn mời toàn bộ phòng thư ký ăn trà chiều.

Thư ký Hà đặt phần của tôi lên bàn trước, rồi mới gọi những người khác tự lấy.

Hôm nay có bánh mochi xoài tôi thích nhất và nước ép rau củ.

Thế nhưng tôi vừa mở nước ép, còn chưa kịp uống được hai ngụm thì…Tống Nghiễn đột nhiên xuất hiện trong phòng thư ký.

Trước bao ánh mắt.

Anh đi thẳng đến bàn tôi, cầm bánh lên, dùng nĩa cắt một miếng.

Rồi đưa thẳng đến bên miệng tôi.

Xung quanh lập tức chết lặng, vang lên những tiếng hít khí khe khẽ.

Tôi cứng đờ toàn thân, tay cầm cốc nước ép, ăn cũng không được, không ăn cũng không xong.

Tống Nghiễn nhìn tôi như vậy, vừa tức vừa buồn cười:

“Hôm nay không muốn ăn bánh à?”

Anh cười nói, nhưng tôi lại thấy sống lưng lạnh toát.

Dưới áp lực đó, tôi đành máy móc ăn một miếng.

Thấy vậy, anh đặt bánh và nĩa xuống, nhẹ nhàng bóp má tôi, giọng đầy chiều chuộng:

“Ăn chậm thôi.”

Sau đó anh thu tay về, đút túi quần, quay sang cả phòng thư ký, mỉm cười:

“Vợ tôi đang mang thai, bình thường mong mọi người quan tâm giúp đỡ nhiều hơn.

Hôm nay trà chiều, tôi mời.”

Lời này như một quả bom ném xuống mặt hồ.

“Bộp” một tiếng, đồng nghiệp bên cạnh làm rơi luôn ly trà sữa trân châu, đổ be bét ra sàn.

Không ai dám lên tiếng.

Tôi: ……

Thư ký Hà là người đầu tiên hoàn hồn:

“Vâng, thưa tổng giám đốc.”

Sau khi Tống Nghiễn rời đi.

Cả văn phòng im phăng phắc, ai làm việc nấy, ai ăn tiếp thì ăn.

Đồng nghiệp bên cạnh vừa lau sàn vừa muốn khóc.

Chỉ có tôi… một mình đứng trong gió, rối tung rối mù.

Tống Nghiễn, đồ khốn không theo kịch bản.

“Tống Nghiễn, anh là đồ lừa đảo!

Rõ ràng đã nói là không công khai quan hệ của chúng ta!”

Tôi nổi đóa, liên tục chọc vào ngực anh.

Anh bị tôi ép lùi lại, đến khi lưng chạm mép bàn làm việc, không còn đường lui.

Anh nắm lấy ngón tay tôi, vẫn cố cãi:

“Anh không có.”

Tôi trừng mắt nhìn anh.

“Anh còn chối à? Anh nghĩ tôi ba tuổi chắc?”

Anh cười nhếch môi, vẻ lưu manh:

“Thật sự là không. Anh có nói chúng ta đã kết hôn đâu.”

Tôi: ……

Tôi chưa từng biết Tống Nghiễn lại đen tối như vậy.

Anh mím môi, ánh mắt u ám khó đoán:

“Nếu còn không làm rõ, trên đầu anh sắp mọc cỏ xanh rồi.”

“Cả phòng thư ký đang đồn em với thư ký Hà có quan hệ mờ ám.”

???

“Tôi với thư ký Hà? Anh không nhầm đấy chứ?”

Anh hừ lạnh:

“Anh nghe tận tai, sao có thể giả được.”

“Em nói xem, anh công khai sai à?”

Tôi: ……

Thôi được rồi, không công khai thì cũng đã công khai mất rồi.

Chỉ là sau này tôi không thể tiếp tục ở phòng thư ký nữa. Nghĩ thôi đã thấy cả người không được tự nhiên, thà ở cạnh Tống Nghiễn còn hơn.

Đột nhiên, Tống Nghiễn giữ chặt eo tôi, ép tôi sát vào bàn làm việc.

Anh bất ngờ vòng tay ôm ngang eo tôi, đẩy tôi về phía trước.

Thân thể hai người áp sát.

Anh tựa đầu vào hõm vai tôi, giọng trầm thấp, quyến rũ:

“Hôm nay em mặc váy bầu.”

“Làm sao?” tôi nghi hoặc hỏi.

“Đã hơn ba tháng rồi.”

Anh nói giọng bực bội, bàn tay cũng bắt đầu không yên phận.

Tôi run lên, ngoài kia còn bao nhiêu người, tôi không muốn chơi office play đâu.

Vội vàng giữ chặt đôi tay đang làm loạn của anh, gấp đến mức sắp khóc:

“Được rồi được rồi, tối về rồi nói.”

Anh lại đỏ mắt:

“Không được, giờ em gian xảo như hồ ly vậy.”

“Kiều Kiều, đừng tưởng anh không biết em đang tính gì.”

“Muốn sinh con xong rồi đá anh à? Hừ, không có cửa đâu.”

Anh cúi xuống cắn lên cổ tôi, để lại một dấu hôn đỏ rực.

Tôi giãy giụa loạn xạ:

“Đợi đã, Tống Nghiễn…”

“Vợ à, anh đã nghĩ cả ngày rồi…”

Anh thì thầm bên tai tôi, hơi thở nóng rực khiến tim tôi đập loạn,

“Trừ khi em đồng ý không ly hôn với anh.”

Tôi giơ tay đầu hàng:

“Được, không ly hôn.”

Chỉ cần không phải office play, bảo tôi gọi anh là bố cũng được.

Lúc này anh mới hài lòng buông tay, cong môi hôn chụt một cái:

“Đã nói rồi nhé, lừa người là chó con.”

Thật ra, nhìn cách anh đối xử với tôi sau khi cưới, tôi cũng đoán được trong lòng anh có tôi.

Tôi đã sớm dẹp bỏ ý định ly hôn rồi.

Tôi vòng tay ôm eo anh, dụi dụi trong lòng anh, ngoan ngoãn đáp:

“Ừm, chồng à, chúng ta không ly hôn.”

Ngoại truyện: Tống Nghiễn

Khi mẹ tôi nói muốn đón Kiều Kiều về nhà ở lâu dài, tôi giơ cả hai tay tán thành.

Từ nhỏ tôi đã du học Đức, việc học nặng nề, thời gian ở Hồng Kông ít đến đáng thương.

Sau khi sinh tôi, mẹ không mang thai lần nào nữa, bà luôn mơ có một cô con gái.

Kiều Kiều ở lại, vừa hay bù đắp khoảng trống ấy.

Chỉ là tôi không ngờ, dì Lộ Lộ cuối cùng vẫn không qua khỏi.

Mùa thu năm sau, chú Vân Sơn cũng theo bà mà đi.

Ngày chú mất, Kiều Kiều không rơi một giọt nước mắt.

Chỉ đỏ hoe mắt, như sắp khóc lại không khóc.

Nhìn vậy, tôi thấy bứt rứt vô cùng.

Tôi tìm thấy cô ấy trong vườn sau.

“Khương Vũ Kiều, không được nhịn. Đừng tưởng như vậy là mạnh mẽ. Trong căn nhà này, ai cũng đang lo cho em.”

Cô ấy bướng bỉnh cúi đầu, không nói gì, hai tay nắm chặt, giống như một con mèo nhỏ lạc đường, không biết nên đi đâu.

Tim tôi bỗng thắt lại.

Tôi sải bước lên, kéo cô ấy vào lòng, mặc kệ cô ấy giãy giụa, ôm chặt.

Tôi vụng về an ủi:

“Muốn khóc thì cứ khóc đi, cùng lắm… anh cho em mượn bờ vai.”

“Nếu chú Vân Sơn và dì Lộ Lộ thấy em thế này, không chừng nửa đêm còn về gõ đầu em đó.”

Tôi ôm cô ấy thật chặt, cố kìm sự cay xè nơi khóe mắt:

“Ai quy định vui thì không được khóc? Chưa nghe ‘mừng đến rơi nước mắt’ à?”

“Cho nên… khóc đi. Vì em, vì bố mẹ em. Em không cần phải chịu đựng.”

Rất lâu sau, tôi nghe thấy tiếng nức nở khe khẽ.

Hai tay cô ấy túm chặt áo tôi, bờ vai run run, khóc không thành tiếng.

Tôi thở phào, dựa cằm lên đỉnh đầu cô ấy, nói khẽ:

“Kiều Kiều, em không phải một mình. Em còn có chúng tôi, còn có anh.”

error: Content is protected !!