6

“Chúng ta… mãi mãi là gia đình của em.”

Tôi phát hiện, năm nào đến sinh nhật, cô ấy cũng lén mua cho mình một bó cát tường nhỏ.

Một lần đi ngang qua tiệm hoa, ánh mắt tôi bị những bó cát tường trong tiệm hút lấy.

Trong lòng khẽ động.

Tôi chợt nhận ra, bao năm qua, quà sinh nhật tôi dành cho cô ấy… chỉ có một câu chúc.

Khi tôi hoàn hồn, tôi đã vô thức bảo chủ tiệm gói kỹ bó cát tường ấy lại.

Nhân lúc cô ấy không có ở nhà, lặng lẽ đặt trước cửa phòng cô ấy.

Từ đó, mỗi năm sinh nhật, tặng cô ấy cát tường dần trở thành thói quen.

Việc học ở Đức rất nặng, tôi bận đến tối tăm mặt mũi.

Nhưng càng bận, tôi lại càng nhớ cô ấy.

Sinh nhật hai mươi hai tuổi của cô ấy, tôi chạy đua với thời gian, hoàn thành sớm tất cả khóa học.

Chỉ để kịp chuyến bay cuối cùng từ Đức về Hồng Kông.

Đích thân mang bó cát tường đến cho cô ấy.

Cô ấy nhận lấy hoa, mắt cong cong, mặt đỏ lên, cười với tôi:

“Cảm ơn.”

Khoảnh khắc ấy, tim tôi đập mạnh.

Lúc đó tôi mới nhận ra — tôi thích cô ấy, không phải kiểu của bạn bè.

Nhưng khi đã nhận ra tình cảm của mình, tôi lại càng không biết mở miệng thế nào.

Tôi không dám nói.

Sau khi bố mẹ cô ấy qua đời, cô ấy càng dựa dẫm vào bố mẹ tôi hơn.

Tôi sợ cô ấy áp lực, sợ nói ra rồi ngay cả làm bạn cũng không được.

Càng sợ cô ấy rời khỏi ngôi nhà này, không biết sẽ đi đâu.

Tôi cẩn thận duy trì mối quan hệ ấy.

Ba năm trôi qua, kể từ khi tôi tiếp quản công ty.

Nhìn lại mới chợt hiểu…

Từ năm hai mươi hai tuổi, tôi đã đánh rơi trái tim mình rồi.

Ngay đêm đó, khi tôi ôm cô ấy, dùng những lời vụng về an ủi cô ấy.

Cái bộ chần chừ do dự của tôi, đến cả bố tôi cũng nhìn không nổi.

Ông hận sắt không thành thép:

“Vô dụng! Theo đuổi con gái không phải theo kiểu như con.”

“Uổng công bố mẹ con còn tạo cơ hội, sắp xếp cho Kiều Kiều vào công ty.”

“Hồi đó bố chỉ liếc mẹ con một cái, bà ấy đã đòi sống chết phải lấy bố.”

“Nếu không phải con có gương mặt giống bố, bố còn nghi con có phải con ruột không. Haiz… lười nói con quá…”

Bố tôi bực bội bỏ đi.

Tôi dựa vào ghế, nhìn trân trân lên trần nhà, rơi vào trầm tư.

Không phải tôi không hành động.

Sau khi cô ấy vào công ty, tôi bảo thư ký Hà tung tin — nói rằng cô ấy là người tôi đang theo đuổi.

Nhưng chẳng hiểu sao, cô ấy lại càng xa tôi hơn.

Tôi tưởng cô ấy ghét tôi, buồn bực rất lâu.

Sau này mới biết, lời đồn truyền đi truyền lại, đã biến thành cô ấy nhảy dù vào công ty là để theo đuổi tôi.

Thư ký Hà làm việc quá kém.

Bị tôi cắt thưởng nửa năm.

Cho đến buổi sáng hôm đó, cuộc gọi của chú Chu.

Cô ấy nói:

“Vậy… anh có muốn cân nhắc em không?”

Tôi biết.

Khoảnh khắc này.

Cuối cùng… tôi cũng đợi được rồi.

HẾT —

error: Content is protected !!